[Pháo hôi] Chương 132

[Pháo hôi] Chương 132

Edit&Beta: Giếng.

Ánh mặt trời mãnh liệt, không hề che đậy mà chiếu vào trên người.

 

Cố Hàn Sơn không có kéo tay rút ra.

 

Thanh niên ngày xưa nội liễm an tĩnh hôm nay có vẻ phá lệ cố chấp, dùng sức nắm chặt tay y, lòng bàn tay bị dây cương ma sát đến nóng lên.

 

Lục Vân Sinh che chở y, đứng ở trước không biết bao nhiêu màn ảnh.

 

Nghệ sĩ trẻ tuổi ngày xưa chỉ cần nhìn thấy màn ảnh thân thể đều sẽ theo bản năng bị dọa bay vai lưng thẳng tắp, trên mặt lộ ra màu đỏ nhàn nhạt sau khi vận động kịch liệt, mồ hôi túa ra lăn xuống hai bên tóc mai, lông mày và lông mi thấm nước càng hiện thâm tú.

 

“Chuyện đã phát sinh một đoạn thời gian trước, khiến vô luận danh dự và ích lợi của Cố lão sư đều phải chịu tổn thất nghiêm trọng, chúng ta thông qa trình tự pháp luật tiến hành khiếu nại, hiện tại đã ở chuẩn bị giữa.”

 

“Về vi phạm hợp đồng, Cố lão sư đã gánh vác tất cả bồi thường. Trước khi tra ra manh mối chân tướng mọi việc, thỉnh mọi người lại chờ một chút, không cần nóng lòng đưa ra phán đoán.”

 

“Cố lão sư không có cáo biệt kiếp sống người đại diện …… Ta là nghệ sĩ của y.”

 

“Nếu có chuyện gì, chư vị có thể trực tiếp tới hỏi ta.”

 

Ngực cậu vẫn phập phồng rõ ràng, mở miệng lại rõ ràng nói năng đến có khí phách.

 

Các phóng viên an tĩnh lại.

 

dương quang rọi xuống ngọn cây càng nóng, xua tan một chút bóng tối cuối cùng.

 

……

 

“Đều làm ăn thế nào không biết —— ngu xuẩn, tất cả đều là ngu xuẩn!”

 

Đàm Nhất Triết một phen đập bể băng ghi hình, táo bạo mà nắm tóc, dùng sức nhào vào sô pha.

 

Tin tức cẩn thận để lộ ra cứ như vậy bị quấy nhiễu đến hoàn toàn đổi hướng. Biểu hiện của Lục Vân Sinh xuất sắc ngoài ý muốn, vô luận phóng viên hỏi như thế nào cũng đáp đến tích thủy bất lậu*, đem một đám tiểu phóng viên truyền thông tuyến hai ba kinh sợ đến nói cũng không dám nhiều lời.

 

*Tích thủy bất lậu: không rò rỉ nước, cách nói và xử lí tỉ mỉ, kỹ lưỡng không chê vào đâu được.

 

Hình ảnh trên TV còn dừng ở một màn vừa rồi.

 

Đoàn phim hiển nhiên cũng là đứng ở bên Lục Vân Sinh, phó đạo diễn cố ý chờ cậu ấy nói không sai biệt lắm mới cười tủm tỉm đi lên hoà giải, vỗ vai nửa khuyên nửa hống, tính tình tốt mà khuyên lui phóng viên, kiên nhẫn dẫn người rời đi.

 

Phía sau màn ảnh nghệ sĩ tuổi trẻ xoay người bị ôm lấy, đuôi mắt đỏ một mảnh nhỏ, khóe môi mân chặt, trên khuôn mặt còn mang theo ngây ngô cố chấp cùng kiên trì giữa thiếu niên cùng thanh niên.

 

Dễ dàng làm lòng người mềm đến hoàn toàn vứt bỏ lập trường.

 

Lục Vân Sinh lúc phỏng vấn không nhắc tới y, lại không thể nghi ngờ mỗi một câu đều đem y đặt ở hoàn cảnh khiến người hoài nghi.

 

Chuyện ần ngoài ý muốn châm ngòi ly gián lúc trước bị người phát hiện, fans của hắn cùng Lương Minh ồn ào đến oanh oanh liệt liệt, cũng đã chiếm không ít hảo cảm của người qua đường. Hơn nữa đại diện phát ngôn của Meda biến khéo thành vụng bị mọi người đem ra trước mặt trào phúng, thanh danh hắn sớm đã không còn tốt giống như khi mới vừa hot lên.

 

Hiện tại nếu là lại thêm chuyện xưa nhảy ra ……

 

Lòng Đàm Nhất Triết tràn đầy nôn nóng, sắc mặt cũng càng thêm âm trầm xuống.

 

Lục Vân Sinh nói sẽ theo trình tự pháp luật—— có phải thật sự sẽ đi kiện hay không? Trong tay Cố Hàn Sơn còn chứng cứ gì có tính quyết định hay không?

 

Hắn vốn không lo lắng chuyện này, là bởi vì chắc chắn có thể làm công ty tìm người kêu Cố Hàn Sơn câm miệng. Huống hồ trong giới từ trước đến nay kiêng kị chuyện này, vô luận cuối cùng phán bên nào thắng kiện, cũng sẽ không có công ty cùng phòng làm việc nào dám muốn người đại diện cùng nghệ sĩ thưa kiện, Cố Hàn Sơn dám đi con đường này, chẳng khác nào hoàn toàn chặt đứt khả năng phát triển ở trong giới.

 

Nhưng hiện tại lại không giống.

 

Chậm chạp không tiếp được tài nguyên tốt, công ty đối với hắn càng ngày càng lãnh đạm, Lục Vân Sinh phát triển thế nhưng so với hắn tốt hơn nhiều. Hắn chỉ là dựa một bộ phim mạng hot lên, căn bản là không lấy đến tay cơ sở khác, nếu là thật sự đối cứng như vậy, chỉ sợ nếu không bao lâu liền thua đến cái gì cũng không còn.

 

“Đàm, Đàm ca……”

 

Người đại diện thật cẩn thận tiến vào, Đàm Nhất Triết ánh mắt sáng ngời, bỗng chốc ngồi thẳng đem người bắt lấy: “Công ty nói như thế nào? Hợp đồng của y có phải còn chưa kết thúc hay không, tự mình mang nghệ sĩ như vậy ——”

 

Hắn nói còn chưa hỏi xong, liền dừng câu chuyện trong vẻ mặt muốn nói lại thôi của người đại diện, nhíu chặt mi buông người ra: “Sao lại thế này, công ty còn chưa trả lời ngươi?”

 

Đây là vấn đề duy nhất Lục Vân Sinh nhảy qua không trả lời, Cố Hàn Sơn hẳn là còn chưa hoàn toàn cùng công ty giải trừ hợp đồng, tự mình mang nghệ sĩ từ bên ngoài như vậy, không thể nghi ngờ là vi phạm nghiêm trọng trái với nghĩa vụ hợp đồng.

 

“Đã trả lời, chính là ——”

 

Người đại diện cơ hồ sắp khóc ra, thật cẩn thận mở miệng: “Công ty nói…… Cố Hàn Sơn hiện tại là đang trong lúc đình chỉ giữ chức, không có nghĩa vụ với công ty, vô luận làm gì cũng không bị công ty ước thúc, cho nên cũng không có vi phạm quy định này ……”

 

“Nói hươu nói vượn!” Đàm Nhất Triết nổi trận lôi đình, “Chỗ nào tới đình chỉ giữ chức, công ty là nhà y mở?!”

 

Người đại diện không dám nói lời nào, chỉ cúi đầu chờ một đợt mưa rền gió dữ mới.

 

Đàm Nhất Triết đi qua đi lại vài bước, lại không có phát hỏa quăng ngã đồ vật giống như bình thường, thần sắc ngược lại dần dần bình tĩnh, đáy mắt hiện lên chút âm trầm, đem người đại diện kéo đến bên người.

 

“Ngươi đi tìm vài người, nghĩ cách đem lời đồn truyền ra, cứ nói quan hệ Cố Hàn Sơn cùng nghệ sĩ mới y đang mang kia——, không đơn giản như vậy ……”

 

Âm thanh hắn ép tới càng thấp, nhỏ giọng nói nói mấy câu.

 

Người đại diện sắc mặt trắng nhợt, kinh hoảng ngẩng đầu, lại ở dưới ánh mắt nghiêm khắc của hắn càng cúi càng thấp, cuối cùng cắn răng một cái đứng dậy, bước nhanh ra cửa.

 

Đàm Nhất Triết ngồi trở lại sô pha, sắc mặt càng thêm âm lãnh.

 

Cố Hàn Sơn mang theo Lục Vân Sinh lên xe.

 

Tiểu hài tử vừa rời khỏi màn ảnh, khí thế căng chặt trên người liền hoàn toàn biếng nhác. Nghe lời mà mặc người thay quần áo tháo trang sức, nghe lời theo đoàn phim an bài, nghe lời bị y dẫn lên xe ngồi xong. Trước sau một tấc cũng không rời mà đi theo phía sau y, gần đến mức Cố Hàn Sơn trước sau lo lắng bản thân một khi đi chậm, liền sẽ không cẩn thận dẫm đến cái đuôi nhỏ phía sau.

 

Cuộc họp báo kết thúc lúc 5 giờ chiều, nơi nơi đều là phóng viên, còn đang một lòng một dạ mà chặn người đặt câu hỏi, muốn thừa dịp cơ hội cuối cùng đoạt thêm mấy cái điểm nóng.

 

Cố Hàn Sơn đem tiểu nghệ sĩ nhà mình bọc đến kín mít, thuận lợi tránh khỏi vô số tai mắt, đem người an trí trên xe, liền lập tức mở điều hòa, khẩu trang kính râm dùng để ngụy trang cũng từng cái từng cái cởi xuống.

 

Lục Vân Sinh ngoan ngoãn dựa vào lưng ghế mặc y lăn lộn, trên mặt có chút hồng, ánh mắt vẫn như cũ không xê dịch mà dừng ở trên người y.

 

“Tại sao lá gan lớn như vậy……”

 

Cố Hàn Sơn bị cậu nhìn đến cứng họng, bấm tay nhẹ nhàng chạm vào chóp mũi cậu, cầm tờ giấy khăn cẩn thận chà lau mồ hôi mỏng trên thái dương Lục Vân Sinh: “Có nóng hay không?”

 

Y giống như có rất nhiều lời muốn nói, rồi lại cái gì cũng nói không nên lời.

 

Lục Vân Sinh hiện tại đang trong thời kỳ sự nghiệp phất lên, chỉ cần có thể diễn tốt bộ phim này, định ra danh tiếng, từ đây về sau đều đường nổi tiếng bằng phẳng —— hiện tại lựa chọn loại thời điểm này đứng ra thay y nói chuyện, đứng ở góc độ chuyên nghiệp của một người đại diện, không thể nghi ngờ là không hề sáng suốt.

 

Nhưng thời điểm tiểu hài tử một người thay y đối mặt với phóng viên, thứ trong lòng y nghĩ đến hoàn toàn không phải chuyện này.

 

Lục Vân Sinh hơi ngưỡng đầu nhìn y, nhẹ nhàng lắc đầu, quang mang thanh triệt trong mắt đen, giống như nước suối róc rách lọt vào ngực, trêu chọc đến leng keng rung động.

 

Là người đại diện của cậu.

 

Cố Hàn Sơn hít sâu, tay giúp cậu lau mồ hôi thoáng hạ xuống, cực nhanh cực nhẹ theo vành tai vỗ một cái, đem người nhẹ nhàng ôm trên vai: “Vân Sinh……”

 

Y chỉ kêu tên đối phương, ngữ khí lại như là nhúng qua lồng ngực nóng bỏng, khàn khàn lại ôn tồn mà dừng ở bên tai.

 

“Ân.”

 

Lục Vân Sinh lên tiếng, giơ tay qua ôm y, đem mặt vùi hết vào người đại diện cần cổ khỏe mạnh.

 

Ngoài xe dán màng tối phòng người rình coi, Cố Hàn Sơn không vội vã lái xe, một tay giúp cậu thoát đai an toàn, đem người từ ghế phụ ôm vào trong lòng ngực, hôn môi ôn thuần cẩn thận in ở giữa trán.

 

Điều hòa chạy rất tốt, độ ấm trên người hai người đều đã hạ xuống, thấm lạnh ấm áp đan xen dung hòa lẫn nhau, nhịp tim đập kịch liệt xuyên thấu qua ngực, lập tức lại truyền đến một chỗ khác trong lồng ngực.

 

Lục Vân Sinh dây dưa một hơi, nghe thấy âm thanh phóng viên náo nhiệt của phóng viên đuổi theo ngoài cửa sổ xe, theo bản năng trông ra bên ngoài.

 

“Không có việc gì, dán màng chống nhìn lén …… Bọn họ xem không tới.”

 

Cố Hàn Sơn hôn hôn cậu, mỉm cười ôn thanh trấn an, lại phát hiện tiểu hài tử trong lòng ngực rõ ràng chân tình thật cảm mất mát thở dài.

 

Cố Hàn Sơn: “……”

 

Lòng tràn đầy tính toán comeout giống như tiểu nghệ sĩ nhà mình, chính mình có thể kiên trì đến bây giờ cũng chỉ bị các fan coi thành lão phụ thân, làm người đại diện thật sự đã xem như trình độ nghiệp vụ phi thường xuất sắc.

 

Trải qua quay chụp cường độ cao, ngay sau đó liền đối diện vây công của phóng viên, thể lực và tâm thần của Lục Vân Sinh đều hao phí lợi hại. Đã biết không có hy vọng để phóng viên hỗ trợ, cả người liền hoàn toàn héo rũ xuống, ghé vào trong lòng ngực y đôi mắt cũng không mở ra được: “Về nhà sao?”

 

“Trở về nghỉ một lát, ăn chút đồ vật. Tắm rửa đổi thân quần áo, tối nay có cuộc họp báo.”

 

Cố Hàn Sơn ở giữa trán cậu hôn hôn, ôm người cẩn thận thả lại ghế phụ, giúp cậu đem đai an toàn cài tốt: “Muốn ăn cái gì, muốn ăn kem hay không?”

 

Vị trí phim trường hẻo lánh, Lôi Hoành Bác nhìn chằm chằm chặt chẽ, ngày thường kem cũng khó có thể ăn được một lần.

 

Hai ngày này Cố Hàn Sơn đang chọn loại tiểu tủ đông cầm tay này, hùng tâm bừng bừng chuẩn bị thừa dịp đạo diễn không chú ý liền uy kem cho tiểu hài tử, tốt nhất lại mang chút trà lạnh cùng Coca, bánh dày trắng nõn cũng muốn mang theo mười mấy bao.

 

Hiển nhiên đã hoàn toàn đem chức trách của người đại diện ném ra sau đầu.

 

Lục Vân Sinh chớp chớp mắt ngửa đầu, quang mang trong mắt sáng lên: “Có thể ăn chocolate không?”

 

“Có thể, ta đi mua cho ngươi ……”

 

Cố Hàn Sơn cười gật đầu, xoa xoa đầu cậu, đem cánh quạt điều hòa khảy khảy xuống.

 

Y thích cảm giác như vậy, giống như thích nhìn Lục Vân Sinh quang mang vạn trượng—— kết thúc công tác ngắn ngủi, cùng nhau ăn vụng kem trên đường về nhà, trở về cùng nhau tắm rửa, nằm ở trên giường hồ nháo trong chốc lát, bởi vì một ít việc nhỏ đơn giản lại vụn vặt cười thành một đoàn, sau đó đem người vòng ở trong ngực dùng sức mà hôn một ngụm.

 

Thời điểm bị phóng viên vây quanh, hỏi kế hoạch tương lai, trong nháy mắt đó, trong đầu y thế nhưng đều hiện ra những hình ảnh này đó.

 

Y chưa từng nghĩ tới những việc này cũng sẽ trở thành mộng tưởng của mình.

 

…… Thật đúng là một mộng tưởng không tồi.

 

Cố Hàn Sơn câu khoé miệng, giúp tiểu hài tử đã dâng lên buồn ngủ cởi bỏ hai nút áo.

 

Lục Vân Sinh từ trước đến nay không phòng bị y, giống như tiểu động vật hướng lên mu bàn tay y nhẹ nhàng cọ.

 

Xúc cảm mềm mại ấm áp phủ tới, đuôi mắt Cố Hàn Sơn không nhịn được cong một vòng. Lòng bàn tay nhẹ chuyển phủng chặt gương mặt, ấn xuống hôn ở trên môi Lục Vân Sinh, cảm thấy mỹ mãn mà dẫm chân ga, chạy trở về khách sạn.

 

Lục Vân Sinh tới khách sạn mới miễn cưỡng mở to mắt.

 

Không biết có phải bởi vì nhiệm vụ quay chụp hôm nay đặc biệt nặng nề hay không, tiểu gia hỏa khó được tinh thần không tốt. Còn buồn ngủ mà ăn kem, bị y lãnh trở về phòng đơn giản súc miệng rửa mặt qua, thay quần áo liền lại một đường chui vào trong lòng ngực Cố Hàn Sơn ngủ say.

 

Trời nóng lên Lục Vân Sinh ăn uống liền không tốt, mấy ngày này trước sau không thể nào hảo hảo ăn cái gì, Cố Hàn Sơn chỉ có thể nghĩ cách lấy chuyện cậu thích đi dạo để hống cậu ăn xong, có đôi khi còn phải đáp thêm vài lần tiền lương.

 

Tiểu động vật trong lòng ngực giống như về ổ nơi này củng một chút chỗ đó dán một dán, đỉnh mày Cố Hàn Sơn càng nhu hòa, vòng vòng cánh tay đem người ôm lại ở trong ngực.

 

“Vẫn là đến ăn chút đi, cuộc họp báo buổi tối ít nhất tốn hai ba tiếng đồng hồ —— muốn ăn mì lạnh sao? Chỗ này có mì soba, có thể thêm thịt bò……”

 

Y một bên xem di động, một bên lải nhải cùng tiểu hài tử trong lòng ngực nói chuyện, lại không nghe thấy đáp lại giống mọi lần, trong lòng không nhịn được dâng lên một chút bất an.

 

Lục Vân Sinh vẫn như cũ dựa vào trong lòng ngực y, không hề lăn lộn, cái trán cách quần áo dán trên vai, gương mặt vẫn đỏ lên dễ nhìn ra.

 

Cố Hàn Sơn nhăn chặt mi, vứt bỏ di động ôm lấy người sờ sờ.

 

Lục Vân Sinh ngoan ngoãn ghé vào trong lòng ngực y không lên tiếng, đỉnh mày lại tinh tế nhíu lại, như là khó chịu, lông mi nhỏ dài gắt gao nhắm chặt, vuốt ve trên người thế nhưng cũng bắt đầu nóng lên.

 

Thân thể tiểu hài tử thật sự quá tốt, Cố Hàn Sơn vẫn là lần đầu gặp được loại tình huống này, trong lòng nháy mắt nhấc lên, vội vàng ôn nhu kêu cậu: “Vân Sinh? Tỉnh tỉnh —— chỗ nào không thoải mái?”

 

Ôm lấy kêu vài lần, Lục Vân Sinh mới rốt cuộc thoáng mở to mắt, mắt đen thấm tầng hơi nước, ánh mắt ẩn ẩn phát huyễn: “Không muốn ăn ……”

 

“Hảo hảo, chúng ta không ăn.”

 

Cố Hàn Sơn vội vàng trả lời, vuốt cái trán rõ ràng bắt đầu nóng lên của cậu, một tay đỡ ở sau người đỡ cậu ngồi ổn: “Còn có chỗ nào không thoải mái hay không? Nghe lời, nói cho ta……”

 

Đại khái là duyên cớ phối hợp điều thấp tố chất thân thể lúc trước, Lục Đăng chỉ cảm thấy không có tinh thần, mệt đến tay đều nâng không nổi, miễn cưỡng giữ chặt bàn tay đối phương, lẩm bẩm một câu “Mệt”, liền lại khép mắt hôn mê mất.

 

Cố Hàn Sơn trong lòng càng thêm bất an, lại kêu vài tiếng, Lục Vân Sinh lại đã hoàn toàn ngủ say.

 

Chiều hôm nay, toàn bộ nhóm phóng viên cùng paparazzi bồi hồi ngoài cửa khách sạn thành điện ảnh, đều chấn kinh trơ mắt nhìn nghệ sĩ trẻ tuổi buổi sáng mới từ phim trường về bị người đại diện nhà mình ôm quần áo bất chỉnh mà chạy lên xe, một chân đạp chân ga hướng bệnh viện gần nhất như bão táp đi qua.

 

……

 

“Chính là công tác cao cường độ hơn nữa mất nước làm cho bị cảm nắng, các ngươi lúc trước cũng chưa từng bị qua?”

 

Bác sĩ viết bệnh lí, đem kết quả kiểm tra mới nhất đánh ra tới, cùng nhau đưa cho Cố Hàn Sơn.

 

“Người trẻ tuổi thân thể thực tốt, chịu được lăn lộn, nhưng gần nhất tố chất thân thể có điều trượt xuống. Đại khái là cường độ công tác cùng áp lực đều quá lớn, chú ý ăn đồ bổ lót dạ liền không sao……”

 

Mùa hè năm nay đặc biệt nóng, làm bệnh viện cách thành điện ảnh gần nhất, bác sĩ khoa cấp cứu mấy ngày này đã xử lý không biết bao nhiêu diễn viên minh tinh bị cảm nắng, làm cho thanh thế hù người như vậy vẫn là lần đầu tiên gặp được.

 

Treo nước biển lên cho nghệ sĩ trẻ tuổi lớn lên đặc biệt đẹp, không lay chuyển được người đại diện khẩn trương quá độ mãnh liệt yêu cầu, bác sĩ vẫn là giúp Lục Vân Sinh làm kiểm tra thân thể đơn giản, cũng không có thể lại tra ra vấn đề gì càng lớn, chỉ có thể đem những việc cần chú ý khi bị cảm nắng lại từ đầu tới đuôi công đạo một lần.

 

Cố Hàn Sơn nghe hết sức chăm chú, đem lời bác sĩ nói nhất nhất nhớ kỹ, hỏi không ít mới khách khách khí khí đem người tiễn đi.

 

Trở lại phòng bệnh, Lục Vân Sinh đã hoàn toàn bị lăn lộn tỉnh lại, cũng không biết là bởi vì phát sốt hay là khẩn trương, trên mặt hồng hết, đang dựa vào mép giường an an tĩnh tĩnh mà truyền dịch.

 

Bị rót một bát lớn nước muối mặn, lại truyền dịch bổ sung chất điện phân, tinh thần cậu đã tốt lên không ít, thấy Cố Hàn Sơn vội vàng trở về, ánh mắt không khỏi hơi lóe: “Thực xin lỗi……”

 

Thân thể nhân loại chung quy vẫn là quá yếu ớt.

 

Một lần cậu điều thấp toàn diện tố chất thân thể, thiếu chút nữa ngay cả nóc nhà cũng bay mất. Lần này nghĩ còn phải đóng phim, liền không để hệ thống điều chỉnh sức bật cùng năng lượng, không nghĩ tới một chút không cẩn thận liền trúng thử mệt nhọc quá độ, còn liên lụy làm Cố Hàn Sơn nôn nóng như vậy.

 

“Như thế nào lại cướp lời ta?”

 

Cố Hàn Sơn cứng họng, nhìn tiểu hài tử bỗng nhiên không biết vì sao uể oải, giơ tay xoa xoa tóc của cậu, đỡ bả vai kêu cậu dựa vào cánh tay mình, lấy mu bàn tay thử độ ấm trên trán cậu: “Là ta không tốt, quá không phụ trách nhiệm…… Đến trừ tiền lương.”

 

Bác sĩ nói trận công tác này của Lục Vân Sinh cường độ cùng áp lực đều quá lớn, chính mình làm người đại diện lại không hề có cảm giác, nhìn người ngồi ở trên giường bệnh sắc mặt tái nhợt, chính y cũng muốn hung hăng đánh chính mình hai quyền.

 

Cố Hàn Sơn nhẹ hút khẩu khí, áp xuống tâm tư không ngừng quay cuồng, tiếp tục ôn nhu hỏi cậu: “Trước không nói cái này, hiện tại còn khó chịu không?”

 

Trừ tiền lương!

 

Vốn dĩ mấy ngày này ở bên ngoài đóng phim, cũng chưa thể nào hảo hảo ở cùng một chỗ thân cận!

 

Tố chất thân thể đã kịp thời quay về, trừ tiền lương lại không thể nghi ngờ là không thể thực hiện được. Luyến tiếc ôn nhu thân cận không kiêng dè khó được ở bên ngoài của người đại diện, Lục Vân Sinh có chút sốt ruột, nhấp nhấp môi do dự mà lên tiếng: “Khó, khó chịu……”

 

Cậu đến bây giờ cũng học không được cách nói dối, cũng không hiểu nên như thế nào cố ý làm bộ không thoải mái chọc người đau, chỉ theo bản năng biết như vậy là có thể càng gần sát một chút. Khó được nói ra hai chữ, gương mặt đã nóng đến cơ hồ phỏng tay, sợ tới mức người đại diện suýt nữa lập tức chạy đi kêu bác sĩ.

 

“Chỗ nào khó chịu…… Như thế nào lại nóng như vậy? Mới vừa đều rất tốt……”

 

Người đại diện chim sợ cành cong lòng tràn đầy sầu lo, trong chốc lát sờ sờ trán cậu, chốc lát lại dò vào cổ áo thử xem cần cổ ngực, lại đứng lên cúi người lấy nhiệt kế thử độ ấm trên trán.

 

Công ty bên kia nói là có việc, hệ thống chạy trở về xử lý, còn phải lát nữa mới có thể trở về, tạm thời còn không thể mở ra theo dõi hỗ trợ.

 

Tim Lục Vân Sinh đập đến điên cuồng, trộm hướng ngoài cửa ngắm, cố tình cái gì cũng nhìn không thấy.

 

Ngoài cửa rốt cuộc có paparazzi hay không a……

 

Cố Hàn Sơn bận việc trong chốc lát, phát giác độ ấm của Lục Vân Sinh lại dần dần hạ xuống, nhưng thật ra ánh mắt lập loè ra ngó bên ngoài cửa sổ, hơi kinh ngạc nhìn qua theo, sau một lúc lâu mới bỗng nhiên tỉnh ngộ, cứng họng cười ngồi xuống.

 

Tiểu hài tử của y còn chưa quên lời nói vui đùa của y khi đó đâu.

 

Hiện tại tiểu nghệ sĩ một chút cũng không có khí thế vạn người không thể khai thông như lúc ấy ngăn ở trước màn ảnh phóng viên, cả người đều ngoan đến kỳ cục, giống như tiểu gà trống bị nấu chín đạp đầu chui vào trong lòng ngực y.

 

Trong lòng người đại diện hoàn toàn bị chọc đến mềm thành một mảnh, triển cánh tay đem người bọc vào ngực, cúi đầu ôn nhu mở miệng: “Không sợ bị người nói?”

 

Y hỏi không rõ ràng, Lục Vân Sinh lại nghe đã hiểu, dùng sức lắc đầu: “Không sợ.”

 

“Vậy là tốt rồi.”

 

Không ngoài ý muốn, Cố Hàn Sơn ngược lại thở hắt ra, bao lấy đuôi tóc xoa nhẹ hai cái, khó được hiện ra chút thẹn thùng: “Vừa lúc có chuyện, chưa kịp cùng ngươi thương lượng.”

 

Nhìn vào ánh mắt Lục Vân Sinh, thần sắc Cố Hàn Sơn co quắp, xoa xoa chóp mũi: “Lúc nãy em —— không thoải mái, kêu như thế nào cũng không tỉnh, ta có chút sốt ruột……”

 

Sau đó đem người bế ngang một đường chạy ra khỏi khách sạn, thô sơ giản lược phỏng chừng đại khái là bị trên dưới hơn một trăm paparazzi cùng phóng viên chụp mất rồi.

 

Hiệp nghị của đoàn phim chỉ hạn định ở trong nội dung quay chụp, những nghệ sĩ đó chỉ cần không mang theo địa chỉ sự kiện tư nhân, là không có ước thúc bảo mật hiệp nghị.

 

Tin tức trên mạng nhanh chóng truyền ra, suy đoán đủ loại kiểu dáng mọc lên như nấm, đoán gì cũng có, mắt thấy đã nháo đến loạn xị bát nháo.

 

Đại khái là Đàm Nhất Triết còn không cam lòng, tính toán tiếp tục tận dùng duyên người qua đường không sai biệt lắm. Những suy đoán đó không thiếu có ác ý trộn lẫn, nắm chặt lần cơ hội ngoài ý muốn này cùng trà trộn vào, có mũi có mắt mà nói hai người quan hệ nông sâu. Thậm chí ngoài sáng chế nhạo trong tối trào phúng mà chỉ thẳng Cố Hàn Sơn là quy tắc ngầm người mới, mới có thể vẫn luôn đem tài nguyên cấp tận hết sức lực đến như vậy.

 

Nhưng thật ra khó được hắn hắc trúng một lần.

 

Cố Hàn Sơn ôm người không buông tay, hít sâu bình tĩnh tâm thần, giơ tay đem người ôm lấy, đôi môi nhẹ cọ qua bên tai nóng lên của tiểu hài tử.

 

“Ngươi nếu là thích ——chuyện này của hai ta, liền như vậy định ra……”

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Đàm · vai ác · không phải một cái kịch bản · cáo trạng · Nhất Triết: Công ty! Ngươi xem bọn họ! Mau quản quản bọn họ a!!! ┌(. Д. )┐

 

Công · không biết · không hiểu biết · không dám quản · ty: (づ▽ど) ngô, oa……

 

# ngươi nói cái gì #

 

# liền #

 

# là muốn #

 

#làm gì làm sao#

editor có lời muốn nói: xin lỗi mọi người nha dạo này mình bận quá từ giờ mình được thư thư rồi nên sẽ có làm nhanh nhá xin lỗi mấy bạn nhiều. <3

3 thoughts on “[Pháo hôi] Chương 132

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: