[Pháo Hôi] Chương 100

[Pháo Hôi] Chương 100

Edit&Beta: Giếng.

Sau lại nghe nói nguyên soái ném văng chim ưng ra khỏi nhà không cho về tổ, kết quả hơn nửa đêm chính mình bị đông lạnh đến run bần bật, huyết đằng lặng lẽ chui ra ngoài, đem chim ưng ôm trong lòng ngực thành một cục cọ thuận lông, người một nhà cuối cùng mới yên phận ngủ một giấc ngon lành.

 

Mà nhóm quân đoàn trưởng viết bảng tự trình thuật ngữ chú giải một vạn cả đêm.

 

Cố Quy cứ không hề giữ lại tuôn ra thân phận như vậy, vẫn khơi lên gợn sóng không nhỏ ở trong quân cùng dân gian, nhưng so với tình hình mà nhóm chính khách vốn dự đoán kém xa vạn dặm.

 

Gần đây thật sự chiến đấu quá nhiều, lại đều là các trận đánh ác liệt hơi vô ý liền có thể hủy diệt toàn bộ tinh cầu, nhận thức của dân chúng có lẽ còn chưa đủ khắc sâu, các binh lính tham gia chiến đấu đều thấy rõ ràng —— nếu không có cơ giáp đen thuần kia trước sau hung hăng thủ vững trước nhất, bọn họ nhất định đã sớm bị thú triều cuồng bạo nuốt sống.

 

Từng có mấy trận đánh gian nan ác chiến này bày ra trước mặt, quân đội là nơi đầu tiên tiếp thu thân phận phi A của nguyên soái, cho dù có số ít âm thanh của những tên phản gián sớm bị xếp vào, cũng bị nhóm quân đoàn trưởng viết tự trình viết đến sứt đầu mẻ trán ngang nhiên ra tay trấn áp, trực tiếp khai trừ quân tịch ném khỏi quân bộ.

 

Nguyên soái phát ra mệnh lệnh chuẩn bị chiến tranh tối cao, toàn bộ đế quốc Sorin đều đang vì sinh tử tồn vong sắp gặp phải kế tiếp chuẩn bị sẵn sàng, ai cũng không có thời gian để ý tới những âm thanh phản đối hấp hối giãy giụa.

 

Đàn thú nặc lỗ đặc đủ để hủy diệt toàn bộ tinh cầu lập tức sẽ xâm lấn, những tên chính khách đó lại còn đánh chủ ý lên nguyên soái, muốn nhân cơ hội phá hủy anh hùng duy nhất có khả năng cứu vớt tinh cầu, thậm chí bức nguyên soái chủ động từ chức.

 

Lửa giận của dân chúng đạt tới độ cao chưa từng có, thậm chí không ít người đi lên đầu đường, kêu gọi hủy bỏ quy tắc đã hạn chế Alpha, beta cùng Omega. Hoàng đế nhân cơ hội ban bố huỷ bỏ điều lệ hạn chế thân phận, chống đỡ áp lực của một nửa đế đô cưỡng chế thi hành, thuốc ức chế ít ảnh hưởng thân thể cũng bị cấp kinh phí ba trăm triệu tinh tệ nghiên cứu, chính thức bắt đầu gia nhập nghiên cứu ngay trong ngày.

 

Tới trước khi Cố Quy dẫn quân xuất chinh, quốc nội cuối cùng đã bị điều chỉnh tới cục diện không đáng lo ngại.

 

Cơ giáp của Lục Trì Thu phỏng theo trình độ cao nhất của nguyên soái để làm ra, bỏ đại bộ phận vũ khí không dùng được, lại thêm vào đem tất cả binh khí dùng được bỏ lên thêm. Cố Quy xung phong tự mình mang cậu điều khiển cơ giáp chặn đường liều chết vài lần với đàn thú nặc lỗ đặc loại nhỏ, mãi đến khi xác nhận cậu đã hoàn toàn nắm giữ điều khiển được cơ giáp, cuối cùng mới hoàn toàn buông tâm, đem đài cơ giáp màu bạc như tinh quang kia xếp vào bên trong đội hình nghênh chiến.

 

Một đài cơ giáp tối sầm như trời đêm đồng dạng hung hãn uy phong lẫm lẫm đứng lặng ở phía trước nhất, trên cơ giáp màu bạc cố ý mạ một tầng phấn huỳnh quang, sau khi đi vào vũ trụ, chỉ cần có ánh sáng nhoáng qua liền hiện ra một biển sao doanh doanh, mỗi lần Lục Trì Thu điều khiển cơ giáp nhảy vào đàn thú, đều có thể chiếu ra lưu quang màu bạc chói mắt.

 

Đệ nhất quân đoàn trưởng ôm cơ giáp bảy màu của mình nước mắt bay tứ tung, ai hống cũng hống không được.

 

Dư âm sinh ra do trận chiến với nặc lỗ đặc thú quá mức kịch liệt, quân đoàn cần phải xuất động chặn lại trong vũ trụ trước khi thú triều tới tinh cầu. Mắt thấy ngày hôm sau liền phải xuất chinh, tinh thần lực của đệ nhất quân đoàn trưởng vẫn như cũ khổ sở thành một tảng bánh chuột lớn*, niết niết cũng không đứng dậy.

 

Một đám quân đoàn trưởng khuyên đến tâm thần và thể xác đều mệt mỏi, tâm thái sụp đổ đang muốn đi tìm nguyên soái, quân đoàn trưởng thứ mười ba đi Úc Tạp tinh tuần tra đã tách đám người ra bước nhanh đi tới.

 

Quân đoàn trưởng thứ mười ba là thân đệ đệ của hoàng đế, không thích kế thừa ngôi vị hoàng đế, chỉ thích dùng cơ giáp đánh nhau. Quân bộ trừ bỏ nguyên soái, cũng chỉ có đệ nhất quân đoàn trưởng có thể nhiều lần đánh thắng hắn, hai người gần như thấy nhau liền đánh, ở trong mắt mọi người trước nay không có quan hệ gì đáng nói, nhưng thật ra có thể nói là đối thủ một mất một còn.

 

Cơ giáp của đệ nhất quân đoàn trưởng còn chưa sơn lại, ôm một thân bảy màu khóc, tám chín phần mười là phải bị thứ mười ba quân đoàn trưởng trào phúng. Nhóm quân đoàn trưởng lo lắng đề phòng chuẩn bị đi lên can ngăn, lại trơ mắt nhìn quân đoàn trưởng thứ mười ba lấy ra hai khối bánh kem động vật đặc sản của Úc Tạp tinh nhét vào trong miệng đệ nhất quân đoàn trưởng, đem người còn đang ô ô nuốt đến mắc nghẹn.

 

Đệ nhất quân đoàn trưởng trong hình dạng hamster ngậm bánh kem phô mai bi phẫn ngẩng đầu, không kịp kháng nghị, đã bị quân đoàn trưởng thứ mười ba khiêng trên vai, ưu nhã nhảy vào cơ giáp cầu vồng hình giọt nước.

 

Buổi sáng ngày hôm sau, đệ nhất quân đoàn trưởng mở bong bóng được buộc vào cơ giáp*, vô cùng cao hứng mà cùng toàn bộ đội hình thâm nhập vào bầu trời đêm mênh mang.

 

*Khi mà khai trương một thứ gì đó con người hay thả bong bóng ấy.=]]

 

Còn lưu một đường khói bảy màu ở sau người.

 

……

 

Ở trong một mảnh chiến trường trên Tinh Sa mang hoang vu.

 

Cơ giáp thuần đen sáng lên đèn định vị*, quang mang sáng chiếu xuống hắc ám vĩnh hằng sáng như ban ngày. Tầm nhìn ở trong trung tâm được chiếu sáng, gắt gao đi theo một đạo lưu quang màu bạc, ở trong bóng đêm ra chùm tia sáng sắc bén.

 

*Đèn như hai bên cánh máy bay

 

Pháo siêu hạt khởi động khiến nhiệt độ nóng lên, ở trong màn đêm hắc trầm tràn ra ánh sáng rực rỡ loá mắt lộng lẫy.

 

Chiến hỏa kịch liệt chỉ vừa mới dấy lên.

 

Lục Đăng trở lại chủ thế giới, đã là chuyện mười mấy năm về sau.

 

Tràng chiến dịch kia giằng co suốt nửa tháng, dưới sự xuất lực phối hợp của trên dưới toàn đế quốc đạt được toàn thắng. Nặc lỗ đặc thú thoát ra không thấy bóng dáng, dấu vết chúng nó lưu lại vẫn có thể bảo đảm những đàn thú khác ttrong vòng vài thập niên cũng không dám tới gần.

 

Vì bảo đảm cốt truyện có thể vòng trở về lộ tuyến gốc, bọn họ vẫn ở trên Sorin tinh cầu mấy năm. Lục Đăng cố ý chủ động bồi luyện đệ nhất quân đoàn trưởng mấy năm, thẳng đến khi bảo đảm thực lực của hắn đủ để đảm nhiệm vị trí nguyên soái, mới cùng Cố Quy rời khỏi Khoa Đức tinh hệ, mở ra một hồi vũ trụ phiêu lưu mới.

 

Trước khi mở thế giới mới ra, hai người còn cố ý lợi dụng cơ hội ngắn ngủi khôi phục toàn bộ số liệu, trở về vấn an mười vị huynh trưởng ở chủ thế giới. Cố Quy cố ý mang về một rương đặc sản của Úc Tạp tinh, ngoài ý muốn đạt được khen ngợi nhất trí của các ca ca, thậm chí còn có ý đồ tìm cậu hỗ trợ mua dùm tiếp.

 

“Ký chủ yên tâm, ta đã đem tiền gửi qua cho tiểu hoàng đế kia, hắn nói hắn có thể mua dùm cho chúng ta!”

 

Hai người đã rời đi thế giới hạ cấp, không đợi Lục Đăng phát sầu, hệ thống đã tự tin tràn đầy chụp màn hình làm chứng: “Đi thông đạo nội bộ của chúng ta, không cần thuế quan!”

 

“Như vậy cũng được sao?”

 

Không thể tưởng được hoàng đế của bọn họ thế nhưng lại ham thích chuyện mua dùm như vậy, Lục Đăng không khỏi hơi kinh ngạc, đem bao lì xì đưa cho hệ thống, cười sờ sờ hệ thống cùng người máy quét rác nhập cư trái phép trở về: “Đa tạ, vất vả.”

 

Người máy quét rác nháy mắt nóng lên, thân máy nhu viên cầu ở bên chân cậu xoay qua lại vài vòng, cọ cọ ống quần cậu, mở ra hình thức hút bụi chạy đi nhanh như chớp.

 

Lục Đăng kịp thời xê dịch khung điều khiển trước khi nó đụng phải, thuận tay ôm dịch đến góc, mở ra tóm tắt nhiệm vụ mới.

 

Lần này là thế giới thăng cấp lưu lấy tiên hiệp tu chân làm bối cảnh.

 

Nhân vật chính tên là Lương Mục, tuy rằng xuất thân từ thế gia đại tộc, lại bởi vì cuộc kiểm tra không thấu đáo trong gia tộc phát hiện là linh căn phế sài nên bị xa lánh chèn ép, lại nhân cha mẹ đã mất hết không nơi nương tựa, chỉ có thể uy khuất ở trong tiểu viện hẻo lánh rách nát, cứ như vậy sống đến mười hai tuổi.

 

Lương Mục không có linh căn, tố chất thân thể so với con cháu cùng tuổi đang tu luyện trong gia tộc còn mạnh hơn vài phần. Vào một lần bị con cháu trong gia tộc nhục nhã, hắn không cam lòng bị bắt nạt hăng hái phản kháng, đả thương ấu tử của gia chủ sau đó chạy khỏi gia tộc, khi té xỉu ở trong tuyết được sư tôn cứu, mang vào tông môn đỉnh cấp Vị Ương tông.

 

Ở trong Vị Ương tông, hắn ngoài ý muốn mở ra phong ấn linh căn, một đường thực lực tiến bộ vượt bậc, mở ra quá trình một đường thăng cấp đánh quái đi lên đỉnh cao nhân sinh tiêu chuẩn.

 

Là nam chủ tiêu chuẩn trong cốt truyện thăng cấp lưu.

 

Lục Đăng đối với loại cốt truyện này rất quen thuộc, chỉ là mơ hồ đảo qua một lần, liền đem giới thiệu nhiệm vụ thuộc về mình click mở.

 

Pháo hôi cần cậu cứu vớt là sư tôn của nhân vật chính.

 

Vị Ương tông năm đó xuất hiện một thiên tài kinh thế tuyệt diễm, nhập tông chưa tới mười năm liền độ kiếp phi thăng, lại được tiên nhân điểm hóa, cả tông theo đó được lợi, cứ thế Vị Ương tông vốn dậm chân tại chỗ nhảy thành tông môn đỉnh cấp vô số người mơ ước cho, lại cũng thành cái đích bị mọi người chỉ trích.

 

Sư tôn của Lương Mục là phong chủ đương nhiệm của Thuần Quân Phong, gọi là Thiên Thủy chân nhân, là đệ tử trẻ tuổi nhất của tông chủ Vị Ương tông đời trước, thiên phú cũng là tốt nhất. Hiện giờ bất quá chỉ hơn hai trăm tuổi, tu vi đã đến kì độ kiếp, nguyên bản chỉ cần từ từ đợi thiên kiếp phi thăng, lại cố tình ở trong thời điểm này xảy ra ngoài ý muốn.

 

Lúc nhân vật chính bái vào sơn môn, sau khi ngoài ý muốn mở phong ấn linh căn không lâu, Thiên Thủy chân nhân liền bị người thiết kế, khi đang tu luyện bị trọng thương, tuy rằng may mắn giữ được tu vi, lại cũng bởi vậy ngầm sinh ra tai hoạ tâm ma.

 

Tai hoạ ngầm này đúng vào đêm trước đại hội Thiên môn, cũng là sau khi nhân vật chính mở phong ấn linh căn thứ nhất thực lực bay vọt được khởi động.

 

Vị Ương tông ở trong đại thế giới là thế giới Tu La, mà Thiên môn đại hội bao gốm toàn bộ tông môn đỉnh cấp trông đại thế giới, mỗi 55 năm tổ chức một lần, vô luận là trình độ so đấu kịch liệt, hay là khen thưởng có thể được nhận sau khi thắng lợi đối thủ thực lực, đều là những thứ mà bên trong tông môn hoàn toàn không thể so được.

 

Đối với người tu luyện mà nói, tâm ma là tồn tại khiến mọi người sợ hãi nhất. Vô luận bất kỳ công pháp gì, chỉ cần bị tâm ma cắm rễ trong cơ thể, cơ hồ đã hoàn toàn không còn khả năng tiến giai. Nếu Thiên Thủy chân nhân nói ra chuyện bản thân bị gieo tai hoạ ngầm là tâm ma, tất nhiên sẽ bị tông chủ giữ lại tĩnh dưỡng, toàn bộ Thuần Quân phong cũng phải vì vậy rời khỏi.

 

Vì không chậm trễ một bước tu luyện mấu chốt của đệ tử, Thiên Thủy chân nhân cũng không cho các đệ tử đem việc này nói ra bên ngoài, một mình tiến vào dược vương cốc, cầu trưởng lão dược cốc một viên trảm ma đan, chuẩn bị mạo hiểm thử một lần, có không nhân lúc tâm ma chưa định, hoàn toàn trảm trừ một phần tai hoạ ngầm này.

 

……

 

Lục Đăng trầm ngâm lật qua một tờ, đỉnh mày không khỏi thoáng nhăn lại.

 

Trong mấy thế giới trước kia, tất cả uy hiếp ái nhân gặp phải đều đến từ phần ngoài, chỉ cần cậu toàn lực nghĩ cách, chung quy có thể ngăn cản những cái uy hiếp đó trước khi nó buông xuống.

 

Nhưng tâm ma lúc này đây lại ở ngay trong thức hải của Thiên Thủy chân nhân, hơi vô ý liền có thể hoàn toàn phát động, do đó tẩu hỏa nhập ma, thậm chí vì tâm ma chấn nhiếp, tính tình cả người đại biến tâm thần không được đầy đủ, một thân tu vi cũng tẫn phó chảy về hướng đông*.

 

*Tẫn phó chảy về hướng đông: biến mất.

 

Trên thực tế, lúc này Thiên Thủy chân nhân xin thuốc cũng hoàn toàn không thuận lợi.

 

Người ám hại y sớm đã dự đoán được một bước này, trà trộm bỏ thêm một ít kim phong ngọc lộ ở trong nước dùng để uống hằng ngày, tương hỗ với dược tính trảm ma đan của Dược Vương Cốc, khi Thiên Thủy chân nhân phát giác đã quá muộn, ngược lại khiến tâm ma ở trong cơ thể Thiên Thủy chân nhân hoàn toàn đâm chồi.

 

Thiên Thủy chân nhân đem chuyện này giấu xuống, vẫn như cũ mang theo đệ tử Thuần Quân phong đi đên Thiên môn đại hội.

 

Trong đại hội, mọi người trong Thuần Quân Phong trùng hợp gặp kẻ thù ngày xưa ở trong gia tộc của nhân vật chính. Vì bảo hộ đệ tử, Thiên Thủy chân nhân lần nữa mạnh mẽ thúc giục chân khí, cuối cùng hoàn toàn dẫn phát tâm ma, hộc máu hôn mê, được đưa về Vị Ương tông.

 

Vị Ương tông dốc toàn lực của tông môn kiếm thuốc, nhưng vẫn không thể ngăn cản tâm ma ngày càng mọc rễ cường đại của Thiên Thủy chân nhân. Trước khi tâm ma phát tác, Thiên Thủy chân nhân nhân đêm ngự kiếm đi xa, từ đây biến mất ở trong biển mây ngàn dặm.

 

Khi tâm ma phát triển đến cực điểm, sẽ trở thành thần thể độc lập với chủ thể, thậm chí tranh đoạt quyền sở hữu chủ thể. Người tu luyện khi bị tâm ma chấn nhiếp tính tình sẽ dần đại biến, bị cắn nuốt tâm thần từng bước, cuối cùng biến thành cái xác không hồn chỉ biết dục vọng bản năng, mất đi ký ức tư duy, bồi hồi du đãng ở nhân thế.

 

Nhân vật chính nhiều năm sau đã thuận lợi phá kiếp phi thăng, từng ở trong mây mù thoáng nhìn thân ảnh Thiên Thủy chân nhân, khi vội vàng đuổi theo, bóng dáng kia lại đã lẫn vào sâu trong mây mù, từ đây lại bật vô âm tích.

 

……

 

Người máy quét rác vang lên ong ong, Lục Đăng mới từ trong trầm tư hoàn hồn, ánh mắt một lần nữa dừng trên màn hình.

 

Thế giới trước kia là phải cướp cốt truyện, lúc này lại phải cướp thời gian. Thời gian kéo càng dài, tâm ma cắm rễ liền sẽ càng sâu, nếu cậu đến quá muộn, nói không chừng ngay cả dược vật trong thương thành của hệ thống cũng chỉ có thể bó tay không biện pháp với loại tình hình này.

 

Thời gian chủ thế giới có chút chênh lệch, cậu cần phải mau chóng đuổi qua mới được.

 

“Ký chủ muốn thân phận gì? Lúc này đây có rất nhiều lựa chọn!”

 

Hệ thống quét một vòng, vô cùng cao hứng mà giơ màn hình vòng trở về, lóe tiểu đèn đỏ giới thiệu cho cậu: “Đệ tử phong nào cũng được, còn có thể chọn linh bảo hoặc là binh khí khí linh, còn có yêu thú……”

 

Sở trường của Lục Đăng chính là thực vật, với chuyện luyện dược cũng hoàn toàn không xa lạ. Tùy tay chọn đệ tử của Dược Vương Cốc, đang muốn kỹ càng tỉ mỉ thiết trí số liệu, đèn đỏ nhắc nhở tiến độ cốt truyện trên màn hình tiếp tục tiến lên một khoảng so với trước đó.

 

Cốt truyện đã đến điểm mấu chốt khi Thiên Thủy chân nhân muốn một mình chạy tới vương cốc cầu trảm ma đan, trở lại tĩnh thất bế quan, chuẩn bị mượn lực của trảm ma đan trảm trừ tâm ma, nhừn lại bị người hãm hại ngược lại khiến tâm ma cắm rễ.

 

“Tùy tiện giúp ta thiết trí một chút, ta đuổi kịp.”

 

Lục Đăng hơi trầm xuống, nhanh chóng công đạo một câu cho hệ thống, thả người nhảy vào cửa truyền tống.

 

“Ký chủ ——”

 

Người máy quét rác nhảy dựng lên vội vàng lên tiếng, nhưng vẫn là chậm một bước, thân hình Lục Đăng đã biến mất ở bên trong biển sao mênh mang.

 

Vì phòng ngừa hệ thống tự tiện thao tác, tuy rằng có thể giao cho hệ thống hỗ trợ thiết trí số liệu, chỉ có bản thân ký chủ được ấn xuống cái nút xác nhận cuối cùng, mới có thể có hiệu lực cuối cùng.

 

Lục Đăng hiện tại trực tiếp thâm nhập vào thế giới, chỉ có thể bị ý thức của thế giới phán định thành người lữ hành, đã không có phúc lợi của nhân viên công tác, sẽ hoàn toàn tùy cơ mà sinh ra một thân phận, thậm chí liền bị thả xuống trong cục đá, cũng có khả năng biến thành con khỉ nhảy ra.

 

Hệ thống nôn nóng mà xoay hai vòng, giết đến thương thành mua một xấp buff may mắn thêm ở trên người ký chủ, mới đi theo sau đuổi vào thế giới mới.

 

Dược Vương Cốc.

 

Thân ảnh hắc bạch lưỡng đạo ngồi đối diện ở trên đệm hương bồ, cây xanh hai bên tươi tốt rậm rạp, chim hót réo rắt, nước suối róc rách chảy qua, lộ ra sinh cơ khiến người sung sướng bồng bột.

 

“Chân nhân nghĩ kỹ rồi?”

 

Trưởng lão dược cốc râu tóc bạc trắng đưa trảm ma đan qua, tầm mắt dừng ở trên thân ảnh huyền sắc trước mặt.

 

“Trảm ma đan này chỉ có thể đem người dẫn vào thức hải, chính mắt nhìn thấy tâm ma, có thể trảm trừ tâm ma hay không, còn phải xem tâm chí tự thân—— huống hồ trảm ma đan vừa mới làm xong, người thử qua ít ỏi không có mấy, dược tính chưa định, còn không biết có thể có tác dụng khác gì hay không ……”

 

“Không sao.”

 

Thiên Thủy chân nhân hơi hơi gật đầu, tiếp nhận đan đứng dậy, lại chắp tay với trưởng lão: “Làm phiền dược cốc, ngày sau nhất định hậu tạ.”

 

Trưởng lão dược cốc xua xua tay, đưa y vào tĩnh thất, nhìn bóng dáng màu đen tuấn tú hiên đĩnh kia biến mất bên trong cánh cửa, ánh mắt tràn đầy thở dài dừng lại, xoay người rời đi.

 

Muốn trừ tâm ma, trảm ma đan tuy rằng hữu hiệu, lại bởi vì mới được chế ra không lâu, dược tính vô vàn nguy cơ không lường được. Thiên Thủy chân nhân là người đúng đầu trong Vị Ương tông, vì những đệ tử đó trên núi nên phải bí quá hoá liều như vậy, tuy rằng đều không phải là không thể lý giải, nhưng cũng khó tránh khỏi vẫn khiến người bóp cổ tay.

 

*Bóp cổ tay: mô tả hoạt động tấm lí như tức giận, phấn khích, …

 

Bị người ám hại giống như vậy, chính mình hơn phân nửa sẽ sinh ra ý nghĩ xằng bậy không được mưu trí, cũng không nhất định sẽ nảy sinh chút ý niệm dữ tợn đáng sợ gì. Lần trước còn từng gặp qua người bị tâm ma dọa điên hoàn toàn, chỉ hy vọng lúc này đây Thiên Thủy chân nhân vận khí ít nhiều có thể tốt hơn chút.

 

……

 

Đại môn tĩnh thất chậm rãi khép lại, Thiên Thủy chân nhân bước lên khoanh chân ngồi xuống, lòng bàn tay vừa lật, đem trảm ma đan nuốt vào trong miệng.

 

Dược lực rất nhanh phát tán ở trong cơ thể, y trong chớp mắt tâm thần hoảng hốt, đã bị kéo vào một mảnh thức hải trắng xoá.

 

Nhớ tới dặn dò trưởng lão dược cốc đã từng nói qua, Thiên Thủy chân nhân ngưng tụ tâm thần, ngưng tụ hư ảnh của Thuần Quân ở trong tay, sờ soạng đẩy ra sương mù dày đặc ở phía trước, lại bỗng nhiên gặp được một gốc dây đằng đang bày trước mắt.

 

—— Trừ đó ra, cũng không có vật gì khác.

 

Trước khi uống thuốc, y cũng từng hỏi thăm qua tâm ma của người khác. Có người là ác quỷ dữ tợn, có người là Nghiệp Hỏa Hồng Liên, có người dứt khoát là chảo dầu địa ngục ——nhưng còn không giống như y vậy, một gốc dây mây an an tĩnh tĩnh sinh trưởng.

 

Thiên Thủy chân nhân đứng tại chỗ, đỉnh mày không khỏi nhíu chặt, cầm hư ảnh Thuần Quân được ngưng tụ đi về phía trước.

 

Bất luận như thế nào, dây mây này đã mọc rễ ở trong thức hải y, đã nói lên tâm ma đã mơ hồ thành thực thể, cần phải nhanh trảm trừ một chút mới được.

 

……

 

Thanh kiếm ngày thường chém qua vô số bọn đạo chích yêu nghiệt, cố tình lúc này lại đối một gốc dây mây thường thường, cư nhiên mạc danh sinh ra ý niệm không hạ thủ được.

 

Suy đoán này đại khái là thủ đoạn tâm ma mê hoặc nhân tâm, Thiên Thủy chân nhân mạnh mẽ tự đánh thức tâm thần, giơ kiếm đang muốn chém xuống, trái cây trên thân đằng lại bỗng nhiên quơ quơ, phốc nện ở trên chân y, vỏ ngoài nứt ra một khe hở không lớn.

 

Thiên Thủy chân nhân:……

 

Này đại khái là ý tứ không muốn y chém.

 

Trái cây bị rơi xuống nện đến sinh đau, Thiên Thủy chân nhân thối lui một bước, muốn nhìn xem bên trong trái cây lớn lên dạng gì, lại trơ mắt nhìn một đôi tay nhỏ sạch sẽ trắng nõn vịn chặt khe hở của vỏ quả, dùng sức hướng lên trên.

 

Trái cây nguyên bản đã chín mới bung ra, bên trong không có thịt quả, lung lay một bàn tay của tiểu oa nhi. Trái cây nửa hình cung trên mặt đất lăn không xong, vỏ quả nhoáng lên, cậu liền cũng theo đó ngồi trở về.

 

Tiểu oa nhi khuôn mặt thanh tú mềm mại, mắt đen trạm thủy ánh sáng thanh thấu đồng dạng hiện ra mờ mịt vô thố nồng đậm, thân hình đơn bạc làn da trắng nõn, ít tóc đen vấn thành hai cái tiểu nắm, ngồi ở trong vỏ quả ngửa đầu nhìn y.

 

Còn không có mặc quần áo.

 

Tác giá có lời muốn nói:

 

Thiên Thủy chân nhân:…… Nga nha. (*//_//*)

# Liền #

 

# Không phát hiện tâm ma a #((*°▽°*)ヘ(*//^//*))

4 thoughts on “[Pháo Hôi] Chương 100

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: