Chương 102

Chương 102

Edit&Beta: Giếng.

Ở dưới cái nhìn chăm chú tràn đầy sùng kính của trưởng lão dược cốc, Thiên Thủy chân nhân khiêng một bao tải đầy trảm ma đan ra khỏi Dược Vương Cốc.

 

Luyện chế trảm ma đan không dễ, nhưng dù sao cũng là bán đan được, lại bởi vì dược hiệu không được rõ ràng, tông môn cũng không dám mua và nhập số lượng lớn, trong Dược Vương Cốc thường xuyên qua lại cũng đọng lại không ít hàng trữ. Trước mắt thế nhưng bị Thiên Thủy chân nhân một hơi dọn sạch, dược cốc vô cùng kinh ngạc, nhưng cũng bởi vì giải quyết được cái phiền toái không lớn không nhỏ mà cảm thấy may mắn không thôi.

 

Vì biểu tỏ lòng biết ơn, Thiếu cốc chủ dược cốc cố ý ra mặt đem giá cả giảm giá xuống 5%, lại tặng kèm một lọ dưỡng thần đan, luôn mãi dặn dò chỉ sau khi dùng trảm trừ tâm ma rồi uống, có thể bồi nguyên thần củng cố thần hồn.

 

“Chân nhân nhớ lấy, đan dược này trăm triệu không thể dùng trước.”

 

Thiếu cốc chủ bị người khiếu nại nhiều, tác dụng phụ kiêng kỵ khi dùng dược nói đến liền mạch lưu loát, không nề hà cẩn thận dặn dò: “Nếu là uống trước, không chỉ có không thể dùng cho mình, ngược lại có thể khiến tâm ma mượn cơ hội hấp thu chất dinh dưỡng này, cắm rễ càng sâu, thực lực càng mạnh, đến lúc đó muốn trừ chỉ sợ khó càng thêm khó……”

 

Hấp thu chất dinh dưỡng, cắm rễ càng sâu, thực lực càng mạnh.

 

Ánh mắt Thiên Thủy chân nhân hơi sáng lên.

 

Tâm ma của y xác thật quá chậm lớn, cũng đã hóa hình được mấy canh giờ, nhưng vẫn chỉ lớn bằng bàn tay, cũng không hề xu thế có muốn biến hóa trưởng thành. Tiếp tục như vậy, còn không biết phải mất bao lâu mới có thể lớn lên.

 

Trở về liền tiếp tục tích cóp tiền, lại mua một bao tải dưỡng thần đan.

 

Vì không muốn khiến người khác nghi ngờ, tuy rằng kinh hỉ với kiêng kỵ khi dùng dưỡng thần đan, Thiên Thủy chân nhân vẫn không thể không ấn xuống kinh hỉ trong lòng, cúi người đáp lễ: “Đa tạ Thiếu cốc chủ, Thiên Thủy nhớ kỹ.”

 

Thiếu cốc chủ ôn tồn lập tức nói không dám, ánh mắt không nhịn được đảo qua bao tải chứa đầy trảm ma đan, sợ y sửa chủ ý lại đem dược trả về.

 

Thiên Thủy chân nhân không có nửa điểm ý tứ muốn đổi ý, cẩn thận thu hồi bình ngọc, luôn mãi cảm tạ dược cốc, khiêng bao tải ngự kiếm mà đi.

 

……

 

Sau đó vừa ra khỏi cốc liền cắn ba viên dưỡng thần đan.

 

Thuốc đắng dã tật, tư vị cay đắng mặn thấm trên đầu lưỡi. Thiên Thủy chân nhân còn có tiểu tâm ma muốn dưỡng trong thức hải hít sâu, áp xuống linh lực quay cuồng ở ngực do bị vị dược cổ quái kích thích, ngưng thần ngự kiếm, một đường trở về Thuần Quân Phong Vị Ương tông.

 

Thân ảnh màu đen hạ xuống đỉnh núi, lập tức có đệ tử vẩy nước quét nhà đang đối luyện cấp bách đi lên đón.

 

“Sư tôn! Ngài sao lại——”

 

Đại đồ đệ lo lắng sốt ruột, ném cái chổi bước nhanh đi qua, giơ tay muốn đỡ sư tôn xuống ngự kiếm, lại bị Thiên Thủy chân nhân nâng tay áo cản lại, thần sắc trầm ổn khiêng bao tải: “Không sao, vi sư không có việc gì. Tông chủ có hỏi qua không?”

 

Chuyện Thiên Thủy chân nhân bị người ám hại toàn bộ Vị Ương tông đều biết, nhưng chuyện y sinh ra tâm ma, lại chỉ có mấy đồ đệ ở Thuần Quân Phong biết rõ.

 

Sự tình kỳ thật sớm đã điều tra rõ, nhi tử không nên thân kia của tông chủ ghen ghét Thiên Thủy chân nhân tuổi còn trẻ tu vi lại tiến bộ vượt bậc, Thuần Quân Phong còn chiếm cứ nhiều tài nguyên tu luyện nhất trong tông, cấu kết người ngoài nhân lúc Thiên Thủy chân nhân tu luyện dẫn tà ma xâm lấn, đến nỗi Thiên Thủy chân nhân hộc máu hôn mê nửa tháng có thừa, mấy ngày trước mới khó khăn lắm tỉnh lại.

 

Người con đảm nhiệm vị trí tông chủ Vị Ương tông nhiều lần đều không có tiền đồ, cách mấy trăm năm liền sẽ xuất hiện một tên đặc biệt không có tiền đồ, cho nên ai cũng không muốn làm tông chủ.

 

Tông chủ đương nhiệm là Đại sư huynh của Thiên Thủy chân nhân, làm người trung hậu tu vi thường thường, là người bị khi dễ tốt nhất trong các sư huynh đệ, cho nên bị mạnh mẽ nhét vào vị trí tông chủ.

 

Biết được biến cố sau, tông chủ dưới cơn tức giận gần như đem cái nhi tử không nên thân kia hoàn toàn phế bỏ, bị người bên cạnh liều mạng khuyên căn, mới chỉ phong bế linh căn đóng đan điền, giam giữ dưới Xá Thân nhai. Lại trực tiếp mở rộng tòa tàng bảo khố cho Thuần Quân Phong, thiên tài địa bảo linh dược tiên đan mặc cho lấy dùng.

 

Xá Thân nhai cũng không phải địa phương tốt lành gì, chưởng môn lúc trước dùng để nhốt nghiệt tử không nên thân bị trước quyền, sau khi sửa lại liền thành lao ngục chuyên môn giam giữ kẻ tâm thuật bất chính, một khi mở ra cả đời khép chặt, cho dù tu luyện ma công cũng trốn không thoát.

 

Toàn bộ sự kiện được xử lý đến thiết diện vô tư không hề thiên vị, cho dù là đệ tử Thuần Quân Phong cũng tâm phục khẩu phục, không ai nhắc lại chuyện. Vốn tưởng rằng sự kiện như vậy liền có thể sang trang, nhưng Thiên Thủy chân nhân sau khi tỉnh lại thử vận công, lại phát hiện chính mình bị gieo hạt giống tâm ma.

 

Hạt giống tâm ma một khi đã gieo, gần như có nghĩa là tu luyện không thể tiến thêm. Thiên Thủy chân nhân dưới lần tâm thần kịch liệt chấn động lần thứ hai nôn ra máu, bị mấy đồ đệ tan khóa vừa vặn đụng phải, mới bị bọn họ ngoài ý muốn đã biết chuyện này.

 

Thiên môn đại hội sắp tới, đối với những thiếu niên vừa nhập môn còn đang trên con đường tu tiên mà nhìn cơ hồ là cơ hội quý giá không thể thay thế. Một khi bị tông chủ phát hiện sư đệ thế nhưng bởi vậy sinh ra tâm ma, tất nhiên sẽ không cho y tiếp tục mang đệ tử ra cửa.

 

Sư tôn như cha, có việc đệ tử làm thay, Thiên Thủy chân nhân không thể đi, toàn bộ đệ tử Thuần Quân Phong đều chỉ có thể lưu lại bồi y.

 

Thiên Thủy chân nhân không muốn bởi vì chính mình trì hoãn cơ hội tiến thân khó gặp của đệ tử, cho nên mạnh mẽ ra lệnh áp xuống chuyện này, nghiêm cấm đem bất luận tin tức gì tiết lộ cho tông chủ, lúc này mới tự thân tiến vào dược cốc xin thuốc, cầu thuốc để áp chế trảm trừ tâm ma.

 

Chẳng qua —— chuyện đã như hiện tại, tựa hồ đã xảy ra chút biến hóa mới ngoài ý muốn.

 

Cũng đã hơn một canh giờ không gặp lưu tiểu tâm ma trong thức hải, vừa mới ăn ba viên dưỡng thần đan, cũng không biết tiểu gia hỏa có lớn lên cao một chút hay không. Quần áo mới may xong, linh trí của tiểu tâm ma không biết mở đến tình trạng nào, có thể tự mình mặc quần áo hay không ……

 

Lần đầu tiên dưỡng tâm ma Thiên Thủy chân nhân lo lắng đến một chút cũng không muốn trì hoãn, chỉ muốn đi về tĩnh thất của mình, mau chóng vào thức hải xem nhãi con.

 

Nhìn sư tôn vẫn lạnh lùng thanh hiên khiêng bao tải lập tức phải đi vào trong phòng, đại đệ tử gấp đến độ xoay quanh, kết hợp với mấy sư đệ sư muội ngăn sư phụ lại: “Tông chủ chưa nói gì, nhưng sư tôn, ngài trăm triệu không thể lại kéo chuyện này đi xuống! Tâm —— đồ vật kia rất đáng sợ, sẽ nhiễu loạn tâm chí người, không thể tu hành, ngài đã gần độ kiếp, càng nguy hiểm hơn……”

 

Sư tôn thế nhưng bắt đầu đi khiêng bao tải!

 

“Yên tâm, ta đã tìm được phương pháp ứng đối.”

 

Quan hệ sư đồ trong Thuần Quân Phong từ trước đến nay rất tốt, ánh mắt dừng trên người đệ tử thực lòng lo lắng cho mình, trên khuôn mặt thanh lãnh của Thiên Thủy chân nhân thêm ôn hòa nhàn nhạt, đặt bao tải xuống trước mặt hắn: “Những thứ này là dược của dược cốc. Vi sư có chừng mực, không cần lo lắng, mang theo bọn đệ tử đi bãi khóa đi.”

 

Đại đệ tử kinh ngạc ngẩng đầu, trên bao tải thật sự có ấn ký hiệu cực đại của Dược Vương Cốc. Chỉ là sắc trời đã tối, bao tải lại bị kéo căng đến cổ túi biến hình, nên trước đó mới chưa từng lưu ý đến.

 

……

 

Dược Vương Cốc đóng cửa, Dược Vương mang theo dược lò chạy, thủ hạ trưởng lão không có biện pháp, cầm đan dược để tiền lương……

 

Đại đệ tử bị bao tải do Dược Vương Cốc độc quyền cung cấp chấn động đến trong chớp mắt sinh ra vô hạn phỏng đoán, trơ mắt nhìn sư tôn khiêng bao tải vui vẻ thoải mái đi vào tĩnh thất, lo lắng sốt ruột mà xách theo chổi lại giúp sư tôn quét nhà thêm một lần nữa, mang theo sư đệ sư muội rời khỏi chỗ của sư phụ.

 

Thiên Thủy chân nhân lưu loát dựng kết giới, gỡ bao tải ra đem từng bình đan dược ầm ầm đổ xuống giường.

 

Một viên trảm ma đan có thể kiên trì nửa canh giờ, hai viên cùng nhau ăn, cho dù dược lực ít nhiều sẽ xói mòn, chung quy so với một viên cũng lâu hơn nhiều.

 

Lại quan sát một trận, nếu phản ứng của thân thể không quá lớn, liền ăn tiếp ba viên thử xem.

 

Quyết định chủ ý bồi tiểu tâm ma nghỉ ngơi một trận, Thiên Thủy chân nhân không muốn bị bất luận kẻ nào đánh thức giữa đường, thuận tay đem thuần quân kiếm chặn cửa, kiếm khí chí tôn chí quý sắc bén nháy mắt mãnh liệt tỏa hàn mang bốn phía, đem toàn bộ tĩnh thất chặt chẽ bao phủ bên trong kết giới.

 

Tu vi càng cao càng mẫn cảm với kiếm khí, các đệ tử Thuần Quân Phong cũng không có mấy ai phát hiện, vẫn siêng năng bận rộn tan khóa tu luyện. Tông chủ đi đến chân núi của sư đệ bị dư vị kiếm khí vọt cho té ngã, trong lòng hơi khẩn trương, ngẩng đầu nhìn về phía đỉnh núi lạnh lẽo kiếm quang kia.

 

Sư đệ đã không còn tín nhiệm với tông môn, bắt đầu dùng thuần quân kiếm để hộ pháp……

 

Sâu sắc cảm thấy chính mình không làm tốt lời dặn của sư tôn, thể xác và tinh thần tông chủ thất bại, khổ sở đến nói không nên lời, đứng lặng thật lâu trước kiếm khí sắc nhọn, vẫn là từng bước một về chủ phong dưới cơn mưa tí ta tí tách.

 

Khi Thiên Thủy chân nhân chạy về thức hải, Lục Đăng vừa mới đem bộ quần áo kia sửa đến trình độ có thể mặc.

 

Từ nhỏ đã một mình sống trong rừng rậm, bản lĩnh khâu khâu vá vá của Lục Đăng không thiếu, cho dù Cố Tại Thủy không giúp cậu làm một bước này, cũng có thể nhờ hệ thống hỗ trợ mua kéo với chút kim chỉ, cắt xuống một khối da thú nhỏ để bản thận làm một bộ quần áo đơn giản.

 

Nhưng đây là Cố Tại Thủy tự tay làm cho cậu.

 

Lo lắng làn da kiều nộn của tiểu tâm ma, Cố Tại Thủy thậm chí không dùng áo ngoài, cắt nửa bên tay áo của trung y bên người. Quần áo may xong tuy rằng xiêu xiêu vẹo vẹo, ôm vào trong ngực vẫn có thể nghe được hơi thở thanh lãnh dễ ngửi.

 

Nhớ đến khuôn mặt kiên nghị kia bất luận khi nào nhìn vào cũng cực có sức thuyết phục, Lục Đăng nhịn không được nhếch lên khóe môi, nằm vùi ôm quần áo trong chốc lát, mới đứng dậy bắt đầu mặc quần áo.

 

Cố Tại Thủy làm không được hình dáng quá phức tạp, sửa xong cũng chỉ là kiện áo ngoài tầm thường. Lục Đăng tìm phiến lá buộc trên eo, lòng bỗng nhiên có dự cảm ngẩng đầu, trông thấy thân ảnh màu đen đang vội vàng đạp trăng mà đến.

 

Cố Tại Thủy hoãn lại bước chân.

 

Trung y thuần trắng, vải dệt bên người dùng đến mềm mại, vừa lên thân liền thuận theo mà rũ xuống, cư nhiên cũng ngoài ý muốn không tính là khó coi.

 

Tiểu nhân nhi vẫn chỉ lớn bằng bàn tay đứng bên mép thuyền, một thân thuần trắng thanh tịnh, hương cỏ xanh tươi sạch sẽ buộc ở bên hông, một biển ánh trăng nhu nhu chiếu vào trên người cậu, tất cả bỗng nhiên đều trở nên mông lung ôn tồn.

 

Ý cười không nhịn được thấm trên đuôi mắt, Cố Tại Thủy hướng chỗ cậu đi đến, nửa ngồi xổm xuống vươn tay: “Tới, đến chỗ ta này.”

 

Y lo lắng tiểu tâm ma nghe không hiểu, nói cũng ngắn gọn rõ ràng, âm thanh lại phóng đến cực ôn nhu kiên nhẫn. Lục Đăng bị ngữ khí bất đồng với ngày thường của y chọc cười, đang muốn bước đi qua, dưới chân lại bị vạt áo dài hơn không ít đột ngột vướng lại.

 

Quần áo vừa mới mặc vào, cậu còn không kịp điều chỉnh, thân hình không xong, đột nhiên không kịp đề phòng mà ngã quỵ xuống dọc theo mép thuyền.

 

“Cẩn thận!”

 

Trơ mắt nhìn tiểu tâm ma lung lay đi tới, vướng vạt áo một cái liền ngã bổ nhào xuống. Thân hình Cố Tại Thủy dịch chuyển, vững vàng tiếp được tiểu gia hỏa suýt nữa rơi vào trong sông, ôm trong lòng bàn tay dưới chân nhẹ điểm, người đã đứng trên bờ.

 

Xem ra vẫn quá dài.

 

Tự kiểm điểm khinh suất của chính mình, Cố Tại Thủy ổn định thân hình, nhấc vạt áo ngồi trên mặt đất, đem người phủng ở trước mắt: “Ngã có đau hay không?”

 

Khuôn mặt trước mắt có vẻ phá lệ nghiêm túc lãnh đạm, hiên tuấn anh khí đương nhiên là có, nhưng cũng bởi vì hàng năm làm bạn cùng thuần quân kiếm nên nhiễm một thân thanh lãnh lạnh thấu xương, nhu sắc dưới đáy mắt bị dấu hơn phân nửa, càng nôn nóng càng có vẻ nghiêm khắc, dò hỏi cũng giống như răn dạy, nếu bị Thuần Quân Phong hoặc đệ tử Vị Ương tông nhìn thấy, hơn phân nửa là sợ tới mức thở mạnh cũng không dám.

 

May mắn bản thân không phải đệ tử y.

 

Lục Đăng ngửa đầu nhìn khuôn mặt phá lệ nghiêm túc kia, ngồi trong lòng bàn tay y lắc đầu, mặt mày mở ra lập tức cười rộ lên.

 

“Còn cười.”

 

Lòng bị chuyện cậu suýt nữa rớt xuống thuyền làm cho sợ tới mức vẫn còn sợ hãi, Cố Tại Thủy không nhịn được bật cười, giơ tay điểm điểm trán cậu, cầm ở trong tay cẩn thận đánh giá: “Hình như là không có thay đổi gì…… Ta nhìn xem, cao lên một chút sao? Có hảo hảo ăn cơm hay không?”

 

Ánh trăng thanh đạm, lòng bàn tay ấm áp, nước sông chảy qua đá, nhẹ nhàng vỡ ra một xoáy nước nhỏ, lại tiếp tục chảy về phía trước.

 

Nhất thời chuyện gì cũng không nghĩ được nửa điểm, ngược lại tâm thái phá lệ thả lỏng. Lục Đăng ngồi xếp bằng hai chân trên bàn tay y, ánh mắt thanh thanh lượng lượng, khóe môi kéo lên độ cung mềm mại, nghiêm trang gật gật đầu.

 

Tâm ma lấy tinh khí tâm thần người làm chất dinh dưỡng, Cố Tại Thủy mới gặp đại biến, tâm thần đều bị thương, đúng là thời điểm cấp bách cần bồi dưỡng. Nếu hấp thụ quá nhiều, chính là muốn ảnh hưởng tới căn cơ công lực của Cố Tại Thủy.

 

Cậu luyến tiếc ăn nhiều, chỉ duy trì thân hình trước mắt cũng đã đủ. Một mặt mau chóng tu luyện tiến giai, một mặt còn đang lặng lẽ kêu hệ thống mua dược tề chữa trị cho phiến thức hải này, ngay cả dược lực dưỡng thần đan cũng bị cậu giữ hết lại, rồi trả về trong cơ thể Cố Tại Thủy.

 

Dưỡng thần đan kia của Dược Vương Cốc thật sự quá mức khó ăn, chiếu theo tính tình Cố Tại Thủy, nếu không phải vì vội vã muốn cậu lớn lên, tất nhiên là thà chết cũng không chịu cắn một ngụm.

 

Cậu nán lại trong thức hải của Cố Tại Thủy, vốn sẽ không tạo ra nguy hiểm gì, có thể sử dụng biện pháp này để Cố Tại Thủy ăn nhiều thêm mấy viên thuốc, nhanh chóng dưỡng tốt vết thương, rồi bản thân lại lớn lên cũng kịp.

 

Cố Tại Thủy không biết cậu đang suy nghĩ gì, chỉ là nhìn cặp mắt đen quang hoa lưu chuyển mặt mày mang cười kia, lập tức trong lòng cũng không nhịn được bắt đầu nhu nhu ấm áp, phủng tiểu nhân nhi một thân bạch y trong lòng bàn tay xoa xoa tóc: “Chờ ta học thêm mấy ngày, lại xây cho ngươi một căn phòng.”

 

Tạo vật trong thức hải vốn không phải pháp thuật hiếm gì lạ, chỉ là thật sự không được trọng dụng, chỉ có những tu sĩ thức hải nhỏ hẹp khó tiến cấp thêm mới động tâm tư trên vấn đề này. Cố Tại Thủy tự học tu luyện nhập môn liền không tiếp tục nhọc lòng vì loại chuyện này, trước mắt dù nói sao cũng muốn nhanh chóng xây căn phòng an toàn chút để tiểu tâm ma có thể ở.

 

Trên thuyền dù sao cũng quá nguy hiểm, nói không chừng lúc nào liền bị vất quần áo, sau đó không cẩn thận rớt xuống sông, không chừng còn bị trôi đến chỗ nào……

 

Thức hải của y thật sự quá phiền người.

 

Cố Tại Thủy xoa xoa thái dương, lại một lần nữa sinh ra ghét bỏ khó có thể khống chế với thiên phú của bản thân.

 

Cấp bậc trong giao diện thuộc tính thân phận đã lên một bậc, Lục Đăng thử hơi hơi hé miệng, phát hiện chính mình hiện tại vẫn chỉ có thể phát ra chút âm thanh đơn điệu, đành phải nghiêm túc lắc lắc đầu, muốn ôm Cố Tại Thủy một cái kêu y không nên gấp gáp, nhưng mới đứng dậy ở trong lòng bàn tay y, liền trọng tâm không xong lảo đảo.

 

Tiểu tâm ma còn chưa kịp thích ứng với thân thể dẫm lên vạt áo, mạnh mẽ ngã về phía trước, lại té ngã ở trong lòng bàn tay của đệ nhất nhân Vị Ương tông.

 

Còn ngã chổng vó nữa chứ.

 

Bàn tay dưới thân ấm áp mềm mại, ngã xuống ngược lại cũng không đau, chỉ là liên tiếp hai lần tiếp đất chổng vó vẫn làm Lục Đăng hồng đến mang tai, đem mặt vùi vào lòng bàn tay Cố Tại Thủy, nói cái gì cũng không chịu nâng lên.

 

Cố Tại Thủy nhịn không được cười khẽ ra tiếng, trấn an mà thuận thuận sống lưng tiểu gia hỏa, cẩn thận mà nhấc cậu đặt ở đầu gối: “Đừng nhúc nhích, ta giúp ngươi chải lại.”

 

Thân thể tiểu tâm ma tinh tế mềm mại, đơn bạc đến gần như là hơi dùng chút lực liền có thể bẻ gãy.

 

Tiếng tim đập xuyên thấu qua ngực, từng cái mềm nhẹ lại kiên định truyển qua đầu ngón tay, Cố Tại Thủy nhịn không được xoa xoa ngực cậu, ngón tay dán ở nơi đó thêm một hồi, mới nhặt lên dây tơ hồng tinh tế kia, giúp cậu một lần nữa chải vuốt lại đầu tóc.

 

Tu sĩ thiên tài đều là không cần nhọc lòng ăn, mặc, ở, đi lại, Thiên Thủy chân nhân từ nhỏ đã cơm tới duỗi tay há mồm đã tận khả năng phát huy sức tưởng tượng, nhưng vẫn thường xuyên không cẩn thận đem sợi tóc màu đen mềm mại quấn trên đầu ngón tay.

 

Tiểu tâm ma lại một chút cũng không yếu ớt, chỉ ở thời điểm vô cùng đau đớn mới nhẹ nhàng hút khí, chờ tới khi bị y lo lắng sốt ruột nâng lên, mặt mày thanh tú đẹp đẽ liền lại đôi đầy ý cười trong veo.

 

Cố Tại Thủy dùng lực đạo nhỏ nhất từ khi sinh ra đến nay, nghẹn ra một thân mồ hôi lạnh, rốt cuộc giúp tiểu gia hỏa một lần nữa chải vuốt đầu tóc.

 

Lần lăn lộn này liền qua hơn nửa canh giờ, thời gian trong thức hải lưu chuyển xấp xỉ bên ngoài, lúc này đã gần khuya, sao đầy trời cùng ánh trăng an tĩnh lập loè, chiếu vào nước sông thanh triệt, bị gió đêm thổi bay lân lân sóng gợn.

 

Tiểu tâm ma đại khái là vừa thành hình không lâu, cần thời gian ngủ rất dài, ngáp hai cái dựa vào lòng bàn tay y, hô hấp kéo dài an ổn, hiển nhiên lại ngủ say.

 

Cố Tại Thủy ngưng chú nhìn cậu, nước sông chiết ra ánh trăng lọt vào đáy mắt sâu và đen, dâng lên một chút ý cười nhu nhu, cẩn thạn cúi đầu ở trên cái trán hôn xuống.

 

Lúc này đây, Cố Tại Thủy nán lại trong thức hải hơn nửa canh giờ mới bị kéo ra ngoài.

 

Toàn bộ Vị Ương tông đều biết phong chủ Thuần Quân Phong bế quan tĩnh tu, đệ tử phong khác đều bị sư tôn nhà mình ân cần dạy bảo không biết bao nhiêu lần, ai cũng không dám tùy tiện trêu chọc quấy rầy, đệ tử Thuần Quân Phong tuy rằng lo lắng sốt ruột, nhưng cũng không dám làm trái nghiêm lệnh của sư tôn, cho dù đã lo lắng đến đứng ngồi không yên, cũng vẫn chưa từng đem chuyện tâm ma báo cho tông chủ.

 

Tu luyện không có thời gian, chớp mắt qua đi một tháng có thừa, thời gian Thiên môn đại hội cũng đã từ từ tới gần.

 

Cố Tại Thủy cắn một lọ dưỡng thần đan, rốt cuộc đem tiểu tâm ma dưỡng tới lớn bằng nửa bàn tay.

 

Mắt thấy tới một ngày trước dự định xuất phát, đại đệ tử ôm hy vọng nhỏ bé canh giữ ở bên ngoài tĩnh thất của sư tôn, đang cùng mấy sư đệ dùng ngôn ngữ của người câm điếc kịch liệt thảo luận muốn hay không gõ gõ cửa xem sư phụ có phải còn sống hay không, cửa đã kẽo kẹt vang lên, thân ảnh màu đen cao lớn hiên đĩnh theo sau ra tới.

 

Khí sắc thế nhưng so với khi tiến vào tĩnh thất còn tốt hơn không chỉ một chút.

 

Trong lòng đại đệ tử kinh ngạc không thôi, thừa dịp đóng cửa hướng bên trong tĩnh thất ngắm liếc mắt một cái, một bao tải dược kia thế nhưng vơi mất phân nửa, không khỏi run lập cập, trong lòng thản nhiên sinh ra kính sợ nồng đậm.

 

—— Không nói đến nhiều dược như vậy tốn bao nhiêu bạc, dược chua xót hàm cay có thể xưng là đem người sống sờ sờ uống vào liền chết này của dược cốc, sư tôn thế nhưng có thể mặt không đổi sắc uống hết nửa bao tải, quả nhiên ý chí đặc biệt mạnh mẽ, không người nào có khả năng tiếp cận……

 

“Đi chuẩn bị chuẩn bị, ngày mai khởi hành, đi Thiên môn đại hội.”

 

Thiên Thủy chân nhân thần sắc lãnh đạm, giọng nói cũng cực nhỏ, đem thuần quân kiếm tùy tay rút ra thu vào bên cạnh người, đi đến phòng ngủ: “Chớ có lơi lỏng, tối nay tu luyện lâu chút.”

 

Đại đệ tử tập mãi thành thói quen, cung kính trả lời xoay người đi chuẩn bị. Thiên Thủy chân nhân đơn giản dọn dẹp đồ của mình, nằm xuống ở trên giường khép mắt nghỉ ngơi, nhưng trong lòng vẫn ẩn ẩn sinh ra tiếc nuối.

 

Mấy ngày nay tuy rằng tiểu tâm ma lớn lên chậm, nhưng dù sao vẫn ít nhiều có chút tiến bộ, có thể sử dụng động tác đơn giản cùng y đối thoại, cũng có thể phát ra âm tiết đơn giản. Nếu không vì Thiên môn đại hội phải vội vã xuất quan, nói không chừng đã có thể nghe thấy tiểu gia hỏa mở miệng nói chuyện.

 

Bên ngoài rốt cuộc không thể an toàn như trong tông môn, chờ ra bên ngoài, cũng không thể luôn chạy vào thức hải.

 

Nếu có thể đem tiểu gia hỏa mang ra ……

 

Gặp qua người bị tâm ma đoạt xá, nhưng chưa gặp qua có người đem tâm ma trong cơ thể mang ra ngoài. Thiên Thủy chân nhân than nhẹ một tiếng, xua đi rất nhiều ý niệm, lại ở trong đầu xây cho tiểu tâm ma thêm hai dây đánh đu, khép mắt ổn định tinh thần, đem trọc khí chậm rãi thở ra.

 

Y mấy ngày này thần nhập thức hải, tuy nói cũng trong bất tri bất giác chữa trị tổn thương của thần hồn, nhưng chung quy vẫn không có cách tiêu đi mệt mỏi. Lúc này vừa dính giường, chỉ cảm thấy mệt mỏi nồng đậm tự đáy lòng trào ra, bất tri bất giác liền ngủ say.

 

Đêm khuya tĩnh lặng, một đạo bóng ma lặng lẽ lần mò vào phòng ngủ y.

 

Cố Tại Thủy quá mệt, ngủ đến trầm, vẫn chưa phát hiện có người tới gần. Người nọ cẩn thận nhìn trộm thật lâu, mới rón ra rón rén sờ soạng loại trà mà y thường dùng, đem thứ trong bao giấy đổ vào trong trà.

 

Ánh nến trên bàn bỗng nhiên lóe lên, đùng một tiếng bạo vang.

 

Người nọ trong lòng hơi hoảng sợ, bước chân theo bản năng dừng lại, nín thở ngẩng đầu, liền đối diện với hai mắt thanh lãnh như điểm sơn đen.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Tông · ôm nồi · trung hậu · thành thật · chủ: Sư đệ dùng thuần quân kiếm hộ pháp! Sư đệ nhất định là không tín nhiệm tông môn ô ô y y phải làm như thế nào cho phải ヾ(ノQ 口Q )ノ

Cố · trầm mê cắn dược · trầm mê dưỡng nhãi con · chân nhân: (///﹃///) nhãi con của ta lớn bằng hai ngón cái lạp, ta sẽ chải đầu cho nhãi con của ta lạp, ta sẽ xây nhà cho nhãi con của ta lạp, nhãi con của ta tại sao còn không lớn lên buồn a …… Dược Vương Cốc Tu La thế giới! Dược Vương Cốc lớn nhất Tu La thế giới! Dược Vương Cốc đóng cửa, Dược Vương ăn nhậu chơi gái cờ bạc ăn nhậu chơi gái cờ bạc, thiếu ta 3 trăm 5 triệu bạc, mang theo dược lò của hắn chạy mất, chúng ta không có không có không có cách nào, cầm đan dược xem như tiền lương……

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: