[Pháo hôi]Chương 105

[Pháo hôi]Chương 105

Edit&Beta: Giếng.

Thiên Thủy chân nhân từ trước đến nay nói làm liền làm, an trí xong thân thể của mình, triệu hồi tiểu đồ đệ tới cùng nhau dạo phố, liền xuất ra nguyên thần ngự kiếm đuổi trở về Vị Ương tông.

 

Còn tưởng rằng bị sư phụ phát hiện sáng nay mình ăn vụng bồ câu nướng, Lương Mục kinh hồn táng đảm, thật cẩn thận dẫn sư tôn bỗng nhiên nói muốn ra cửa giải sầu đi chợ. Mơ hồ nhận thấy được một trận gió lạnh cuồn cuộn cuốn qua, rụt rụt cổ vừa quay đầu lại nhìn, nhưng không thể nhìn thấy gì khác thường.

 

Khí lạnh trên người sư tôn bên cạnh mạc danh so với trước phai nhạt không ít, mặt mày cũng hiện nhu hòa, đang nhìn quầy hàng hai bên đường xuất thần.

 

Thân ảnh huyền sắc tuấn tú ở dưới ánh đèn sặc sỡ, đáy mắt sâu và đen thế nhưng ẩn ẩn hiện ra tò mò.

 

“Sư phụ…… Ngài trước kia chưa từng đi dạo chợ sao?”

 

Tâm tình sư phụ nhìn qua giống như rất tốt, lá gan Lương Mục lớn lên không ít, ngửa đầu thử lên tiếng dò hỏi.

 

Lục Đăng vừa mới tiếp nhận thân thể Cố Tại Thủy, nghe thấy giọng nói phát ra bên cạnh, theo bản năng cúi đầu nhìn qua, cười nhạt lắc lắc đầu.

 

Đã cùng Cố Uyên làm không ít nhiệm vụ, không thiếu lần đi qua phố xá thương trường của thế giới hiện đại cùng tinh tế, nhưng phố xá cổ đại vẫn là lần đầu tiên.

 

Nơi này còn chưa bị khoa học kỹ thuật hiện đại nhuộm màu, nhưng cũng không kém náo nhiệt hơn trung tâm mua sắm ở hiện đại, thậm chí còn hơn thế—— ngay lúc này mấy ngày trước, mọi nhà đều phải chuẩn bị dẫn rồng cúng ông táo, phố xá xe ngựa như nước, hàng rong hai bên hàng hóa đẹp đẽ, dòng người trong tửu lầu khách điếm chen chúc xô đẩy. Múa hát, những sạp bán đồ linh tinh cũng đi theo xem náo nhiệt, hai con mắt cơ hồ nhìn không hết.

 

Sắc trời đã hoàn toàn tối đen, hoa đăng treo ở hai bên đường, gió thổi phiên động ánh trăng đầu hạ, rọi vào trong nước một mảnh ngân quang vô hạn.

 

Lúc này diễn ra tiết dân phong, cũng không cần quá kiêng dè việc nam nữ, không ít thiếu nam thiếu nữ tình đầu ý hợp đều đến bên sông thả hoa đăng, một trản trản hoa đăng làm tinh xảo đáng yêu, chở đầy lời thỉnh cầu cầu phúc cầu nhân duyên, một đường thổi xuôi theo dòng sông.

 

Nếu là người lưỡng tình tương duyệt có thể vừa lúc tới nơi này nhặt được, thật sự là chuyện rất tốt.

 

Lục Đăng đứng bên bờ sông, nhìn điểm sáng mông lung xuôi dòng trôi đi, trong chớp mắt suy nghĩ xuất thần, lại không khỏi nghẹn họng, lắc lắc đầu đem ý niệm xua tan.

 

Ái nhân chỉ là đi trộm quần, rất nhanh sẽ trở về. Hai người bất quá vừa mới tách ra, lúc này đã tưởng niệm tới thật sự có chút không đúng.

 

“Sư phụ cũng có người trong lòng sao?”

 

Thật vất vả hoàn hồn từ trong chấn động sư phụ cư nhiên cũng sẽ cười, thấy sư tôn nhìn hoa đăng trên sông suy nghĩ xuất thần, lá gan Lương Mục cũng lớn hơn không ít, ngoi đầu nhỏ giọng khuyến khích: “Sư phụ cũng phóng một trản đèn đi? Viết tên là được, nghe nói nhân duyên rất chuẩn……”

 

Người bán hoa đăng thật sự rất thông minh, nguyên bản thấy vị nhân vật khí chất xuất trần kia nhìn chằm chằm nước sông không nhúc nhích, liền đoán sinh ý tới cửa, nghe thấy thiếu niên kia nói, lập tức khiêng đòn gánh cười hì hì thò lại gần: “Vị này muốn cái nào? Nơi này của tiểu nhân đèn gì cũng có, cầu nhân duyên, thăng quan phát tài, hưởng phúc tiêu tai, giữ bình an……”

 

Lục Đăng đang muốn xin miễn, lại bỗng nhiên bị một câu cuối cùng “Giữ bình an” kia dẫn tới trong lòng khẽ rung động, theo lời mua trản hoa đăng sạch sẽ cầm trong tay, đi hai bước về phía bờ sông.

 

Lương Mục nhịn không được tò mò, liều chết thăm dò muốn nhìn xem tên người trong lòng sư tôn là gì, bị cậu ôn hòa nhìn lướt qua, lập tức thành thành thật thật lui ra, cố ý nhìn đông nhìn tây khắp nơi nhìn cảnh đêm. Trông thấy một quán nhỏ chỗ bán hạt dẻ, sờ sờ bạc vụn Đại sư huynh cho trong túi, lòng tràn đầy vui mừng mà chạy qua.

 

Lục Đăng đứng bên bờ sông, lấy tiểu bút lông dậm dậm mực, đang muốn viết xuống tên hai người, ngòi bút dưới tay lại bỗng nhiên tạm dừng.

 

Cố Tại Thủy tựa hồ còn chưa đặt tên cho cậu.

 

Thân phận lần này là tùy cơ sinh thành, tên họ ghi trong hệ thống cũng vẫn luôn trống, ngay cả cậu cũng không biết bản thân nên gọi là gì.

 

Nếu là tâm ma của Cố Tại Thủy, đương nhiên cũng nên để đối phương tự mình tới đặt tên, một trản hoa đăng trước mắt này tựa hồ còn không bỏ xuống được.

 

Lục Đăng ở bên bờ trầm ngâm một hồi, đem hoa đăng thu vào trong tay áo.

 

Chỉ cần xuôi theo cốt truyện, cậu có thể tìm được biện pháp tạo ra thân thể, còn có thể làm trước pháp bảo thần hồn xứng với trang phục lộng lẫy của Cố Tại Thủy, đến lúc đó tên cũng tất nhiên có.

 

Hai người cùng nhau thả hoa đăng, chung quy so với một người thả sẽ khiến người cao hứng hơn.

 

Cảm giác có quần đã lâu không khiến người cảm động, buổi tối gió lạnh phơ phất, liễu bên bờ sông mềm mại phất phơ. Ánh trăng hòa trộn với nước sông, sóng nước lấp loáng ôm lấy những trản đèn xuôi dòng, tựa hồ trong chớp mắt cũng tạo thành chút thanh tĩnh từ trong chợ phá lệ ầm ĩ.

 

Lục Đăng lần đầu đi dạo, cũng không biết nên dạo từ chỗ nào, lại lo lắng lộ sơ hở tổn hại uy danh Thiên Thủy chân nhân. Chỉ có thể đi theo bước chân Lương Mục, ngừng ở bên cạnh quán hạt dẻ nhỏ.

 

Một nồi mới vừa hấp xong nóng hầm hập được mang ra, lập tức chen đầy thiếu niên choai choai cướp mua.

 

Hạt dẻ bọc trong túi giấy, thời điểm tới tay vẫn còn nóng hỏi, đặt ở trong tay phải nhanh chóng đảo tới đảo đi. Lương Mục nhanh tay, thân hình lại từ trong quần ẩu luyện ra sự linh hoạt, ở trong đám người, không tốn bao lâu liền cầm về một túi hạt dẻ, cảm thấy mỹ mãn mà ôm vào trong ngực thổi khí.

 

Thiết lập của nhân vặt phụ vốn rất ít ơi, hệ thống hỗ trợ lật thiết lập nửa ngày, cũng không thể tìm ra ngày thường Cố Tại Thủy đến tột cùng có ăn hạt dẻ hay không. Lục Đăng nhấp nhấp môi, chỉ phải nhịn xuống ý niệm, chỉ ghi nhớ trong lòng.

 

Tuy rằng Lương Mục trước khi bị nhặt lên núi cũng miễn cưỡng xem như con đại gia, nhưng dù sao cũng bị xa lánh lợi hại, có chỗ ở đã tính không tồi, ngày thường hận không thể đem cửa viện gắt gao khoá lại, càng đừng nói còn có cơ hội ra cửa chơi đùa như vậy. Lúc trước đi theo Đại sư huynh ra ngoài, một mặt là bị bắt đi đến chỗ bán móng và yên ngựa nhàm chán, một đường trước mắt vừa đi vừa nhìn xung quanh cũng không đủ, một đôi mắt hận không thể dính vào trên thịnh cảnh phồn hoa, cơ hồ đã dịch không được bước chân.

 

Người bên bờ sông vốn đã nhiều, hắn lại chưa từng lưu ý, dưới chân bị người chen lấn trượt ngã, ngã vào trong nước.

 

Lục Đăng phản ứng nhanh, tùy tay bắn ra một đạo pháp lực, đã vững vàng kéo người về bên cạnh: “Lưu ý chút, nhìn đường.”

 

Người tu tiên cư nhiên còn suýt nữa bị chen rớt vào trong sông, sắc mặt Lương Mục đỏ bừng, cúi đầu liên tục cảm tạ sư tôn, đang muốn ngắm người đúng hắn, thân ảnh màu đen lại không hề quay lạị, đi qua chỗ thưa thớt người hơn.

 

Quả nhiên vẫn là sư tôn trầm ổn.

 

Lương Mục rụt rụt cổ, bước nhanh cùng đi qua, cúi đầu nghiêm túc nhìn đường, lại không dám nhìn đông nhìn tây lung tung.

 

Bàn tay Lục Đăng dấu ở trong tay áo nhẹ nhàng vừa chuyển, thần thức xác nhận không người chú ý, mới đưa một viên hạt dẻ đưa đến bên miệng, thử nhẹ nhàng cắn xuống.

 

Hạt dẻ vừa mới thổi hơi nguội xuống, thân hình Lương Mục không xong rơi ra tới mấy viên, bị cậu kịp thời giữ lại, lúc này vừa đúng lúc ăn được. Bên trong đã nấu đến cực mềm, hơi cắn vào liền lan ra trong miệng, thơm ngọt mềm mại, môi răng đều quanh quẩn vị ngọt.

 

Lục Đăng cẩn thận ăn xong một viên, giấu hai viên còn lại ở trong tay áo, nhớ thương chờ Cố Tại Thủy trở về sẽ kêu y ăn, chẳng mấy chốc ít nhiều đủ bù đắp tiếc nuối.

 

Có giáo huấn lần trước, Lương Mục không dám lại phân tâm, cẩn trọng bồi sư tôn đi dạo phố. Ngẫu nhiên thừa dịp sư tôn không chú ý, liền một đường chui vào đám người mua chút đồ ăn vặt trở về, vừa ăn vừa hâm mộ sư tôn cho dù bị chìm trong đám người cũng không giảm bớt khí độ trầm ổn siêu quần.

 

Hoàn toàn không biết sư tôn trầm ổn thoát tục của mình sau khi giấu được hai viên hạt dẻ, lại thuận lợi tích cóp một bao kẹo ở trong tay áo, ba viên kẹo sữa bò, một khối bánh đậu phộng nhỏ, cùng một cái tiểu chong chóng gió thổi qua liền ục ục xoay chuyển.

 

Xảo diệu mà đem đồng tiền đạn tiến chong chóng người bán hàng rong tiền hộp, Lục Đăng không dấu vết mà thu hồi ánh mắt, ở trong tay áo bát bát cái kia tiểu chong chóng, khóe môi nhếch lên một cái chớp mắt, giữa mày lặng lẽ thấm khai một chút cực nhu hòa độ cung.

 

Chờ Cố Tại Thủy trở về……

 

Ở trong thức hải cũng không thấy tịch mịch, bởi vì nơi đó chung quy cũng chỉ có một mình cậu, chỉ có một chuyện phải làm, cho nên chỉ cần lẳng lặng chờ thì tốt rồi.

 

Nhưng hiện tại đi trên phố xá phồn hoa rộn ràng nhốn nháo, bên người đều là hoan thanh tiếu ngữ, xa hơn một chút là những ngọn đèn dầu hoà thuận vui vẻ của nhà nhà, cậu lại bỗng nhiên cực kỳ muốn có thể nhanh một chút gặp lại ái nhân.

 

Cậu thấy rất nhiều tiểu ngoạn ý thú vị, cũng tích cóp rất nhiều đồ ăn vật nhìn qua khá ngon, đều giữ lại muốn cùng Cố Tại Thủy đi dạo thêm một lần nữa.

 

Tâm tư trong chớp mắt phiêu xa, ánh mắt đảo qua đám người, bỗng nhiên nhìn thấy một vặt đỏ rực cắm trên cột rơm.

 

Lấy xiên tre xâu qua, tất cả sơn tra đỏ được rửa sạch sẽ, bọc nước đường trong suốt tinh tế, chói mắt đong đưa trước mắt.

 

Đầu Lục Đăng nhẹ nhảy, nhịn không được đi vài bước về phía trước, bên cạnh người đến người đi chớp mắt đã chen đi, lại không thấy bóng dáng.Lương Mục

 

Cậu còn nhớ rõ thời điểm Cố Tại Thủy nói đến chuyện quá khứ, một chút cảm thấy hoài niệm cùng tiếc nuối giấu ở giọng nói không dễ phát hiện kia —— cậu biết cảm giác một mạt tươi sáng duy nhất trong toàn bộ trí nhớ là thế nào, cho nên cũng phá lệ muốn giúp đối phương đem điểm tiếc nuối này bổ sung.

 

Kẹo hồ lô chắc là ăn rất ngon.

 

Lục Đăng sờ sờ đồng tiền trong tay áo, hơi do dự, vẫn là bước đi qua, quen thuộc đem vị a bà kia ngăn lại, lấy đủ dũng khí tự tay mua một cây.

 

“Mua cho tiểu đồ đệ sao?”

 

Hạ nhân Vị Ương tông cũng hàng năm được tiên khí linh lực gọt rửa, a bà tuổi đã rất lớn, nhưng vẫn tai thính mắt tinh bước chân nhanh nhẹn, cười tủm tỉm đưa kẹo hồ lô cho cậu, chỉ con hẻm nhỏ chỉ bằng một lóng tay: “Đồ đệ kia của ngài đi bên kia rồi, đi rất vội vã, cũng không biết là có chuyện gì……”

 

Tuy rằng người đi đường lui tới như dệt vải, nhưng thân hình Cố Tại Thủy dù sao cũng rất cao gầy hiên vĩ, tướng mạo cũng đặc biệt nổi bật, lại xuyên một thân trường bào huyền sắc, bên người mang theo một tiểu đồ đệ tham ăn khắp nơi tìm thực (đồ ăn), tiểu thương xung quanh đều đã có ấn tượng. Thấy cậu tuy ít lời nhưng lại không hung, nhìn kỹ còn rất thẹn thùng, miệng cũng tự nhiên theo đó nói nhiều hơn.

 

Lục Đăng hơi giật mình, nhớ tới cốt truyện hệ thống đã nói qua, bỗng dưng trong lòng vừa động.

 

Nhân vật chính ở chỗ này xác thật có một đoạn mạch chính trong cốt truyện.

 

Dựa theo cốt truyện, thời điểm nhân vặt chính đi dạo ở trên phố ngoài ý muốn bị người trong gia tộc bắt gặp, không chỉ có lần thứ hai bị vây công nhục nhã, còn ngoài ý muốn biết được chuyện hắn không có linh lực tu luyện không phải là do hắn không có thiên phú, mà do khi còn bé từng bị người ám hại phong ấn đan điền khí hải. Thậm chí ngay cả cha mẹ vốn tưởng rằng là do đi làm nhiệm vụ của gia tộc bỏ mình, cũng là vật hi sinh vô tội trong toàn bộ âm mưu.

 

Nhân vật chính vừa kinh ngạc vừa tức giận, dưới sự kích động phẫn nộ của tâm thần đã phản kháng lại, vẫn bởi vì tu vi không địch lại mà bại trận. Trùng hợp lúc này Cố Tại Thủy ra ngoài tìm thuốc, không đành lòng nhìn hắn giãy giụa, thuận tay hiện thân can thiệp, mới tạm thời bức lui những người đó.

 

Lần này tuy rằng có sư phụ che chở may mắn chạy thoát, nhân vật chính lại không cam lòng chịu nhục, cùng đệ nhất thiên tài của gia tộc định ra sinh tử chiến, ước định ở Thiên môn đại hội đánh cược mệnh để vật lộn. Cố Tại Thủy bị hắn tâm niệm làm cảm động, hao hết công lực giúp hắn phá tan phong ấn trong cơ thể, mở ra linh mạch đan điền, tu vi nhân vật chính từ đây về sau tiến bộ vượt bậc, tiến triển cực nhanh, thẳng hướng tiên lộ.

 

Ở trong cốt truyện gốc, Cố Tại Thủy lúc này đã bị tâm ma dây dưa đến thức hải đan điền không ổn định, sau khi giúp đệ tử phá tan phong ấn thương thế càng nặng. Cuối cùng ở trong Thiên môn đại hội nhân lần thứ hai mạnh mẽ thúc giục linh lực mà khí huyết công tâm, hoàn toàn bị tâm ma chấn nhiếp, một thế hệ Tiên Tôn cứ như vậy ngã xuống.

 

Hiện giờ đêm cũng đã qua phân nửa, tính tính thời gian, không sai biệt lắm cũng chính là lúc này.

 

Thần hồn Cố Tại Thủy còn chưa trở về, chỉ có thể để cậu hỗ trợ đi xong đoạn cốt truyện này. Lực lượng của hai người lúc này đều dư thừa, nược lại ra tay cũng sẽ không có bao nhiêu nguy hiểm, cứ như vậy đi qua quản một chuyến cũng không tính là việc khó gì.

 

Lục Đăng chuẩn bị tinh thần, cảm tạ a bà bán kẹo hồ lô kia, cầm kẹo hồ lô bước nhanh đuổi qua.

 

Hệ thống kịp thời lấy ra bản đồ cùng cốt truyện, Lục Đăng ở trong hẻm rẽ vài lần, thuận lợi tìm được chỗ hai bên đang hỗn chiến.

 

Lương Mục đang cùng đám gia đinh Lương gia dây dưa tư đấu, hắn tuy rằng không có linh lực, thuật rèn thể lại tu luyện rất tận lực, kiếm pháp cũng cắn răng khổ luyện mỗi ngày, nhất thời ngược lại cũng vẫn chưa hoàn toàn rơi vào thế hạ phong.

 

Một đoạn mạch truyện này là mấu chốt quan trọng để nhân vật chính thăng cấp, cần phải tìm đúng thời cơ, ra tay sớm hoặc là chậm đều sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả.

 

Lục Đăng ẩn thân hình ở góc đường, an an tĩnh tĩnh thủ một bên, cốt truyện vẫn không có gì tiến triển, nhưng kẹo hồ lô trong tay thế nhưng lại phiếm hương vị chua ngọt mê người.

 

…… Chỉ ăn trước một viên.

 

Hồi ở thức hải chưa từng nghiêm chỉnh ăn qua thứ gì, hôm nay lại ăn cái gì cũng nhớ thương để lâu chút đợi Cố Tại Thủy, tuy nói không đến mức thấy cái gì cũng thèm, giơ kẹo hồ lô chờ cốt truyện nửa ngày, chung quy cũng thật sự khó nhịn được.

 

Lục Đăng nín thở, cẩn thận mà ngậm viên sơn tra đỏ ao trên cùng bọc đường sáng lấp lánh kia, từng chút tiến vào trong miệng.

 

Vừa cắn xuống, trong đầu bỗng nhiên truyền đến âm thanh máy móc của hệ thống: “Ký chủ, cốt truyện tới rồi! Chúng ta phải uy phong soái khí lên sân khấu cứu nhân vật chính ——”

 

Hệ thống:……

 

Lục Đăng:……

 

Kẹo hồ lô cũng chỉ có một xâu, ăn một viên liền thiếu một viên. Lục Đăng không muốn nhổ ra, cũng không muốn nuốt vào nhanh như vậy, lại giấu giấu vào trong miệng, ở trong đầu quật cường kiên trì: “Ta giữ trong miệng, không nói lời nào.”

 

Ký chủ ngậm kẹo hồ lô cũng đủ soái khí uy phong như trước, hệ thống xoay hai vòng giảm xóc, vẫn là cắn số liệu chấp nhận cam chịu: “…… Ký chủ, cốt truyện điểm tới rồi! Chúng ta phải lên sân khấu cứu nhân vật chính, dọa chạy đám người xấu!”

 

Âm thanh máy móc khống chế rất chính xác, giống như đúc ngữ khí lần đầu tiên, tuyệt đối nghe không ra đã tuyên bố nhiệm vụ hai lần.

 

Lục Đăng nhấp nhấp môi, trộm dấu ở phía dưới chỗ sạc hệ thống một bao lì xì, phất ống tay áo một cái xuất hiện, đi qua chỗ đám người.

 

Quần áo Lương Mục đã hoàn toàn bị xé rách, cả người vết thương chồng chất, nửa quỳ trên mặt đất chật vật bất kham. Những tên gia đinh đó đang muốn tiếp tục ra tay tàn nhẫn, thân thể bỗng nhiên bị một cổ lực lượng vô hình đẩy văng, không kịp hoàn hồn, thế nhưng đều bị trói lại cứng ngắc, vẫn duy trì tư thế mới vừa rồi, nửa điểm cũng không thể động đậy.

 

Quý công tử sắc mặt vốn cao ngạo thần sắc đột biến, mặt của người Lương gia cũng từng người lộ vẻ hoảng sợ, theo bản năng thối lui về phía sau.

 

Có thể sử dụng pháp lực đến bước này, ít nhất cũng là đại năng kỳ Hợp Thể. Lương gia lần này xuất binh, cao thủ thực lực mạnh nhất khó khăn lắm chỉ mới kỳ Phân Thần, xem tư thế che chở rõ ràng này, hơn phân nửa là vị sư tôn Lương Mục gặp đại vận bái được kia tìm tới.

 

Một ý niệm này vừa ra, thân ảnh màu đen đã từ trong hẻm đi ra.

 

Đó là thân ảnh màu đen cực hiên vĩ tuấn tú, xem tướng mạo bất quá trên dưới 30, thần sắc xác thật như đạm mạc như trong truyền thuyết, giữa mày lại ngoài ý muốn có vẻ ôn nhuận tu nhã, tư thế tựa hồ cũng không giống như là khó ở chung.

 

Cố Tại Thủy không mang kiếm, ánh mắt mọi người đều không tự chủ được bị một xâu kẹo hồ lô cậu cầm trong tay kia hấp dẫn đi, đang kinh hồn táng đảm mà phỏng đoán. Lại thấy bước chân cậu cũng dưới sự chúng mục trừng trừng dừng lại, xoay người cúi xuống, đem xâu kẹo hồ lô kia nhét vào trong tay Lương Mục, hơi hơi gật gật đầu với hắn.

 

Lương Mục ngơ ngẩn nhìn xâu kẹo hồ lô kia bị đưa tới trước mặt mình, cái mũi bỗng nhiên hung hăng chua xót, trong mắt nhanh chóng dâng lên hơi nước, nghẹn ngào ngẩng đầu: “Sư phụ……”

 

Lục Đăng ngậm sơn tra nói không nên lời, chỉ nhìn vào ánh mắt hắn gật gật đầu, ý bảo hắn giúp mình cầm kẹo hồ lô, đứng dậy đi qua chỗ mấy người kia.

 

Đối với chuyện mình làm như thế nào cũng bị người kiêng kị sợ hãi này, cậu từ trước đến nay so với bất luận kẻ nào đều càng tâm đắc hơn.

 

Mắt thấy đạo thân ảnh kia đi tứng bước một tới, nhưng thần sắc vẫn bình đạm hờ hững, Mọi người Lương gia ngược lại càng thêm kinh hồn táng đảm, mấy tên con cháu nhát gan của Lương gia đã không ngừng run rẩy, kéo cũng kéo không dậy.

 

——Vốn cho rằng tiểu tử Lương Mục kia bất quá là được tùy tay nhặt lên Vị Ương tông, tùy tiện làm ngoại môn đệ tử thôi. Ai biết hắn thế nhưng được sư phụ đệ nhất nhân Vị Ương tông kia yêu quý như vậy, không chỉ mang theo xuống núi đi tham gia Thiên môn đại hội, thậm chí còn cố ý mang đi dạo phố.

 

—— Còn mua cho kẹo hồ lô!

 

Một phần quan hệ thầy trò này dừng ở trong mắt người khác, không thể nghi ngờ là cực kỳ thân cận, thậm chí đã có vài phần ý tứ quan môn đệ tử (đệ tử cuối cùng).

 

Làm sư phụ đều có thể đối với đệ tử của mình cẩn thận đến loại tình trạng này, nếu tận mắt nhìn thấy đến đệ tử bị người khi dễ nhục mạ, lại biết chân tướng đệ tử khi còn bé bị ám hại, còn không phải muốn lột da bọn họ!

 

Người Lương gia tự nhiên không thể ngờ được vị phong chủ Thuần Quân Phong trước mắt này đã thay đổi tâm, càng không biết cậu là bị đệ tử mang ra ngoài đi dạo phố. Một mặt bị sự não bổ của mình làm sợ tới mức run bần bật, nếu không phải thiếu gia chủ còn ở, chỉ sợ đã sớm chạy tứ tán sạch sẽ.

 

“Thiên thủy tiền bối.”

 

Mắt thấy cậu đi tới, hai chân thiếu gia chủ Lương gia đã ẩn ẩn nhũn ra, lại vô luận như thế nào cũng không muốn rơi xuống thế yếu ở trước mặt Lương Mục, cắn chặt răng ôm quyền nói: “Tại hạ Tu La Lương gia Lương Thiên Lưu, Lương Mục này vốn là hạ nhân Lương gia ta sở sinh, trộm bảo vật nhà ta bỏ chạy, ta chỉ khiển trách ——”

 

Lời hắn nói tự nhiên đều là nói dối, chỉ là địa vị Lương gia ở Tu La thế giới cũng không thấp, chỉ cần đưa ra cách nói chuyện quá khứ như vậy, cho dù là Vị Ương tông tốt xấu cũng phải bán vài phần mặt mũi.

 

Trong lòng thiếu gia chủ Lương gia nhanh chóng tính toán, giọng nói lại còn chưa kịp phát ra, đã bị tiếng cười lạnh nhàn nhạt đánh gãy.

 

Lương gia thiếu chủ ngơ ngẩn ngẩng đầu, trong lòng chợt sinh ra hàn ý nồng đậm, thân hình nháy mắt bạo lui.

 

Hàn ý quanh thân Cố Tại Thủy đã như sương đao tuyết kiếm phụt mở ra, đâm vào làn da lỏa lồ của mọi người tất cả đều đau đớn khó nhịn như đao cắt.

 

Ở trước mặt cậu, quang hoa nhàn nhạt không tiếng động ngưng tụ, thế nhưng ẩn ẩn hiện ra một đạo kiếm hư ảnh.

 

“Là thuần quân kiếm —— đi mau!”

 

Vị Ương tông gặp Lương gia sẽ cho mặt mũi, nhưng đó là đãi ngộ khi ngoại môn đệ tử chịu ủy khuất, địa vị tiểu tử một bên khóc một bên to mồm ăn kẹo hồ lô sư tôn mua cho kia không thể nghi ngờ so với suy đoán của bọn hắn càng cao, lúc này kiên quyết không thể trêu vào.

 

Hộ vệ bên cạnh thiếu chủ Lương gia đồng tử hung hăng co rụt lại, không đợi hư ảnh ngưng thật, đã một tay đem thiếu chủ nhấc lên, ngay cả cáo tội cũng không rảnh lo, dụng linh lực bỏ chạy tới nơi xa, người dư lại cũng nháy mắt liền chạy thoát sạch sẽ.

 

Lục Đăng cứng họng mà giật nhẹ khóe môi, để hệ thống thu hồi hình chiếu thực tế ảo, cong lên mặt mày với một đạo thần hồn quen thuộc đang vội vàng từ nơi xa tới kia.

 

Tên tuổi Thiên Thủy chân dùng nhân thực tốt, những người này căn bản chưa từng bị dọa qua, cậu chỉ là không kiên nhẫn tức giận, một người so một người chạy trốn càng mau, ngay cả nửa điểm lực lượng cũng chưa kịp dúng tới.

 

Cố Tại Thủy trở về đúng thời điểm. Lục Đăng nuốt nuốt nước miếng, đang chuẩn bị đem viên sơn tra kia nuốt vào, nói cho ái nhân gấp gáp trở về mình có mua xâu kẹo hồ lô. Khi quay đầu nhìn lại, lại chỉ nhìn thấy nhân vật chính cảm động đến oa oa khóc lớn nước mắt ràn rụa.

 

Còn có một xiên tre trụi lủi.

 

Tác giả có lời muốn nói:

Lục · tích cóp hà đăng· dấu hạt dẻ · cho ngươi tiểu chong chóng · siêu uy phong · tâm ma: Khoan, vừa rồi còn có (っQ ^ Q)っ

 

Nhân vật · ô ô ô sư phụ thật tốt · ô ô ô sư phụ mua kẹo hồ lô cho ta · sư phụ????· chính: ε=ε=ε=ε=┏(°ロ°;)┛!!

 

#xong chuyện rồi a#

 

# liền #

 

# kẹo hồ lô không phải để ăn sao (PД`q. ) #

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: