[Pháo hôi]Chương 104

[Pháo hôi]Chương 104

Edit&Beta:Giếng.

Truyền âm là pháp thuật xâm nhập thẳng vào thức hải, tông chủ thật sự nôn nóng quan tâm, âm thanh truyền vào đinh tai nhức óc, như là sấm sét đánh qua.

 

Cố Tại Thủy lòng trầm xuống, hô hấp mơ hồ định trệ, cúi đầu nhìn tiểu oa nhi vẫn ngoan ngoãn ôm cánh tay mình trước mặt.

 

Tiểu tâm ma không biết có nghe hiểu không, mắt đen thanh tú hơi hơi trợn to, vẫn ngưỡng đầu nhìn y, ánh mắt trong sáng như nước hiện ra nghi hoặc nhu hòa.

 

“Không phải, là bọn họ ——”

 

Nhìn thấy ánh sáng trong mắt đen, ngực Cố Tại Thủy nghẹn lại, khó khăn mở miệng giải thích: “Ta không có muốn đả thương ngươi, là bọn họ ở bên ngoài nhọc lòng vớ vẩn. Lát nữa ta liền chém bọn họ thành mười tám đoạn, băm đến nát bét—— ta không chém ngươi, ngươi đừng sợ, ngươi không phải tâm ma mà bọn họ nói, ngươi là của ta……”

 

Y muốn tìm được một từ thích hợp để định vị thân phận chân chính của tiểu tâm ma, rồi lại cảm thấy vô luận cái gì cũng không thích hợp.

 

Xưng hô đồ đệ nấn ná ở bên miệng trong chớp mắt lại nuốt trở vào, bởi vì nhất thời nghĩ không ra nên nói như thế nào, câu cuối vì không có manh mối mà ngừng trong chớt mắt, ngược lại ngoài ý muốn khiến cả câu nói thành hàm nghĩa khác.

 

Ít có thời điểm nhìn thấy ái nhân quẫn bách như vậy, Lục Đăng chớp chớp mắt, đuôi lông mày thấm ý cười cong xuống: “Ân.”

 

Cố Tại Thủy ngơ ngẩn cúi đầu, còn đang trì độn suy tư tiểu tâm ma vừa mới đến tột cùng có phải mở miệng nói chuyện hay không, âm thanh thanh thúy đã tưởng tượng qua không biết bao nhiêu lần đã rõ ràng dừng bên tai.

 

Tiểu oa nhi bọc yếm lung lay bò dậy, ôm lấy hết cánh tay y, cánh tay như củ sen trắng nõn non mềm, gương mặt bị yếm đỏ bừng ánh lên sắc hồng nhàn nhạt, ngẩng mặt hướng y tươi cười, nghiêm trang lặp lại câu cuối của y: “Tôi là của ngài.”

 

“…… Đúng.”

 

Cố Tại Thủy ngẩn ra một hồi mới hiểu được ý tứ cậu, trong lòng bỗng dưng nhảy dựng, trên mặt nháy mắt nóng đến có thể luyện đan. Mơ mơ màng màng trả lời một câu, quay mặt đi âm thanh càng thấp: “Bọn họ dám khi dễ ngươi, ta giúp ngươi đi đánh bọn họ……”

 

Từng bước từng bước đánh, sau đó lại nghĩ cách lấy thêm nhiều kim phong ngọc lộ về.

 

Tiểu tâm ma hình như rất hiểu chuyện, không có quấn lấy y chơi đùa, nghe lời buông cánh tay ra. Ngửa đầu đang muốn mở miệng, thần thức vô cùng lo lắng của tông chủ đã quát lên từng trận gió nhẹ trong thức hải.

 

Cố Tại Thủy tay mắt lanh lẹ mà giúp cậu đè yếm lại.

 

Lục Đăng:……

 

Trơ mắt nhìn thần sắc tiểu tâm ma cúi đầu sau khi càng thêm kỳ dị phức tạp, Thiên Thủy chân nhân trong lòng càng luống cuống, tay mắt lanh lẹ nhặt lên nửa phiến tay áo kia đem người bọc lại: “Ta bây giờ lập tức đi!”

 

Lục Đăng còn đang cúi đầu nghiên cứu tạo hình cởi truồng mới của chính mình, thần thức Cố Tại Thủy đã hóa thành kiếm quang, hưu ra khỏi thức hải.

 

……

 

Ngày đầu xuất chinh Thiên môn đại hội, toàn bộ trưởng lão Vị Ương tông đều bị phong chủ Thuần Quân Phong đuổi theo lấy vỏ kiếm đánh một trận.

 

Từ trong miệng phản đồ kia ép hỏi ra bí mật sư đệ có thể đã sinh tâm ma, tông chủ lo lắng đến rớt nước mắt, một bên bị sư đệ dùng vỏ kiếm đánh tơi bời, một bên thả bồ câu truyền tin cho dược cốc, muốn hỏi rõ ràng cụ thể tác dụng phụ của trảm ma đan.

 

Bồ câu thân mang trọng trách mới một bay lên, đã bị Cố Tại Thủy một kiếm quét rơi, mang về nướng thành thịt bồ câu làm lương khô trên đường.

 

Chiến lực của phong chủ Thuần Quân Phong không hề thục lùi lại ngang nhiên áp xuống lời đồn về tâm ma, chính ngọ cùng ngày liền mang theo các đệ tử rời núi, lên đường hướng Thiên môn đại hội.

 

Còn thuận tiện đoạt đi áo ngắn tông chủ làm cho tiểu nhi tử mới sinh ra còn chưa kịp mặc.

 

Tông chủ khóc đến càng thương tâm.

 

Cảnh sắc bên ngoài Vị Ương tông rất đẹp.

 

Dương quang sáng ngời đến có chút lóa mắt chiếu rọi xuống, phơi đến cả người lười biếng, gương mặt cũng mang theo ấm áp. Gió nhẹ lướt qua trong rừng, ngẫu nhiên đưa tới tiếng chim hót thanh thúy, đám sương lượn lờ ở quanh núi dùng để gia tăng cảm giác thần bí càng đi càng nhạt, không cẩn thận liền sẽ bị sương mù chưa tán vỗ lên mặt một lớp ẩm ướt.

 

Các tu sĩ trẻ tuổi khổ tu trong Vị Ương tông nội xưa nay khó được ra cửa, thật vất vả ngóng trông có cơ hội ra ngoài, vốn nên là hưng phấn khó ức chế nhất, lúc này trên mặt mỗi người lại mang theo ưu sầu, ngay cả ngựa cũng mang tâm sự nặng nề.

 

“Đại sư huynh, sư phụ có khỏe không?”

 

Xe ngựa đi cả một đường, trong xe trước sau vân không có động tĩnh. Tiểu sư đệ mới nhận mấy năm trước thật cẩn thận thò qua, ôm trái cây nhặt về phân cho các sư huynh đệ ăn, không phải không sầu lo mà liếc mắt nhìn cổ xe một cái.

 

Đại sư huynh cũng đồng dạng lo lắng không thôi, nhưng chung quy vẫn không đứng ngồi không yên giống mấy sư đệ, chỉ là trầm ổn nhận trái cây cắn một ngụm, nhìn thùng xe khẽ thở dài.

 

Sư tôn tuy rằng đại phát thần uy mà đem toàn bộ nhân vật có tiếng trong Vị Ương tông đánh qua hết một lần, nhưng nội môn đệ tử như bọn họ lại rất rõ ràng, chuyện sư tôn sinh tâm ma không phải giả.

 

Nếu không phải sinh tâm ma, sư tôn cũng không cần cố ý đi Dược Vương Cốc cầu lấy đan dược, càng không cần khiêng một bao tải đan dược to kia trở về. Hắn từng mấy lần đến tĩnh thất đưa trà cho sư phụ, ngẫu nhiên thoáng nhìn sư phụ uống thuốc, đều là nhai cũng không nhai từng viên nuốt xuống, có thể thấy được nó khó ăn đến mức nào.

 

Nguyên bản sư phụ nói uống thuốc xong liền không đáng lo, bọn họ lại cố tình bất lực trong chuyện hộ vệ, hồ đồ để người ngoài tiến vào. Sư tôn trong miệng nói không có việc gì, sau khi đưa bọn họ ra lập tức ở trong xe ngựa bế quan tu luyện, trước mắt đến tột cùng vừa mừng vừa lo còn khó có thể nói chắc được.

 

“Sư phụ nói không có việc gì, hẳn là không cần quá nghĩ nhiều.”

 

Trầm ngâm thật lâu, Đại sư huynh vẫn không đem nội tình càng sây nói ra, chỉ vỗ vỗ vai hắn: “Đi chơi đi, không cần lo lắng.”

 

Tiểu sư đệ có tên, kêu Lương Mục, không biết xuất thân, là sư tôn tự tay ở dưới chân núi nhặt về. Tuy rằng không có linh căn, thân thể lại rèn luyện rắn chắc hơn so với những người khác, thiên phú tu luyện kiếm thuật cũng xuất chúng, các sư huynh đệ không ít lần tiếc nuối cho cậu.

 

Tính tình tiểu sư đệ không có vấn đề gì, trừ bỏ bởi vì tuổi còn nhỏ, ít nhiều có chút tham ăn, ngảy cả thời điểm tự oán tự trách bởi vì thiên phú cũng ít thấy. Chỉ là dù sao xuất thân thần bí, vạn nhất có quan hệ cùng với thế lực không nên liên lụy gì, đến lúc đó lại dậy lên tinh phong huyết vũ.

 

Nếu là ngày xưa, sư huynh đệ có chút lời phải nói sẽ lập tức nói ra. Nhưng lần này phản đồ lại là người trong Thuần Quân Phong, lai lịch tiểu sư đệ không rõ, hữu ái giữa sư huynh đệ luôn luôn là tất yếu, nhưng cũng không thể không thêm vào một ít tâm đề phòng.

 

Tình hình sư tôn không rõ, Đại sư huynh thản nhiên sinh ra ý thức trách nhiệm nồng đậm, nửa chữ cũng không nói nhiều, vỗ vỗ vai tiểu sư đệ, vẫn một tấc cũng không rời mà canh giữ ở bên cạnh xe ngựa.

 

……

 

Trong xe, Thiên Thủy chân nhân ngồi nghiêm chỉnh. Bàn tay trong ống tay áo giật giật, đầu ngón tay dọc theo đường may trên áo ngắn, lại thay đổi hướng khác.

 

Vạt áo thuận theo đường may, chừa ra một mặt, sau đó lại mặc từ phía dưới lên, may một cái nút thắt là có thể bận được……

 

Thiên Thủy chân nhân trầm ngâm thật lâu sau, buông áo ngắn của ấu tử tông chủ, ở trong đầu nhanh chóng nhớ lại một lần, khép hai mắt sờ lên vải dệt.

 

Xe ngựa chậm rì rì đi về phía trước, kết giới uy phong lẫm lẫm do thuần quân kiếm bố trí. Thiên Thủy chân nhân không hề có thiên phú tương quan gần đây đều đang hăng hái học tập thủ pháp dệt may vá, ngón tay y hôm nay so với hôm qua đã ít bị đâm hơn sáu lần.

 

Mọi người đi sớm, một đường này cũng hoàn toàn không cần phải sốt ruột, chậm rì rì đi đến khi trời tối, chuyện khó nhất bất quá cũng chỉ là khi đi khỏi dãy núi Vị Ương tông, tới thị trấn dưới chân núi.

 

Người tu tiên chú ý thanh tâm quả dục, màn trời chiếu đất cũng là chuyện thường. Trong tông môn đều là phong hoa điểu nguyệt linh tinh phong nhã mà thanh tịnh, khó được trở lại nhân gian phồn hoa, mấy đệ tử tuổi còn nhỏ chút đều kìm không được hưng phấn, chờ khi an bài xong, liền một đầu chui vào trong khu chợ rộn ràng nhốn nháo.

 

Đại đồ đệ vốn còn muốn thủ bên sư phụ hộ pháp, lại không ngờ Thiên Thủy chân nhân thế nhưng cũng không hề bế quan, ngược lại phá lệ khoan dung cho phép các đệ tử nghỉ hết, chỉ nói hảo chơi đùa một đêm, ngày mai lại đứng đắn lên đường tu luyện.

 

Đại đồ đệ trong lòng lo lắng, quay lại xem sắc mặt sư tôn, thấy xác thật thần khí đầy đủ không giống bị thương, cuối cùng mới thoáng yên tâm. Dẫn tiểu sư đệ cùng đi chợ, chuẩn bị thay mấy cái móng ngựa rèn bằng thép tinh cương cho ngựa, làm tốt chuẩn bị để đi đường dài sau này.

 

Các đệ tử đều đã rời đi, cuối cùng Cố Tại Thủy mới bày kết giới, khoanh chân ngồi ở trên giường, nuốt hai viên trảm ma đan lần thứ hai thần nhập thức hải.

 

Y hôm nay cũng cưỡi ngựa xem hoa (nhìn lướt qua) mà vòng chợ, lòng có linh cảm, thức hải cũng thuận theo có chút thay đổi, bờ sông vốn thanh tịnh lại có đèn hoa đăng, nơi xa cũng mơ mơ hồ hồ có chợ náo nhiệt.

 

Chỉ là trong thức hải khó có thể chứa vật còn sống, tuy có ngọn đèn dầu từ khu chợ, nhưng cũng chỉ là ảo ảnh, vẫn an an tĩnh tĩnh chiếu vào giữa sông, cùng ánh trăng giao hòa khiến dòng sông tràn đầy màu sắc.

 

Thân ảnh nho nhỏ ngồi ở bờ sông, vẫn mặc yếm đỏ, trong lòng ngực ôm nửa cái tay áo y lưu lại, lẳng lặng nhìn mặt sông gợn sóng.

 

Ngọn đèn dầu nhảy lên trong nước sông, phủ lên đáy mắt đen thanh thúy, nhiễm ánh đèn nhợt nhạt nhàn nhạt.

 

Ngược lại có vẻ càng an tĩnh tịch mịch.

 

Bước chân vốn dồn dập của Cố Tại Thủy chậm lại, trong lòng lặng yên không tiếng động dâng lên một chút sầu muộn.

 

Thức hải cùng bên ngoài không thể liên thông, tiểu tâm ma cũng chỉ có thể ở chỗ này chờ y, một mình, trông coi dòng sông này, trông coi một chút dấu vết y lưu lại, vẫn luôn chờ đến khi y trở về ——

 

Cố Tại Thủy bỗng nhiên minh bạch vì cái gì như vậy tâm ma dù thế nào cũng phải tranh một khối thân thể với kia chủ thể, vì cái gì cho dù sinh ra linh trí, cũng vô pháp cùng thần hồn gốc chung sống hoà bình, cuối cùng vẫn phải rơi vào hoàn cảnh thảm thiết ngươi chết ta sống, thậm chí thà rằng kéo đoạt xác không thể phi thăng.

 

Thật sự là…… Quá tịch mịch.

 

Trong lòng sinh ra chút ý niệm khó ức, Cố Tại Thủy im lặng đứng tại chỗ một lát, hô hấp nghẹn lại phóng nhẹ bước chân đi qua.

 

Nơi này là thức hải của y, tất cả nhất cử nhất động đều tùy tâm tư y, y không muốn phát ra âm thanh, liền thật sự nửa điểm động tĩnh cũng không phát ra. Thẳng đến khi sờ phía sau tiểu tâm ma, khinh khinh xảo xảo che mắt cậu bế eo lên, Lục Đăng mới nhanh chóng bừng tỉnh, ở trong lòng bàn tay ấm áp chớp chớp mắt, ngẩng mặt lên.

 

Hệ thống đang ở trong sông chiếu phim hoạt hình cho cậu, cậu lớn lên khác với người thường, trước nay chưa từng tiếp xúc qua đồ vật những tiểu hài tử hay xem, khó được xem một lần cư nhiên cũng phá lệ thú vị. Thời điểm đang xem đến cảnh ngoạn mục lôi cuốn nhất liền bị trì hoãn, đôi mắt lập tức bị chặn.

 

Hệ thống tức giận đến thả bom cá nóc, bắn Cố Tại Thủy một thân ướt nhẹp.

 

Lục Đăng tính tình tốt, không xem được cũng không tức giận, ở trong bóng tối ấm áp nháy đôi mắt, sờ soạng đi nắm cổ tay áo Cố Tại Thủy.

 

Phần tiến vào thức hải chính là thần hồn, hôm nay Cố Tại Thủy luyện vá áo hết một ngày, còn không kịp chữa trị thần hồn, cổ tay áo vẫn duy trì trạng thái bị xé một nửa lúc trước. Lục Đăng sờ soạng khoảng không, đang muốn lại hướng về phía trước tìm, lại đã bị một bàn tay rộng lớn vững vàng bao lại.

 

Cố Tại Thủy nắm bàn tay nhỏ trắng trẻo mềm mại kia, nhịn xuống ý niệm muốn xoa nắn, đem người vòng hết ở trong ngực ngồi trên mặt đất, nhẹ giọng tới gần: “Nhắm mắt lại”

 

Lục Đăng tò mò, theo lời nhắm mắt.

 

Lông mi khinh khinh nhu nhu ở lòng bàn tay phất một cái, Cố Tại Thủy hít sâu bình tĩnh tâm thần, rốt cuộc mở tay ra, đem quần áo chính mình thật vất vả làm được giũ ra, nắm cánh tay tỉ mỉ giúp cậu mặc tốt.

 

Đoán được ái nhân lại làm quần áo cho mình, lần này cư nhiên có thể hảo hảo mặc vào, làm Lục Đăng không khỏi sinh ra nồng đậm tò mò, nghe thấy y nói “Rồi”, liền gấp không chờ nổi trợn mắt.

 

Áo ngắn là nút buộc, nguyên liệu là dùng vạt áo màu nguyệt bạch của Cố Tại Thủy, tuy rằng không tính là tinh xảo, nhưng đã có thể nhìn ra hình dạng. Cố Tại Thủy nhớ thương muốn làm cậu lớn nhanh, quần áo cũng làm lớn hơn chút, cổ tay áo đã che hết bàn tay, vạt áo ……

 

……

 

Cố Tại Thủy tay mắt lanh lẹ, xách lên một đoạn cổ tay áo kia, thuận tay làm thành cái áo choàng, giúp cậu bọc lên.

 

Lục Đăng:……

 

“Còn chưa học làm quần…… Tông chủ không chịu cho.”

 

Chính mình cư nhiên lại quên một bước này, gương mặt Thiên Thủy chân nhân nóng lên, sờ sờ chóp mũi ho nhẹ một tiếng, ôm thân mình tiểu gia hỏa lắc lắc: “Đừng nóng vội, đêm nay ta liền ngự kiếm về trộm một cái.”

 

Người tu tiên tự nhiên liền có thể thanh tình thoát trần, tới một bước này của bọn họ, thân thể lại sớm đã tẩy gân phạt tủy hoàn toàn, trừ phi đặc biệt muốn khoe ra, bằng không không mấy ai còn mang nhiều thêm một kiện quần áo.

 

Y hiện tại còn chỉ có thể dựa vào hủy quần áo để học, hủy đi quần của mình có nguy hiểm không may lại được, hủy đi quần của đồ đệ lại không đúng chuẩn mực của sư đồ. Huống hồ tiểu tâm ma hiện tại nhỏ như vậy, có muốn mặc quần yếm hay không còn chờ suy nghĩ, không bằng hủy đi quần của tiểu nhi tử tông chủ.

 

Lục Đăng chớp chớp mắt, ngửa đầu nhìn thần sắc đứng đắn của Thiên Thủy chân nhân.

 

Tu sĩ thiên tài trước giờ vốn tiên phong đạo cốt xé đi một ống tay áo bên trái, bên phải thiếu một mảnh vạt áo, hiện tại cư nhiên đang bắt đầu nghiêm tú tính ngự kiếm đi trộm quần.

 

Tuy rằng cùng kế hoạch cứu vớt ái nhân trong tưởng tượng của cậu cách xa vạn dặm, nhưng trong lòng vẫn như là được rót dòng nước ấm ngon ngọt. Lục Đăng nhấp khóe môi, giữa mày nhịn không được tiết ra ý cười, chủ động giơ tay ôm lấy y: “Được.”

 

Giọng nói của tiểu tâm ma đặc biệt sạch sẽ, như là sơn quả thanh thúy ngọt lành, dễ dàng bẻ xuống, thịt quả đầy nước thấm ngọt mà bày ra trước mắt.

 

Cố Tại Thủy nhẹ hút khí, thu thu lại cánh tay, giúp cậu sửa sửa cổ áo, ánh mắt lọt vào đôi mắt thuần đen đặc biệt sạch sẽ thanh thấu kia: “Hiện tại có thể đi được chưa?”

 

Lục Đăng bị y hỏi đến trên mặt nóng lên, giang hai cánh tay vùi vào cần cổ y, ừ một tiếng cực nhẹ.

 

Kỳ thật thời điểm Cố Tại Thủy không tới, không riêng gì đi đường, cho dù ở trong núi nhảy lên thậm chí ngự khí phi hành một chút cậu đều thuận buồm xuôi gió. Chỉ là lần này quan hệ của hai người khá đặc thù, không thể tùy tâm sở dục gặp nhau, cho nên một khi có thể gặp nhau liền không nỡ dời ánh mắt, dưới chân tự nhiên cũng không còn chính xác.

 

Căn cứ điển tịch hệ thống lật xem, thế giới của bọn họ có tiền lệ tâm ma ly thể, chỉ cần tận lực tu luyện, cốt truyện tới tự nhiên có thể tìm được biện pháp. Trước lúc đó, cho dù phải qua một đoạn thời gian nhàm chán cũng không sao.

 

Rốt cuộc ở thức hải cũng có hệ thống mở phim hoạt hình cho xem ……

 

Hiện tại còn không biết vai chính có tìm được huynh đệ một đôi song bào thai không có mặc quần kia hay không, Lục Đăng nhấp nhấp môi ngẩng đầu, suy tư có nên mời ái nhân cùng câu cá hay không, thuận tiện đem năm phút đồng hồ còn lại xem hết.

 

Nhìn tiểu tâm ma một mình canh giữ ở thức hải ngẩng đầu muốn nói lại thôi, Cố Tại Thủy trong lòng càng thêm áy náy, nhẹ nhàng xoa xoa tóc của cậu, phóng nhu ngữ khí nói: “Một lát nữa ta phải về tông môn một chuyến, phải thần hồn ly thể ……”

 

Lục Đăng chớp chớp mắt, ngẩng đầu nhìn đồng tử hắc triệt nhu hòa.

 

Cố Tại Thủy cúi đầu nhìn cậu, đỉnh mày xưa nay thanh lãnh đạm mạc lại nhu hòa xuống, lộ ra ý cười đầy ấm áp, xoa xoa đầu tóc đã dài ra một đoạn của tiểu tâm ma: “Thân thể này cho ngươi, kêu Lương Mục mang ngươi đi qua chợ chơi chơi, được không?”

 

Tiểu tâm ma có năng lực đoạt xá, lần trước là bởi vì quá mức mỏi mệt thêm vào phải vận dụng lực lượng vây khốn tên phản đồ kia, lần này chỉ cần không có tình huống đặc thù gì, sẽ không cần tiêu hao quá nhiều lực lượng.

 

Tiểu đồ đệ kia của y tuổi còn nhỏ, thích chơi đùa, từ trước đến nay lại vô tâm, cho dù là tâm ma đoạt xá đại để cũng sẽ không bị phát hiện. Y cùng tâm ma một lần chỉ có thể xuất hiện một, để tiểu gia hỏa nhân cơ hội đi ra ngoài chơi chơi, cũng có thể vui vẻ hơn chút.

 

Lục Đăng nhìn y, nhìn thấy ánh mắt nghiêm túc hoàn toàn không giống vui đùa, không khỏi hơi nhấp khóe môi, lặng lẽ đem bàn tay kia nắm chặt.

 

Lần trước chỉ là ngoài ý muốn gặp chuyện khẩn cấp, không nghĩ tới cư nhiên bị đối phương ghi tạc trong lòng.

 

Cậu kỳ thật sớm đã quen một mình trốn ở nơi nào đó, huống chi ở bên trong này cũng hoàn toàn không nhàm chán, nhưng vẫn không chút nào muốn cô phụ tâm tư của Cố Tại Thủy.

 

Dựa theo cốt truyện, lần này Lương Mục đi chợ sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn không lớn không nhỏ, cần Cố Tại Thủy ra tay mới có thể cứu ——ngược lại cũng không tính là đại sự gì, chỉ cần cậu kịp thời trước lúc đó đem thân thể trả lại, cốt truyện chủ tuyến liền sẽ không chịu ảnh hưởng. Cho dù đối phương chưa về, lực lượng hiện tại của cậu cũng hoàn toàn đủ làm thế thân lâm thời, hù lui nhân vật hản diện uy hiếp đến nhân vật chính.

 

“Đừng sợ, đi chợ rất vui, cái gì cũng có. Có thẻ mua hồ lô ngào đường, còn có ——”

 

Lục Đăng không lên tiếng, Cố Tại Thủy chỉ cho là cậu là không dám đi ra ngoài, đem tiểu gia hỏa hướng trong lòng ngực ôm ôm, mới cùng cậu giới thiệu nửa câu, lại bỗng nhiên không thể không vì nghèo từ mà dừng lại.

 

Y kỳ thật cũng chưa từng đi chợ qua —— trong kí ức trước đây của y, chỉ có bị sư phụ mang lên Vị Ương tông, sau lại bởi vì thiên phú nổi bật mà bị ép buồn đầu khổ tu. Trong lần duy nhất cùng mấy sư huynh đệ vừa đe dọa vừa dụ dỗ Đại sư huynh dẫn bọn họ đi chợ chơi, cũng mới chỉ thấy người cõng cột rơm bán hồ lô ngào đường, một đám đã bị sư phụ xách cổ áo bắt trở về, hung hăng ăn một trận đòn.

 

Đại sư huynh lớn tuổi nhất, bị đòn nhiều nhất, còn bị sư phụ phạt tiếp nhận con dấu của tông chủ.

 

Bọn họ thì tốt hơn chút, chỉ đóng cửa cấm đoán mấy ngày. Sau lại đơn giản chính là một đường tu luyện, sau lại chấp chưởng một phương, tuổi càng lúc càng lớn, đồ đệ càng ngày càng nhiều, cũng không còn mặt mũi lại đi dạo chợ.

 

Lúc trước bị đánh cũng áp không được tâm tư, liều sống liều chết muốn đi ra ngoài chơi, kỳ thật đã phai nhạt từ lâu.

 

Y chỉ còn nhớ rõ hồ lô ngào đường ngày đó.

 

Hồ lô ngào đường đỏ tươi cắm trên cột rơm, nước đường nửa trong suốt hơi mỏng dính lên, làm người vừa thấy liền nhịn không được chảy nước miếng.

 

Kia cũng chính là toàn bộ ấn tượng của y với nhân gian phồn hoa.

 

Tâm tư không tự chủ được mà trong chớp mắt yên lặng, đã bị xúc cảm mềm ấm chủ động dán lên gương mặt.

 

Cố Tại Thủy ngơ ngẩn hoàn hồn, tiểu tâm ma đang cố gắng giang cánh tay cơ hồ còn chưa đủ lớn ôm y, thân thể ngọt ngào mềm mại nhét đầy cõi lòng, gương mặt dán lên, ở bên má y nhẹ nhàng cọ xát.

 

“Đi thôi, hảo hảo chơi chơi, nhớ phải ăn hồ lô ngào đường.”

 

Cố Tại Thủy nhịn không được mỉm cười, cũng giang vai đem người ôm chặt, cúi đầu cọ cọ cái trán cậu: “Ta lập tức kêu Lương Mục trở về.”

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Tông · người thành thật · lo lắng sư đệ · quần của nhãi con ta đâu · chủ: _(┐ “Q 口Q)__(Q 口Q” ∠)_

 

Hệ · chiếu phim hoạt hình · Thần Sông · thống: Ký chủ ký chủ cái này đẹp mau xem ai ký chủ??? (°◇°三°◇°) ε=ε=ε= (/^-^(^ ^*)/

 

# chỉ #

 

# nhỏ như vậy#

 

# còn ăn mặc yếm vào #

 

#ký chủ #

 

# không còn nhìn thấy lạp Q□Q#

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: