[Pháo Hôi]Chương 101

[Pháo Hôi]Chương 101

Edit&Beta: Giếng.

Thân hình Thiên Thủy chân nhân hơi cứng đờ.

 

Tiểu nhân nhi ngơ ngẩn ngửa đầu, hai cánh tay nhỏ gắt gao nhấc vỏ quả bên cạnh, lông mi nhỏ dài như cây quạt nhỏ hơi hơi mấp máy, đôi mắt hắc bạch phân minh trong suốt mở hơi lớn, thủy lượng lượng mà nhìn y, có vẻ vô tội lại mềm mại.

 

Tay Thiên Thủy chân nhân run lên, thuần quân kiếm lóe sáng như tuyết hàn khí bốn phía đem giấu giấu ra phía sau.

 

Sau đó không nhịn xuống ngồi xổm xuống, từ bên cạnh nhặt phiến lá cây rơi xuống, giúp cậu đem quan trọng bộ vị đắp lên.

 

Lục Đăng:……

 

Này giống như không phải đệ tử dược cốc.

 

Xem kích cỡ nói không chừng là đan dược trong dược cốc.

 

Suy nghĩ từ có thể vừa mở mắt liền kéo ái nhân đang không biết chuyện gì nuốt thuốc hay không, trơ mắt nhìn thân thể của chính mình bị một đại bàn tay nhéo phiến lá thật cẩn thận bỏ xuống, gương mặt Lục Đăng nóng lên, hậu tri hậu giác mà ý thức được trạng thái của bản thân giờ phút này, theo bản năng gạt bỏ cái tay đè lại phiến lá, vỏ quả lại theo đó lung lay hai cái.

 

Hệ thống tới chậm hơn cậu, số liệu riêng còn đang đạo nhập, cậu còn không rõ lắm thân phận của mình, nhưng đã nhận ra kiếm khí sắc bén đối phương tận lực che dấu phía sau.

 

Thời điểm chạy tới quá gấp, vào cửa truyền tống mới nhớ quên ấn nút xác định. Lục Đăng còn nhớ rõ quy tắc của hệ thống, tiến vào thế giới như vậy chỉ có thể lĩnh thân phận theo may mắn. Nói không chừng đã không cẩn thận xuyên thành lập trường đối địch gì, còn phải mau chóng giải thích tình huống mới được.

 

Dựa theo cốt truyện, Thiên Thủy chân nhân đã dùng trảm ma đan, rồi lại bị người nhân lúc hãm hại diệt tâm ma không thành, ngược lại bởi vì mạo hiểm lần nữa mà khiến tâm ma cắm rễ càng sâu.

 

Cần phải nhanh chóng cho y biết trong trà có kim phong ngọc lộ tương khắc với đan dược, lại nghĩ cách nói rõ biện pháp chân chính có thể diệt trừ tâm ma ……

 

Lục Đăng hít sâu, đỉnh mày nhăn chặt lưu loát đứng dậy, suy nghĩ làm sao mới có thể đưa ra cảnh báo có thể tin được.

 

Thiên Thủy chân nhân ngồi xổm bên cạnh nhìn cậu, thần sắc bất tri bất giác mà nhu hòa xuống một chút, tay không cầm kiếm nắm chặt quyền, tâm thần vừa mới được đánh thức nhịn không được dao động trong chớp mắt.

 

Đây là…… Tâm ma của y.

 

Trưởng lão Dược Vương Cốc nói rất rõ ràng, dùng trảm ma đan, rồi sau đó thần nhập thức hải, thấy tâm ma, chiến, lấy tâm huyết dưỡng kiếm mà chém.

 

Bàn tay tiểu oa nhi đứng ở vỏ quả lắc a lắc, như là cảm giác được hàn ý lạnh thấu xương của thuần quân kiếm, hàng mi thanh tú hơi nhăn lại, khóe môi cũng gắt gao nhấp chặt, gương mặt mềm mụp bày ra vẻ nghiêm túc, mắt đen nhuận trong veo không chớp mắt mà nhìn y.

 

Chém……

 

Thiên Thủy chân nhân nhịn rồi lại nhịn, vẫn thật cẩn thận mà dò ra một ngón tay, nhẹ nhàng chọc chọc lá cây che trên người.

 

Trọng tâm của vỏ quả vô cùng không xong, bị y chọc như vậy, tiểu nhân nhi liền phốc kỉ một tiếng ngưỡng mặt té xuống.

 

Thiên Thủy chân nhân trong lòng căng thẳng, vội vàng vươn tay ra sau lưng cậu ngăn lại, xúc cảm nhuận lạnh mềm mại nhẹ nhàng đánh vào lòng bàn tay, kịp thời để người nằm ngửa ở trong bàn tay mình.

 

Lục Đăng:……

 

Lần này ái nhân giống như đã bị tâm ma làm tổn thương đầu óc.

 

Cậu còn chưa không chế được cục diện, chỉ biết là bị nhốt ở trong một không gian đen như mực, thật vất vả ra ngoài, đồ vật bên người lại không biết vì sao không chỉ lớn hơn một chút. Tuy rằng ánh mắt đầu tiên liền nhìn thấy người tâm tâm niệm niệm muốn tìm, trong tay người nọ lại còn xách theo bảo kiếm tuyệt thế sắc nhọn vô cùng.

 

Còn vẫn luôn chấp nhất với chuyện chọc tới chọc đi cậu.

 

Nhưng thật ra lòng bàn tay dưới thân rất mềm mại ấm áp, so vơi vỏ quả cứng rắn thoải mái hơn không ít.

 

Lục Đăng hơi hơi hé miệng, lại không thể phát ra âm thanh như ý nguyện.

 

Không thể nói chuyện đến cũng không kỳ quái —— tuy rằng nội dung thân phận còn chưa thể xem qua, nhưng xem tình hình cậu ít nhất là hóa thành yêu ma gì, dựa theo kinh nghiệm dĩ vãng ở trong thế giới tu tiên, ít nhất cũng phải chờ tới khi thăng cấp hơn ba cấp mới có thể miệng phun tiếng người. Chỉ cần mau chóng tu luyện, hẳn là sẽ không thành vấn đề.

 

Nói không được, chung quy cũng nên dùng chút biện pháp khác để nhắc nhở đối phương cẩn thận.

 

Lục Đăng lòng tràn đầy sắp xếp vẫn luôn lo lắng cho thân thể của ái nhân, trước khi tiếp tục ngã trái ngã phải mà ngã xuống, thân hình đã lưu loát đổ qua đổ lại dựng lên, ôm chặt ngón tay Thiên Thủy chân nhân.

 

Thiên Thủy chân nhân thần hồn đình trệ.

 

Đầu ngón tay bị tiểu nhân nhi lạnh lạnh mềm mại ôm đầy cõi lòng, đầu quả tim Thiên Thủy chân nhân đều theo đó run rẩy, sợ làm cậu bị thương, không dấu vết buông tay đem thuần quân kiếm phía sau ném đi.

 

Chém cái gì mà chém.

 

Không mang kiếm, không chém.

 

Kiếm khí bỗng nhiên biến mất, Lục Đăng giật mình, theo bản năng ngẩng đầu, thần sắc Thiên Thủy chân nhân đã hoàn toàn nhu hòa xuống, đem người phủng ở trong lòng bàn tay, cẩn thận dùng đầu ngón tay chạm chạm lên vết nhíu đã hằn đỏ trên đầu.

 

Lần này lực đạo được khống chế rất vừa vặn, không lại đem tiểu oa nhi chọc lảo đảo. Trên khuôn mặt thanh lãnh hiên tuấn Thiên Thủy chân nhân dần dần lộ ra một tia ý cười, phủng cậu đứng lên, ở trong thế giới thần thức của chính mình nhìn qua lại, trong miệng còn ở nhắc mãi không ngừng.

 

“Phải tìm quần áo a ——mặc cái gì mới tốt a, nơi này keo kiệt quá, tại sao cái gì cũng không có……”

 

Người tu tiên tâm nạp thiên địa, thức hải chính là một tiểu thế giới, càng khai thác rộng lớn càng là tiên cảnh mênh mông. Có vài người tu chân tao ra nhà tranh tiểu lâu, có vài người có thể tạo ra cung đình điện phủ, mà thức hải của Thiên Thủy chân nhân lại là một mảnh thủy sắc thiên quang* hiu quạnh rộng lớn, lần đầu tiên mở ra thức hải, khiến cho lão tông chủ Vị Ương tông kinh hỉ đến mấy ngày không thể chợp mắt.

 

*Thủy sắc thiên quang: là thành ngữ để miêu tả cảnh sắc sau cơn mưa hoặc khung cảnh bên bờ biển.

 

Thiên Thủy chân nhân ở thủy sắc thiên quang hiu quạnh rộng lớn đi qua đi lại mấy lần, đừng nói nhà tranh, ngay cả chiếc thuyền cũng chưa thể tìm được.

 

Càng đừng nói quần áo.

 

Tu luyện ra thần thức hơn trăm năm, Thiên Thủy chân nhân lần đầu tiên thiệt tình thực lòng ghét bỏ thức hải chính mình.

 

Đang lúc xuất thần, lòng bàn tay bỗng nhiên giật giật, tiểu oa nhi ôm ngón tay y, dò ra cái đầu nho nhỏ.

 

Thức hải tự thành thiên địa, tự nhiên cũng có mặt trời lặn ban ngày ánh nắng chiều tối. Lục Đăng không phải lần đầu tiên thấy mặt trời lặn sông dài, nhưng là lần đầu được cảm nhận trên thị giác như vậy, nhịn không được lôi kéo tóc dài buông xuống trên vai Thiên Thủy chân nhân để đứng thẳng thân thể, ánh mắt dừng trên cảnh tượng kỳ dị trước mắt.

 

Thái dương đã lặn một nửa, hết thảy trước mắt đều trở nên bao la hùng vĩ mà mỹ lệ. Quang mang màu cam ở trên mặt nước an tĩnh thiêu đốt, đám mây nơi chân trời giống như bắt lửa, chiếu ra màu đỏ đậm nhạt không đều.

 

Thiên Thủy chân nhân bị kéo đến có chút đau, nhẹ hít vào một hơi, cúi đầu nhìn phía tiểu nhân nhi bị ánh nắng chiều ánh đến hồng cả người, khóe môi mềm nhẹ nhếch lên.

 

Tiểu nhân nhi chớp mắt đen trong suốt sáng ngời ngửa đầu nhìn y, hàng mi dài như cánh quạ chớp chớp, mới bỗng nhiên ý thức được trạng thái giờ phút này, cả người bỗng chốc hồng từ đầu đến chân, nhanh chóng lôi phiến lá khó khăn lắm đem toàn bộ thân thể bao hết.

 

Trong lòng Thiên Thủy chân nhân hóa thành một mảnh nước ấm nhu hòa, đỉnh mày hiên tuấn càng thêm mềm mại xuống: “Ta gọi là Cố Tại Thủy, ngươi có tên hay không? Gọi là tâm ma sao?”

 

Cái đạo hào này là dùng để đối ngoại, nói ra như vậy luôn có một chút cảm giác xa lạ. Thiên Thủy chân nhân báo ra tên của chính mình, lại hảo tâm kéo mấy dây mây, bện thành sợi mỏng đưa qua, để cậu tạm thời buộc phiến lá thành cái yếm màu xanh lục.

 

Tâm ma là sinh ra trong thần hồn, theo lý mà nói sẽ không có tên. Nhưng cái tâm ma này của y nghe nói là do bị người ám hại, do ngoại lực nhân cơ hội thâm nhập vào tâm thần, vì an toàn, vẫn nên hỏi trước một câu.

 

Lục Đăng vội vàng làm yếm cho chính mình, nghe tiếng kinh ngạc ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn chăm chú vào đồng tử đen triệt nhu hòa.

 

Thiên Thủy chân nhân có tên cũng không kỳ quái, chỉ là câu đối phương vừa rồi hỏic ậu——

 

Bỗng nhiên có chút đoán không đượ sự phát triển của cốt truyện, tâm thần Lục Đăng treo lên, thử click mở giới thiệu thân phận chưa kịp giảm xóc, đối với hai chữ “Tâm ma” vừa mới hiện ra trên mục loại thân phận, rốt cuộc lâm vào trầm tư sâu sắc.

 

Nguyên lai tâm ma thế nhưng cũng tính là nhân vật.

 

Trách không được ngay từ đầu đã nhận thấy kiếm khí nồng nặc như vậy.

 

Thiên Thủy chân nhân chuyến này chính là tới để trảm trừ tâm ma, trùng hợp cái thân phận này bị cậu chiếm cứ, cậu chỉ cần tận lực không mọc rễ trong thức hải đối phương, là có thể để Thiên Thủy chân nhân thuận lợi đem cậu diệt trừ, lập tức sẽ không bị tâm ma kiềm chế làm cho công lực không thể tiến được, cũng sẽ không bị xâm lấn tâm thần, cuối cùng lưu lạctrong ngàn dặm biển mây không được về quê……

 

Tiểu oa nhi không lên tiếng, Thiên Thủy chân nhân lại cho là cậu chưa đủ linh trí không cách nào nghe hiểu, trong lòng tràn đầy vui mừng đánh bàn tính giúp cậu đặt cái tên dễ nghe, thần thức bỗng nhiên hơi chấn, thân hình cũng nhanh chóng nhạt dần.

 

Đầu Lục Đăng nhảy dựng, theo bản năng kéo cổ tay áo y, vải dệt trong tay đã đảo mắt hóa thành hư ảnh nửa trong suốt.

 

Dược hiệu của trảm ma đan đã qua, tu sĩ tầm thường trước khi độ kiếp không thể thần nhập thức hải, thời gian Thiên Thủy chân nhân có thể dừng lại trong thức hải đã đến cực hạn, thần thức rất nhanh lập tức bị kéo về trong cơ thể ở thế giới thật.

 

“Đừng có gấp —— ta nhất định trở về!”

 

Thiên Thủy chân nhân tận lực ngưng tụ thần hồn còn sót lại, cẩn thận đặt cậu rơi trên mặt đất, nhưng vẫn không thể yên tâm, lợi dụng một chút thời gian cuối cùng lải nhải: “Tìm địa phương tránh gió trốn đi! Cẩn thận trời mưa, thời điểm nắng quá không cần ra ngoài chơi, nơi này hẳn sẽ không có nguy hiểm, phải hảo hảo ăn cái gì……”

 

Lục Đăng:……

 

Thân ảnh màu đen hiên đĩnh tuấn tú cuối cùng vẫn dần dần biến mất, một chút ánh chiều tà của mặt trời lặn cuối cùng cũng hạ xuống đường chân trời, sắc trời dần dần tối xuống, ánh trăng thử dò ra một chút vầng sáng nhu hòa, kéo ngôi sao lấp la lấp lánh tới hộ chặt bên người.

 

Ánh trăng chiếu vào trong nước, hiện ra một biển tinh quang.

 

Lục Đăng đứng tại chỗ trong chốc lát, tốn chút sức lực đẩy lá cây ra, muốn đi tới bờ sông uống hai ngụm miếng, vầng sáng trong suốt bỗng nhiên lặng yên tản ra trong bóng đêm.

 

Một con thuyền phiêu trên bờ biển, tuy rằng đơn sơ, nhưng có lều có thể che mưa, có song cửa sổ có thể chắn gió. Lục Đăng tốn non nửa canh giờ bôn ba để lên thuyền, bên trong còn có một cái giường nho nhỏ, cỏ khô mềm mại tế tế mật mật bày dưới đệm mềm, mặt trên che chở một tầng da lông không biết của yêu thú nào, cậu thật vất vả bò lên, thân mình một chuyển, liền ngã vào lông tơ dày dặn ấm áp.

 

Lục Đăng trở mình trong đám lông tơ, đem mặt dán ở trên giường đệm mềm nhung ấm áp.

 

Chiếc thuyền này như là có sự sống, từ một khắc xuất hiện kia liền mở ra ôm ấp tràn đầy ôm lấy cậu, hoàn toàn thân cận như vậy, thậm chí có thể nghe thấy tiếng tim đập mơ hồ.

 

Thức hải vốn là vật chết, nhật thăng nguyệt lạc (trời mọc trăng lặn), phong tẩu thủy động (gió không gợn nước), bắt chước tuần hoàn vô biên của thế giới, lại không thể cất chứa bất luận tồn tại chứa sự sống chân chính gì, ngay cả cỏ cây cũng bất quá là hư ảnh vĩnh không khô héo.

 

Giờ khắc này, thức hải bỗng nhiên có tim.

 

 

Năng lượng thuộc về thần thức Cố Tại Thủy, cũng đang lặng yên rót vào trong cơ thể cậu.

 

Bất an trong lòng cũng theo đó không còn, Lục Đăng nhấp khóe môi, cọ đi một chút hơi ẩm ở đáy mắt trên lông mao mềm mại, không chớp mắt dùm gương mặt dán lên chiếc thuyền nhỏ mộc mạc này, giang hai tay cánh tay ôm lấy.

 

Cậu còn tính toán đói thêm mấy bữa, nghĩ cách tận lực nhổ căn cơ của chính mình từ trong thức hải của Cố Tại Thủy, để y chỉ cần một kiếm là có thể đem mình diệt trừ sạch sẽ.

 

Không còn kịp rồi……

 

Dây đằng còn chưa kịp cắm rễ, đã bị thổ địa như lồng ngực chặt chẽ ôm lấy, nếu lại muốn tách ra, sẽ như khoan vào xương phệ đau nát tâm.

 

Lục Đăng không bỏ được, cũng còn không rõ ràng lắm mang theo tâm ma là mình như vậy có thể có tai hoạ ngầm gì hay không, trước mắt khó có thể lập tức đưa ra câu trả lời gì hữu hiệu. Cuộn trong lông mao suy nghĩ một trận, ủ rũ yên lặng dâng lên, rốt cuộc suy nghĩ không được nhắm mắt lại, không bao lâu chìm vào mộng đẹp.

 

Thần hồn của Thiên Thủy chân nhân trở về vị trí cũ, liền nhìn thấy trưởng lão dược cốc lo lắng sốt ruột nhìn chăm chú.

 

“Chân nhân cuối cùng cũng tỉnh —— có cái gì khác thường hay không, tâm ma kia trông như thế nào, chân nhân có một trận chiến tận lực không?”

 

Thấy y lần nữa mở hai mắt, dược cốc trưởng lão cuối cùng mới thở phào một ngụm, truy vấn tình hình y như pháo liên thanh.

 

Dược hiệu của trảm ma đan tuy rằng có thể duy trì nửa canh giờ, nhưng đại đa số người đều sẽ không dùng tới lâu như vậy —— không cần ác chiến với tâm ma, hoặc là một kích tan tác bị tâm ma hoàn toàn chiếm cứ thức hải, hoặc là dứt khoát lưu loát trảm trừ tâm ma, cực ít người sẽ kéo dài đến khi dược hiệu hoàn toàn tan đi mới khó khăn lắm tỉnh lại.

 

Nhưng vị nhân vật thiên tài Vị Ương tông trước mắt này, lại không chỉ ở thức hải hao hết nửa canh giờ, thần sắc khi tỉnh lại càng là yên lặng đáy mắt mang cười, nếu không phải trưởng lão biết y là đi diệt trừ tâm ma, nói không chừng còn cho rằng y ở bên trong cùng tâm ma chơi nửa canh giờ.

 

“Tâm ma ——”

 

Thiên Thủy chân nhân giọng nói hơi nghẹn, nghĩ nghĩ tiểu oa nhi bàn tay trắng nõn mềm mại kia, hơi hơi trầm ngâm mới tiếp tục nói: “Cực kỳ hung hãn, ta không thể địch lại.”

 

Quả nhiên như thế!

 

Trong lòng trưởng lão dược cốc trầm xuống, ánh mắt nhìn về phía Thiên Thủy chân nhân cũng hiện ra kính ý tự đáy lòng.

 

Người khác không địch lại tâm ma, hơn phân nửa đều là bị tâm ma một kích đánh tan tác, thành kẻ thất hồn lạc phách, ý chí và lòng gan dạ cũng nứt vỡ, lại còn không có ai có thể giống như người đứng đầu cửu phong Vị Ương tông này, không chỉ nghiêm nghị không sợ, thậm chí ác chiến nửa canh giờ cũng không thấy mệt mỏi.

 

Một ý nghĩ này, trưởng lão dược cốc nhịn không được kính nể lại nhét thêm một dược bình trảm ma đan cho Thiên Thủy chân nhân, vẻ mặt cung kính nói: “Không thể trợ giúp chân nhân phá ma, là Dược Vương Cốc có lỗi. Chân nhân đem thuốc này mang về, chữa trị hoàn toàn thần hồn, lại cùng chi nhất chiến không ——”

 

Lời còn chưa dứt, ánh mắt Thiên Thủy chân nhân đã sáng lên, lưu loát lấy ra một viên đan hoàn, giơ tay ném vào trong miệng.

 

…… Không hổ là người đứng đầu Vị Ương tông.

 

Dược cốc trưởng lão nghiêm nghị kình trọng, nhưng cũng không dám lại dễ dàng rời đi, đem cửa nội thất khép lại, ở một bên giúp y hộ pháp, tùy thời chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào.

 

Thân ảnh màu đen lần thứ hai ẩn ẩn hiện ra ở trong thức hải.

 

Lúc này đây Cố Tại Thủy không có trì hoãn, theo ký ức chạy tới bờ sông, liếc mắt một cái liền tìm được chiếc thuyền nhỏ suy nghĩ nửa ngày mới làm được kia, ánh mắt sáng ngời bước nhanh đuổi qua, tìm một vòng ở trong khoang thuyền, rốt cuộc ở trên đệm giường lông xù xù tìm được tiểu tâm ma của y.

 

Tiểu tâm ma thân thể trắng nõn cuộn thành một cục, an tĩnh mà ngủ say, sống lưng đơn bạc nhu nhược theo hô hấp nhẹ nhàng chậm chạp phập phồng. Yếm làm từ lá cây chỉ che khuất nửa người trước, trở mình liền lộ sạch sẽ, móng tay trắng nõn dừng dưới ánh trăng sáng tỏ, ánh đến cực kỳ mềm mại……

 

Thiên Thủy chân nhân kịp thời đình chỉ ý niệm muốn mệnh, thật cẩn thận ngồi xuống bên mép giường, phủng tiểu nhân nhi non mềm như là trứng gà mới vừa lột xác đặt ở trên đùi, vung tay áo đốt sáng đèn dầu.

 

Đồ vật từ bên ngoài không thể mang vào, tâm ma lại không thể mang ra, hạ quyết tâm muốn đem tâm ma nuôi lớn Thiên Thủy chân nhân muốn tìm lối tắt, tự lực cánh sinh mà huy kiếm chặt đứt một mảnh ống tay áo, ước lượng hình dạng cặt ra, xiêu xiêu vẹo vẹo khâu lên.

 

Khi Lục Đăng tỉnh lại trong ánh nến, trông thấy Thiên Thủy chân nhân chỉ có nửa canh giờ đang giành giật từng giây mà vá áo cho cậu.

 

Bán tiên tu sĩ từ nhỏ lên núi khổ tu nơi nào thêu thùa may vá để sống, không cẩn thận một chút đã bị chọc ra cả lỗ máu, cũng không biết đau, tùy tay chùi một cái liền tiếp tục vùi đầu khổ làm, cũng không hề phát hiện tiểu oa nhi bị đặt ở trên đùi ngủ say đã mở mắt.

 

Lục Đăng xem đến đau lòng, lại nói không nên lời kêu y xem vết thương. Đơn giản nắm quần áo bò lên trên, ôm lấy cái tay kia thổi thổi khí, cẩn thận mút lên miệng vết thương vẫn ẩn ẩn thấm huyết sắc.

 

Máu chảy ra từ miệng vết thương do kim châm cũng cỡ bàn tay, Lục Đăng bị sặc đến khụ hai tiếng, bộ ngực bóng loáng lạnh lép dán ở trên ngón tay Cố Tại Thủy, theo cơn ho khan hơi hơi chấn động.

 

Dọc theo ngón tay tham nhập huyết mạch, theo kinh mạch ngược dòng, xuyên qua đan điền khí hải, truyền tới đầu quả tim, nhẹ nhàng nhợt nhạt vẩy lên.

 

Cố Tại Thủy thông suốt.

 

Máu cả người đều như là sôi trào, nóng nóng bỏng bỏng đánh vào ngực, nỗi lòng trước nay như giếng cổ dị thường hoạt bát mà cổ động, yên lặng sinh ra từng trận gợn sóng.

 

Hô hấp Cố Tại Thủy nghẹn lại không dám động, chờ đến khi tiểu nhân nhi trong lòng bàn tay rốt cuộc ho khan xong, mới nhéo cổ tay áo chính mình lên, lấy ra khăn tay mềm mại, cẩn thận giúp cậu lau sạch vết máu bên môi: “Mặc kệ nó…… Không đau.”

 

Nhớ tới linh thức tiểu tâm ma đại khái còn chưa hoàn chỉnh, nói không chừng còn nghe không hiểu chính mình nói gì. Cố Tại Thủy hơi suy tư, đơn giản đem người trực tiếp nâng lên, nhợt nhạt cười cười, đem còn quần áo đang khâu vá đưa cho cậu xem.

 

Thủ nghệ của hắn thật sự khó có thể khen tặng, quần áo may ra cũng chỉ miễn cưỡng có thể thấy ra hình dạng. Lục Đăng má vẫn như cũ nổi lên chút đỏ ửng, giơ tay muốn nhận, lại bị Cố Tại Thủy xoa xoa đầu thả lại mép bàn, ống tay áo nhấc lên dùng linh khí hóa nước, dòng chảy nhỏ giọt rót vào lòng bàn tay, tích thành một vũng nước nho nhỏ.

 

Lục Đăng nghi hoặc ngẩng đầu, Cố Tại Thủy hướng cậu làm ra tư thế súc miệng, nhìn tiểu tâm ma lập tức thông minh học động tác y ngậm nước, trong lòng ấm áp càng đầy, nhịn không được nhẹ nhàng chọc chọc má hơi hơi phồng của tiểu gia hỏa.

 

Lục Đăng sặc, nhịn xuống không phun lên mặt y.

 

“Ta mỗi lần chỉ có thể tới nửa canh giờ, dược của ta còn nhiều yếu điểm, tranh thủ mỗi ngày đều tới.”

 

Không hề giác ngộ không nên quấy rối người khác thời điểm súc miệng, Cố Tại Thủy lau mặt, nắm chặt một chút thời gian cuối cùng đem quần áo may xong, thử giúp cậu tròng lên trên người, lại phát sầu mà đo thân: “Hình như còn không quá cao, ăn không đủ sao?”

 

Nghe nói tâm ma nhà người khác đều là lớn lên cao tận hai mét, đạp nước nhảy xa năm trượng.

 

Tâm ma của mình lớn lên quá chậm, Thiên Thủy chân nhân có chút lo lắng, đầu ngón tay điểm điểm đầu tiểu tâm ma: “Ta phải chạy về trong tông, ngày mai lại đến —— nhớ rõ ăn nhiều cơm, phải nhanh lớn lên a……”

 

Giọng nói vừa rơi xuống, dược lực khó khăn lắm biến mất.

 

Thân hình y nhoáng lên, cũng là lần thứ hai dưới cái nhìn chăm chú của tiểu tâm ma dần dần nhạt đi, yên lặng biến mất ở trong khoang thuyền ấm áp.

 

Một trận choáng váng, thần thức của Thiên Thủy chân nhân đã bị lôi ra khỏi thức hải lần thứ hai, một lần nữa về tới thế giới bên ngoài.

 

……

 

“Chân nhân?”

 

Gương mặt trưởng lão dược cốc tóc trắng xoá ưu sầu xuất hiện ở trước mắt, lo lắng đến muốn nói lại thôi.

 

“Thắng bại khó phân, chỉ sợ còn phải ác chiến lâu ngày.”

 

Đối diện với cái nhìn chăm chú thấp thỏm quan tâm của hắn, Thiên Thủy chân nhân ho nhẹ một tiếng, ngồi thẳng thân thể: “Mạo muội vừa hỏi, Dược Vương Cốc có bao nhiêu trảm ma đan, ta có thể lấy hết không?”

 

Tác giá có lời muốn nói:

 

Cố · cắn dược · dưỡng tâm ma · chân nhân: Liền, không đủ ăn a (*°▽°*)

# Dược này thật đáng yêu #

 

# Không phải #

 

#Tâm ma này ăn thật ngon#ヾ(ノ’ ﹃’ )ノ

3 thoughts on “[Pháo Hôi]Chương 101

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: