[Pháo hôi]Chương 107

[Pháo hôi]Chương 107

Edit&Beta: Giếng.

Cố Tại Thủy:……

 

Không đủ.

 

Vấn đề tiểu tâm ma lo lắng rất thực tế. Y gần đây một lòng nghiên cứu môn pháp thức hải, đã tiến bộ không ít so với lúc trước, ngay cả kẹo hồ lô mọc chân còn có, lại cố tình nửa miếng vải cũng kiếm không ra.

 

Càng đừng nói quần.

 

Hai người hiện tại cũng chỉ có thể dựa vào một bộ quần áo chắp vá này của y, bao tiểu nãi oa oa lại còn dễ nói, nhưng nếu muốn tiểu gia hỏa lớn lên, dù tính thế nào cũng không nghi ngờ là không đủ dùng.

 

Da mặt tiểu tâm ma từ trước đến nay rất mỏng, khi biến thành nãi oa oa mặc yếm thì cũng không có gì, nhưng trưởng thành phải cao lên, lại không có quần áo để mặc……

 

Huyết khí trong ngực chợt dao động trong chớp mắt, Cố Tại Thủy trong lòng nhẹ nhảy dựng, lập tức thu hồi tâm thần, nhưng vẫn như cũ chậm một bước.

 

Rốt cuộc cũng là tu sĩ độc thân mấy trăm năm từ khi còn trong bào thai, nguyên dương* còn không có tiết qua, khí huyết quay cuồng lên liền khó áp chế. Cố Tại Thủy hấp tấp đanh mặt lại, đỉnh đầu bỗng dưng buồn bực, nhiệt lưu dọc theo xoang mũi uốn lượn chảy xuống.

 

“Làm sao vậy?”

 

Chính mình dù sao cũng là tâm ma, vô luận cẩn thận thu liễm ảnh hưởng như thế nào, bản thể của thần hồn cũng sẽ dính líu đến thức hải. Thấy phản ứng của y không đúng, đầu Lục Đăng nhắc lên, nôn nóng đỡ lấy cánh tay y: “Không thoải mái sao? Vẫn là đan dược có vấn đề……”

 

Tim Cố Tại Thủy đập càng nhanh, không dấu vết lau máu mũi, mạnh mẽ ổn định khí huyết, căng da đầu trấn định xua tay: “Đại khái là tác dụng phụ, đã không có việc gì, ta trở về hỏi lại dược cốc.”

 

Thấy y xác thật không giống có vấn đề gì, Lục Đăng cuối cùng mới thoáng yên tâm, gật đầu tán đồng: “Phải hỏi kỹ càng chút, coi chừng uống đến bệnh rồi.”

 

Đan dược của thế giới cùng thương thành của hệ thống không phải hoàn toàn giống nhau, nói không chừng sẽ có tác dụng phụ kỳ quái gì đó, càng không nói đến thương phức uống như của Cố Tại Thủy. Tuy nói tu luyện tới cảnh giới này dù sao cũng có thể đem độc dược chuyển hóa ra bên ngoài cơ thể, nhưng dù sao cũng phải cản thận hơn một chút mới được.

 

Nhìn thấy ánh mắt tràn đầy lo lắng rõ ràng của tiểu tâm ma lòng, Cố Tại Thủy chỉ cảm thấy trên mặt càng nóng, không nhịn được càng thêm tự trách khinh thường suy nghĩ của chính mình. Gật gật đầu mơ hồ trả lời, đem người lại ôm ôm trong lòng ngực, nhu giọng phân tâm hống: “Kia liền không vội, chờ ta tìm ra biện pháp lại nói. Phải ủy khuất thêm mấy ngày, ta nhất định nghĩ cách……”

 

Cùng lắm thì đem quần của mình cởi ra cho cậu!

 

Thiên Thủy chân nhân tiền đồ mà nghĩ, trong lòng không biết vì sao rốt cuộc có chút an ủi.

 

Tiểu tâm ma hoàn toàn không biết bản thể đang chuyển ý niệm không nên gì, chỉ thấy đối phương thất thần, cho là Cố Tại Thủy vì cậu không thể lớn lên mà cảm thấy tiếc nuối, nhấp môi một lúc lâu mới nhẹ giọng nói: “Nhắm mắt lại.”

 

“Cái gì?”

 

Cố Tại Thủy ngẩn ra, không kịp hoàn hồn, đã bị một đôi tay nhẹ ấn trên mí mắt.

 

Trước khi khép mắt tiểu tâm ma vẫn là bộ dáng nãi oa oa choai choai, đôi tay kia cũng vẫn nộn nộn mềm mại. Thật cẩn thận mà che đi mí mắt, mang theo một chút lạnh lẽo của ma vật, rồi lại lộ ra sinh cơ ấm áp hoàn toàn không nên thuộc về loại tồn tại này.

 

Cơ hồ khiến Cố Tại Thủy nhớ tới một ngụm kẹo sữa mình đã nếm kia.

 

Phiếm hương sữa mê người, ở trong miệng nhẹ nhàng tan chảy, thấm tư vị thơm ngọt, lượn lờ ở trong răng môi đầu lưỡi ……

 

Bừng tỉnh từ trong suy nghĩ của chính mình, tâm thần Cố Tại Thủy nhẹ chấn động, một mảnh mềm mại ngọt ý kia vẫn như chân thật tồn tại.

 

Tim đập đến bang bang rung động, Cố Tại Thủy nín thở, cẩn thận sờ soạng về phía trước.

 

Bàn tay che đi hai mắt đã biến lớn không ít, một bàn tay là có thể che lại hết. Một tay khác vịn bờ vai của y, cảm xúc mềm mại lạnh lẽo bao phủ trên môi, đầu lưỡi cẩn thận mà thăm tiến vào, như là tiểu động vật, cẩn thận lại tinh tế mà kiểm tra lãnh địa.

 

Hô hấp Cố Tại Thủy chợt dồn dập, gần như muốn mở to mắt. Cái tay kia lại ấn rất chặt, cánh tay bóng loáng dán trên cần cổ y, nửa là xin lỗi nửa là bồi thường mà nhẹ cọ hai cái.

 

Cái hôn môi nhẹ như điểm nước ngay acr dư vị cũng tán vào trong không khí, Lục Đăng thở dài, ngồi dậy đang muốn mở miệng, ánh mắt lại bỗng nhiên dừng ở chân trời.

 

Thiên địa trong thức hải, một chút thái dương cuối cùng đang muốn xuống núi. Tầng tầng lớp lớp hồng sắc dần dần lan rộng, từ lửa đỏ nóng bỏng gần như khiến người rơi lệ, mãi cho đến màu cam nhạt mềm mại ôm chầm bóng đêm, sau đó một chút chuyển đến xanh nhạt, màu chàm, cuối cùng nhiễm một mảnh tím đậm tựa như ảo mộng.

 

Nước sông uốn lượn chảy xuôi, bị ánh nắng chiều ánh đến một mảnh sáng lạn, từng cái hoa đăng từ thượng du xuôi dòng mà xuống, dọc theo dòng nước chậm rãi chảy, trôi về phương xa không thấy được.

 

Tim Lục Đăng bỗng nhiên đập nhanh, nhịn không được muốn đi xem trên hoa đăng đến tột cùng viết cái gì, rồi lại thật sự không thể lấy bộ dạng trước mắt để đi qua. Đang muốn khôi phục thành trạng thái tiểu oa nhi tốt xấu vẫn có áo yếm ngắn, thân thể lại bỗng nhiên được mềm nhẹ ôm lấy.

 

Tay áo dài rộng màu đen phần phật phủ xuống, một ống tay áo còn lại trương dương đón gió mà bay, hai tay cùng tạo thành một mảnh không gian nhỏ hẹp, chặt chẽ đem cậu vòng vào trong đó.

 

Trên mặt Lục Đăng nóng lên, ngoan ngoãn để y dùng quần áo bao lại: “Ta có thể biến trở về đi, như vậy ngươi ——”

 

Thiên Thủy chân nhân tiên phong đạo cốt sắc bén như kiếm, rốt cuộc chỉ còn lại có một bộ trung y thiếu nửa bên tay áo lại không có vạt áo.

 

“Đủ mặc không? Không đủ ta còn có.”

 

Cố Tại Thủy vẫn nghe lời mà nhắm mắt lại, hồn nhiên không biết tạo hình của chính mình trong giờ phút này là thế nào, chuẩn xác mà ở trên môi cậu chạm chạm như chuồn chuồn lướt nước: “Chỉ ôm trong chốc lát, được chứ?”

 

Ôm ấp vẫn ấm áp quen thuộc, ngực dán ngực, chỉ cách có một kiện trung y, yên tĩnh đến có thể nghe thấy tiếng tim đập hơi nhanh truyền đến từ đối diện.

 

Lục Đăng bất động, ở trong lòng ngực y gật gật đầu, nhắm mắt lại dán lên, nhận thấy cánh tay sau lưng nắm thật chặt.

 

“Những cái đó, ta đều —— đều, ta rất thích.”

 

Cố Tại Thủy ôm cậu, lại không làm thêm nhiều động tác, chỉ là thu thu cánh tay lại để cậu càng thoải mái mà ngồi ở trên đùi mình, dựa vào bên tai thanh niên trong lòng ngực, vụng về lướt qua tiếp tục nhẹ giọng nói.

 

“Tiểu chong chóng chơi cũng vui, ta sợ đồ đệ thấy, tự mình đùa nghịch một hồi lâu, hiện tại còn đặt trên đầu giường. Trản hoa đăng kia chờ ngươi ra ngoài, chúng ta cùng đi bờ sông thả, ngươi nói trên chợ có múa diễn, ta còn chưa từng xem qua…… Còn muốn nhìn sao? Chờ quay lại ngươi dẫn đường cho ta, chúng ta cùng đi……”

 

Lục Đăng nghe rất nghiêm túc, khóe môi nhịn không được nhẹ nhàng nhếch lên. Nhìn hai mắt ái nhân vẫn như cũ quy quy củ củ nhắm nghiền, thân thể dán đến gần, giơ tay chạm vào đôi mắt y.

 

Cố Tại Thủy bị cậu chạm chạm, hơi một chần chờ mới trợn mắt.

 

Trước mắt là khuôn mặt đặc biệt hiên tuấn nhu hòa, một đôi mắt đen giống lần trước như đúc, thanh triệt đến nhoáng lên là có thể chiếu ra ảnh ngược, lông mày và lông mi đen nhánh kéo ra độ cung thuần tịnh, nghiêng đầu nhìn y.

 

Hai người xài chung một kiện áo bào, tâm ma trẻ tuổi che thân mình kín mít, mảnh vải không chút cẩu thả mà kéo đến đầu vai, chỉ có thể nhìn được một mảnh cổ nhỏ trắng nõn non mềm.

 

Cố Tại Thủy cúi đầu, ánh mắt cẩn thận dừng ở trên khuôn mặt trước mắt, giơ tay chạm vào gương mặt cậu, cánh tay chợt lạnh, trung y thiếu nửa ống tay áo đã trượt xuống theo khuỷu tay.

 

Lục Đăng không nhịn được, ở trong lòng ngực y xì cười một tiếng.

 

Thiên Thủy chân nhân đặc biệt có tiền đồ hiện tại quả thực keo kiệt đến mức khiến người cho rằng Vị Ương tông đã phá sản —— chỉ có một kiện áo ngoài đã lấy tới bọc câu lại, cổ tay áo thiếu một nửa, vạt áo cũng bị một kiếm nghiêng nghiêng chém qua. Lưng quần cũng chưa cột lên, cũng không biết có phải đang động ý niệm đem quần cởi ra cho cậu hay không.

 

Bộ dáng chật vật của ái nhân thật sự quá khó gặp được, hệ thống một bên xoát chữ cuồng tiếu một bên điên cuồng chụp ảnh, Lục Đăng ở trong đầu khuyên nó hai câu, chính mình cũng càng dấu không được ý cười, chôn ở trong cần cổ bật cười ra tiếng.

 

Cố Tại Thủy ngơ ngẩn ôm cậu, chậm chạp phản ứng lại, trên mặt cũng đỏ lên một mảnh.

 

Thân thể trong lòng ngực vẫn nhẹ nhàng run rẩy, trong lòng Thiên Thủy chân nhân truy tức phụ tới nông nỗi keo kiệt này càng thêm bất an, phủng gương mặt cậu nâng lên, lại nhận được ý cười sáng phá lệ ngời không thèm che dấu.

 

Lục Đăng cười đến khóe mắt thấm nước mắt, lại khó được nổi lên tâm tư trêu đùa, đơn giản một phen giữ chặt cánh tay y. Cố Tại Thủy đột nhiên không kịp đề phòng, theo lực đạo cậu mất trọng tâm, hai người ngưỡng mặt ngã quỵ trên cỏ, cỏ xanh mềm mại tạo thành thảm nhung tốt nhất, ôn nhu hoàn toàn bao lấy thân hình.

 

Cố Tại Thủy cản cậu không được, bản thân ngược lại cũng theo đó bật cười, ôm cậu cúi đầu cọ cọ, ở trên khóe môi dấu không được độ cung dùng sức hôn một cái.

 

Co quắp đến cực điểm, ngược lại cái gì cũng không để ý, trong mắt hai người đều chỉ nhìn thấy chính mình trong đôi mắt đối phương, ngược lại cũng không hề để ý trên người mình đang mặc cái gì.

 

Dù sao —— nếu bọn họ thật sự làm cái gì, nói không chừng vẫn là phải cởi ra……

 

Cố chân nhân còn không có học được một bước kia, ở trong lòng ý niệm nhớ thương muốn lại đi vào phòng ngủ của tông chủ tìm sách xem, âm thanh phóng đến càng nhu: “Đợi chút lại làm nhà mới, sân cũng làm lớn chút. Còn muốn đu quay để chơi không? Ta thử lại có thể tạo ra tâm ma khác hay không, nghĩ cách chưng cho ngươi một lồng hạt dẻ, ăn một cái ném một cái, tùy tiện chơi đùa……”

 

Tâm ma nếu muốn bảo trì độ lớn nhỏ hiện tại, đu quay vốn trong tiểu viện cũng liền trở nên không thích hợp, độ lớn nhỏ đều phải điều chỉnh lại một lần nữa.

 

Y có thể xem xét ký ức lúc trước ở trong thức hải. Tiểu gia hỏa muốn ăn hạt dẻ lại sợ làm mất uy phong của y, nhân lúc người không chú ý, trộm tiếp hạt dẻ tiểu đồ đệ là rớt xuống ăn, y xem đến khó chịu một hồi lâu.

 

Trước nay cũng không biết tâm ma còn có công dụng này, Lục Đăng nháy đôi mắt tò mò ngẩng đầu, bị Cố Tại Thủy mỉm cười hôn một cái ở trên chóp mũi.

 

Khuôn mặt trước mắt thật sự quá đáng yêu, nơi nào cũng khiến người xem trái tim một mảnh ấm áp. Cố Tại Thủy để cậu gối lên cánh tay của mình, áp áp khí huyết trong ngực, cố ý nghiêm trang nói: “Còn có hoa đăng……”

 

Đôi mắt tiểu tâm ma bỗng nhiên sáng lên, chờ mong mà nhìn y.

 

Tất cả ngôi sao trên trời dừng bên trong con ngươi đen bóng nhu nhuận, ý niệm muốn cái tên gần như dấu cũng dấu không được mà tràn đầy ra tới.

 

Cố Tại Thủy rốt cuộc nhịn không được, phóng túng ý cười tràn đầy, nghiêng người đem cậu ôm lấy dưới thân, cúi đầu nhẹ nhàng hôn cánh môi cậu: “Ta mấy ngày nay sợ là có không ít chuyện phải ứng đối, nhất thời vào không được. Giúp ta lại thêm một hàng —— liền viết Tinh Hà.”

 

Ở thời điểm lần đầu tiên y nhìn thấy đôi mắt này, cái tên này đã tự nhiên xuất hiện ở trong đầu y.

 

Hai chữ này được y nói hết sức trịnh trọng, Lục Đăng chớp chớp mắt, suy đoán đại khái là dùng điển cố gì, động cánh tay đang muốn dò hỏi, lại bị cái hôn rơi xuống bao lấy đôi môi.

 

——Vốn còn tưởng rằng là mấy cái tên như Thương Thương, Nhất Phương linh tinh ……

 

Thật vất vả ở kho tàng thư《 Kinh Thi 》 địa cầu cổ kia của hệ thống tìm được câu “Cỏ lau um um (Kiêm gia thương thương), sương sớm vừa lên, người luôn mong nhớ, ở bên kia bờ(Tại thủy nhất phương)” 《 Kiêm gia 》kia, còn làm cậu lo lắng đã lâu, hiện giờ xem ra thật sự đã đoán sai.

 

Lục Đăng không dấu vết mà thở nhẹ ra, vui vẻ tiếp nhận cái tên mới nghe tới liền thấy lợi hại không ít, ngoan ngoãn ngửa đầu để y hôn, thẳng đến khi hơi thở đã không ổn định, mới không thể không nhẹ thở gấp thối lui về phía sau.

 

Cố Tại Thủy cũng đồng dạng hơi thở hơi gấp, nhìn đôi mắt cậu vẫn như cũ đong đầy ý cười, tay phủ ở sau người tìm tòi về phía trước, đã lấy ra mấy hạt dẻ, nhẹ nhàng gỡ liền lột vỏ lộ ra thịt hạt hoàn chỉnh: “Há mồm.”

 

Cư nhiên thật sự biến ra.

 

Ái nhân chỉ cần không gặp phải chuyện biến quần áo, còn lại thật sự phi thường lưu loát. Lục Đăng kinh ngạc mà mở to hai mắt, nhìn hạt dẻ vàng óng ánh ngơ ngẩn, Cố Tại Thủy đã mỉm cười uy vào trong miệng cậu.

 

Hạt dẻ thơm nức còn nóng, Lục Đăng ở trong miệng đảo hai cái, lại lo lắng Cố Tại Thủy phỏng tay, muốn đi sờ sờ xem, cái tay kia lại đã không nặng không nhẹ dán ở trên môi cậu.

 

Như là cái hôn cực ôn nhu.

 

Cố Tại Thủy mỉm cười hôn hôn cậu, nhiệt độ cơ thể ấm áp phủ xuống: “Ta lại chỉ cho ngươi học cái khác, được không?”

 

Sắc trời đã hoàn toàn tối xuống, một nửa ánh trăng đã xuất hiện nơi chân trời, ánh nắng chiều hoàn toàn tan, không trung cũng an tĩnh thành thâm lam mềm mại như nhung.

 

Một ngôi sao tiếp một ngôi sao nhỏ từ khẽ mây chui ra tới, rơi xuống một dãy ánh sao, giao với ánh đèn từ hoa đăng thuận sông phiêu xa.

 

Tim Lục Đăng đập càng nhanh, âm thanh ngăn cũng ngăn không được mà hạ thấp xuống: “Quân tử xa nhà bếp……”

 

Tất cả mọi thứ thức hải đều là do thần thức Cố Tại Thủy biến ra, hao phí lực lượng như vậy liền vì để chính mình có thể ăn ngon chút, thật sự quá lãng phí.

 

Những lời này cũng là cậu mới vừa học cùng hệ thống hai ngày trước, tuy nói cách dùng cùng ý nghĩa vốn không phải như trên mặt chữ, nhưng hiện tại nhất thời lại tìm không thấy càng từ thích hợp hơn để dùng, chỉ có thể căng da đầu miễn cưỡng nói ra.

 

Cố Tại Thủy hơi hơi nhướng mày, trong mắt chảy ra ý cười, cúi đầu hôn hôn cậu: “Không quan hệ, ta vốn cũng không phải ——”

 

Y vốn muốn nói chính mình cũng không phải quân tử, nói đến một nửa rồi lại bỗng nhiên nghẹn lại, chỉ cười cười, đem mái tóc đen của tâm ma trẻ tuổi trong lòng ngực xoa đến hơi loạn.

 

“Không cần quản cái này, ta thấy ngươi ăn liền cao hứng, trong lòng cao hứng, tu vi liền tăng trưởng càng nhanh.”

 

—— Tiểu tâm ma hiện tại còn không có quần để mặc, bản thân nếu lại đem lời này nói ra, liền không chỉ không phải quân tử, gần như đã cùng treo lên với danh từ lãng tử phong lưu kia.

 

Tâm ma mới sinh ra không lâu, dù cho linh trí đã khai toàn bộ, nhưng cũng đang ở giai đoạn mấu chốt hình thành nhận thức, nếu làm quá phận, nói không chừng tương lai sẽ phải bị ghét bỏ.

 

Thiên Thủy chân nhân nghĩ vì lâu dài, quyết định chủ ý một chút cũng không nghĩ làm tiểu gia hỏa sinh ra hiểu lầm với bản thân, ôn nhu hống tâm ma lại ăn thêm mấy hạt dẻ, đem người cùng quần áo ôm đến trên thuyền, đặt trên giường cẩn thận che lại trong chăn gấm: “Ngủ đi, ta chờ ngươi ngủ say lại đi.”

 

Lục Đăng mới ở trên phố đi dạo một hồi trở về, lại cùng y nói chuyện lâu như vậy, cũng đã ít nhiều cảm thấy buồn ngủ. Được kiên nhẫn ôm lấy ôn tồn chăm sóc, ngực ấm đến trướng hồ hồ, mí mắt cũng không tự giác hạ xuống, lại vẫn nỗ lực đi kéo ống tay áo y: “Ta tỉnh liền viết hoa đăng……”

 

“Không vội, ta bồi ngươi cùng viết.”

 

Cố Tại Thủy cúi đầu hôn hôn cậu, mỉm cười cọ cọ chóp mũi: “Ngươi chỉ lo hảo hảo lớn lên, lại lớn lên thêm một chút…… Nhớ kỹ chưa?”

 

Lục Đăng đã mệt đến hôn mê, nhưng vẫn mơ mơ màng màng gật đầu đáp ứng, bị vòng vào trong lòng ngực quen thuộc, rốt cuộc mới khép mắt lâm vào mộng đẹp.

 

Thủ đến khi cậu hoàn toàn ngủ say, Cố Tại Thủy mới thả người lặng lẽ đứng dậy, đem quần dài bên ngoài đều cởi ra, suy tư sửa nhỏ chút, xếp tốt đặt ở mép giường.

 

Có rèn luyện mấy ngày nay, kỹ xảo may vá của Thiên Thủy chân nhân tiến bộ vượt bậc, sửa lớn sửa nhỏ như vậy không nói chơi chút nào, thậm chí còn dùng vải dệt xé ra từ tay áo cùng vạt áo bổ sung. Ước lượng xác thật không có gì sai sót, cuối cùng mới mặc một thân trung y quần lót khó coi, biến mất bên trong thiên địa thức hải.

 

Vị Ương tông tông chủ đều nhanh bị điên rồi.

 

Thiên Thủy chân nhân vừa ly khai Vị Ương tông liền trước sau canh giữ ở trong xe ngựa bế quan, hiển nhiên là thương thế chưa lành tâm ma chưa tiêu, không thể không lúc nào cũng vận công trấn áp. Khó được bồi đệ tử lên phố giải sầu một chuyến, cố tình lại gặp bọn đạo chích không có mắt chặn đường.

 

Đệ tử bị ủy khuất chung quy phải ra mặt, bất đắc dĩ ra tay kinh sợ cũng liền thôi, lại từ trước đến nay không biết tự luyến tiếc vì cái sư đệ này của y, lại vẫn hồ nháo đến khuynh tẫn công lực giúp đệ tử giải phong ấn, làm hại dẫn động thương thế chính mình, hiện tại còn khóa trái phòng ngủ bày kết giới không ra.

 

Cùng so sánh với chuyện này, loại sự tình mất quần thủng đáy của tiểu nhi tử trong nhà này căn bản đã không đáng nhắc tới.

 

Bị đại đồ đệ Thuần Quân Phong suốt đêm cấp cáo, tông chủ lo lắng đến đứng ngồi không yên, bỏ xuống ấu tử oa oa khóc lớn suốt đêm ngự kiếm đuổi tới, nhưng cũng không dám giống như lần trước quấy rầy sư đệ bế quan, chỉ có thể ở bên ngoài nôn nóng dạo bước. Ngóng trông người bên trong có thể mau chóng ra ngoài, tốt xấu để bên ngoài biết tình hình trước mắt đến tột cùng là thế nào.

 

Cả tòa khách điếm đều bị Vị Ương tông ra tiền bao hết, người không liên quan một mực đuổi đi, mấy phong chủ theo tới bày trận địa sẵn sàng đón quân địch chờ giúp sư đệ chuyển vận công lực trấn áp tâm ma, mấy đồ đệ đều sợ tới mức hoang mang lo sợ, ở bên cạnh kinh hồn táng đảm mà rơi nước mắt.

 

Khi tông chủ ở ngoài cửa lo lắng sốt ruột chuyển tới vòng thứ 3657, hơi thở sắc nhọn của thuần quân kiếm bỗng nhiên chấn động trong nháy mắt tiêu tán, cửa phòng ngủ bị người từ bên trong đẩy ra.

 

Phong chủ Thuần Quân Phong tâm tình sung sướng mới vừa hừ tiểu khúc mang theo thuần quân kiếm ra cửa, đập ngay vào mặt chính là khuôn mặt nghiêm túc của sư huynh cùng ba bốn pháp lực kích động, cùng một cái tông chủ khóc đến bi bi thương thương.

 

Cố Tại Thủy:……

 

Sư huynh đệ bọn họ đều là từ một sư phụ mang ra, quan hệ của Vị Ương tông từ trước đến nay rất tốt, hơn nữa phong chủ Thuần Quân Phong thực lực tối cao, thân thủ tốt nhất, số lần đánh không lại liền chạy nhiều nhất, đàn sư huynh này thông thường cũng không có gì tâm tư vội vàng tới đánh y.

 

Chẳng lẽ là sự tình rốt cuộc bại lộ.

 

Là người nhìn như thanh lãnh đạm mạc kỳ thật cả gan làm loạn nhất tông, Cố Tại Thủy đối với trước mắt tình hình cũng không xa lạ, trong lòng nhảy dựng, chợt sinh ra thập phần cảnh giác, lại nhìn đến tông chủ nước mắt ràn rụa, tâm đã treo lên tới yết hầu.

 

“Sư đệ, ngươi sao lại đến nông nỗi này ——để ta phải công đạo như thế nào với sư phụ ……”

 

Nhìn y vẫn cố gắng làm tư thế không có việc gì, tông chủ lau nước mắt tiến lên, giơ tay muốn qua nâng, nhưng là tư thế muốn bắt mạch y.

 

Dù sao sư đệ rất có thể cần pháp lực cấp bách, đến trước truyền qua một chút, để sư đệ có thể chịu đựng được mới được!

 

Tông chủ thân là Đại sư huynh trách nhiệm đầy mình năm đó, vận đủ pháp lực chuẩn bị giúp sư đệ chuyển vận, Cố Tại Thủy lại đã nhíu chặt đỉnh mày, thân hình chợt lóe thoát khỏi đám người.

 

Chính là một cái quần thủng đáy, cư nhiên còn nhấc tới sư phụ!

 

Sư phụ bọn họ đều đã phi thăng thành tiên, niệm tụng là có thể hiển linh.

 

Cố Tại Thủy sợ sư phụ lấy thiên lôi đánh mình, ngự kiếm chạy trở về hướng Vị Ương tông, tính toán trước đem cái quần không dùng được kia đã lại nói. Chợt thấy kiếm quang theo sát phía sau dựng lên, ổn định thân hình vừa quay đầu lại nhìn, tông chủ cùng mấy sư huynh còn lại thế nhưng cũng đuổi theo không bỏ mà theo lên.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Tông chủ: Hảo lo lắng hảo lo lắng… (ノQ 口Q)ノ phong chủ x3: Hảo lo lắng hảo lo lắng hảo lo lắng. (ノQ 口Q)ノ.. (ノQ 口Q)ノ… (ノQ 口Q)ノ

 

Cố · cởi quần dưỡng tâm ma · thiết lập sụp đổ· cốt truyện toàn sai· Tại Thủy: Đến mức này sao?!! ε=ε=ε=ε=ε=┌(; ≧д≦)┘

 

# lại nói tiếp ngươi có thế không tin #

 

# toàn tông môn #

 

# đều cùng ta #

 

# lấy không cùng một kịch bản #

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: