[Pháo hôi]Chương 109

[Pháo hôi]Chương 109

Edit&Beta: Giếng.

Vòng hết một vòng chợ, Thiên Thủy chân nhân rốt cuộc không cần phải chịu hạn chế của thức hải hoàn toàn không có gách nặng nhân đệ nhất Vị Ương tông, một hơi mua hơn mười bộ quần áo lớn nhỏ bất đồng, lại cất đồ chơi cùng các món ăn vặt đầy một ống tay áo, cuối cùng mới cảm thấy mỹ mãn trở về khách điếm.

 

Thời hạn sắp tới, thầy trò họ dừng không ở dưới chân núi lâu lắm, liền bước lên lộ trình đi hướng Thiên môn đại hội.

 

Cố Tại Thủy đem Nguyên Anh đặt ở trong lòng ngực mang theo bên người, ngày ngày nhiễm hơi thở pháp lực trên người y, tính khi trời trong thức hải tối xuống liền mượn trảm ma đan bổ sung thần thức, ôm tiểu gia hỏa đen như mực mơ mơ màng màng ngủ đến bình minh.

 

Tâm niệm đã thông, tu vi tự nhiên được củng cố. Ngày qua ngày, Thiên Thủy chân nhân không chỉ có thực lực tăng trưởng, ngay cả thần hồn càng kiên cố hơn phía trước không ít.

 

Chỉ là vẫn không thể biến ra quần áo.

 

Công pháp trong sách đều đã thử qua, thậm chí y gần đây đã tạo ra một hoa đăng ở thức hải cho tiểu gia hỏa, còn thuận lợi mà làm ra tâm ma bún thịt cua hấp nhồi với đậu hủ Ma Bà, cố tình chỉ ở chuyện quan trọng nhất không có bước tiến triển gì.

 

Phong chủ Thuần Quân Phong thiên tư ngu dốt lâm vào khắc sâu tự mình suy ngẫm. Mỗi ngày trời chưa tối liền chưa trở về nhà, trời chưa sáng liền trộm rời khỏi thức hải, cũng không cầm đèn, cần cù chăm chỉ đi sớm về trễ, làm Lục Đăng ở trong thức hải dưỡng ra quy luật làm việc và nghỉ ngơi cũng chưa thể diện kiến mặt của y như thế nào.

 

Những ngày như vậy giằng co suốt một đường, thẳng khi đến chỗ an bài của Thiên môn đại hội, một hồi tiếp khách rượu rót lộn xộn, cuối cùng mới đánh vỡ quy luật gần như không thể bàn cãi của Thiên Thủy chân nhân.

 

Lần Thiên môn đại hội này là ở tửu thiên thế giới, do túy tiên tông gánh vác, phong tục đãi khách chính là hằng hà lu rượu, khách khứa lui tới nếu không uống ba bốn lu, đó là ngại chủ nhân chiêu đãi không tốt.

 

Nhập gia tùy tục, một hồi yến hội tiếp khách, phần lớn phong chủ tông môn, môn chủ đại thế giới đều say tới gục xuống dưới bàn, tốp năm tốp ba được đồ đệ hầu hạ kéo kéo khiêng khiêng trở về an trí thỏa đáng.

 

Cố Tại Thủy nhớ thương tiểu Nguyên Anh trong nhà, tay chân táy máy uống một nửa bỏ một nửa, miễn cưỡng còn nhận được người, nhưng cũng không ai qua được uy lực của tủy tiên nhưỡng. Giả say ra khỏi hội trường để đồ đệ đỡ trở về, chỉ cảm thấy tinh thần mơ hồ, ngã vào trên giường cho mọi người lui, phóng ra thuần quân kết giới.

 

Túy tiên nhưỡng là lấy linh khí nhưỡng vào nước, lại bỏ thêm không biết bao nhiêu linh đan dược thảo, đối với tu vi rất có lợi, chỉ là chuyên môn làm say thần hồn, dù ngươi tu vi cao thế nào, cũng phải ngủ hơn ba ngày mới có thể hoãn lại cơn say.

 

Lo lắng mình say đến bừa bãi trở về thất lễ ở trước mặt tiểu gia hỏa, Cố Tại Thủy vốn không tính trở về, chỉ nghĩ nhắc trống bỏi truyền vài lời. Cố tình nằm một hồi men say ngược lại càng mãnh liệt, thuần thục gẩy mấy viên trảm ma đan xem như là đậu phộng mà ăn, thần hồn nhập vào thức hải, mang theo mùi rượu mê man bay về hướng nhà.

 

Sắc trời bên trong thức hải đã tối.

 

Những ngày chỉ có một cái quần trôi qua phá lệ gian khổ, quen việc mình không ngủ ái nhân cũng không trở về nhà, Lục Đăng bất đắc dĩ dưỡng thành thói quen nghỉ ngơi sớm. Thiên tài về trong đêm liền thu thập cũng nhanh lên giường nằm xuống, nghe trống bỏi nhảy dựng nhảy dựng lại đây truyền lời, rồi lại ngủ không được.

 

Bên cạnh Cố Tại Thủy không có người hầu hạ, lại say rượu, qua loa như vậy ngủ nhất định nhiên sẽ không thoải mái.

 

Cậu dù sao cũng không có chyện để làm ở trong thức hải ……

 

Lục Đăng xoay người ngồi dậy, nhịn không được lại động tâm tư đi ra ngoài nhìn xem.

 

Hiện giờ cậu còn chưa có hình thể, cũng không biết bên kia Cố Tại Thủy chuẩn bị tới đâu rồi. Tâm ma tùy tiện hóa hình sẽ tiêu hao một lượng năng lượng rất lớn, trong một lần cậu mạo hiểm ra ngoài, nếu không phải Cố Tại Thủy tay mắt lanh lẹ lập tức cắn mười viên dưỡng thần đan, nói không chừng thực lực của cậu đã lại lùi lại bộ dáng thiếu niên, còn phải tiếp tục khổ tu mấy ngày mới có thể bổ sung lại được.

 

Dược lực tích cóp xuống chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào, vì không gây áp lực quá lớn cho ái nhân, Lục Đăng đã lâu rồi chưa từng lại đi ra ngoài.

 

Mấy ngày nay đều là đi sớm về trễ khó được hảo hảo gặp mặt, mỗi khi cậu ngủ rồi ái nhân mới trở về, khi tỉnh lại bên người đã trống vắng không bóng người. Tuy rằng có không ít tiểu tâm ma thành tinh bồi, Lục Đăng cũng vẫn nhịn không được muốn đi ra ngoài hảo hảo xem xem y.

 

Mấy ngày này hệ thống đều đang giúp cậu thu thập lực lượng thần hồn vô dụng phiêu tán, tích cóp mà tính, đại khái cũng đủ chống đỡ đi ra ngoài một lần.

 

Sau khi cân nhắc một lúc lâu hạ quyết tâm, Lục Đăng công đạo với hệ thống một tiếng, đang muốn đứng dậy, bỗng nhiên nghe được tiếng trống bỏi vang đến lợi hại bên ngoài thuyền.

 

Lục Đăng hơi kinh ngạc, đi ra khoang thuyền, hướng lên chân trời nhìn lại.

 

Không biết có phải hôm nay bỗng nhiên thông suốt học được cách biến ra quần áo hay không, Thiên Thủy chân nhân đã nói say rượu không tới rốt cuộc nghẹn ra một thân chỉ mặc độc áo rộng tay dài, khó được không lén lút giống ngày xưa, ngược lại tùy tiện ngự kiếm, khoác một thân lửa đỏ hoàng hôn, cao hứng phấn chấn mà từ bờ sông đuổi lại đây.

 

Kiếm cũng bay không thẳng, nghiêng ngả lảo đảo ở không trung trên dưới lắc lư, trong thức hải ẩn ẩn nhiễm hương rượu nồng nàn.

 

Lục Đăng sau một lúc lâu kinh ngạc không khỏi cười khẽ, sợ ái nhân đang bay liền rơi xuống, dứt khoát cũng thả người nhảy lên bàn đu dây đi qua đón y. Lại không ngờ Cố Tại Thủy thấy cậu ngay cả kiếm cũng bỏ ở sau người, mũi chân điểm một cái, thân hình bắn lên, thẳng tắp nhảy xuống chỗ cậu.

 

Từ trước đến nay phong chủ Thuần Quân Phong cao lãnh khó được có thời điểm tiêu sái thích ý như vậy, giơ ống tay áo phần phật phi đãng ở trong gió đêm, nhiễm một chút ánh nắng chiều đỏ tươi, chói đến hốc mắt nóng lên.

 

Lục Đăng đã nhìn y không biết bao nhiêu lần, lại vẫn mỗi một lần đều nhịn không được cảm thấy đẹp. Mặt mày cong lên đang muốn nhận đi ôm lấy, lại bị Cố Tại Thủy triển cánh tay vòng trong lòng ngực, khuỷu tay chặt chẽ che chở vòng ở trong ngực, cười vang hôn xuống.

 

Hai người không có điểm mượn lực, thẳng tắp rơi xuống.

 

Lục Đăng hấp tấp muốn điều chỉnh phương hướng, nhưng cuối cùng lại bị y ôm chặt chẽ, nhúc nhích không tiện, miệng cũng không mở được, chỉ có thể nhẹ nhàng cắn một ngụm ở bên môi y.

 

Cố Tại Thủy đang say cũng vẫn đủ nhanh nhẹn, cánh tay chặt chẽ trói cậu, ánh mắt hiên lãng khó khi làm càn bừa bãi, thân hình quay cuồng ngưỡng mặt nhìn lên, vững vàng bảo hộ cậu ở trước người.

 

Bọt nước nổi lên bốn phía.

 

Hơi nước mát lạnh tứ tán bắn ra, đem quần áo hai người hoàn toàn giội ướt đẫm.

 

Mấy tiểu chong chóng tinh sinh ra đã sợ ướt, nhanh chân chạy đến chỗ xa hơn, mặt trời lặn như nhiễm màu đỏ sẫm, chiếu vào trên mặt sông, lại bị gợn sóng khuấy động hoàn toàn đảo loạn.

 

Cố Tại Thủy vững vàng ôm cậu, nửa nằm ở trong nước không nhúc nhích. Lục Đăng lo lắng, vặn mặt y xoay qua, mới ở cặp mắt sâu và đen đầy men say mà hơi mờ mịt kia bắt gặp sóng nước lóng lánh thích ý vui sướng.

 

“Tinh Hà……”

 

Nhìn vào đôi mắt đen nhuận trong suốt của tâm ma, Cố Tại Thủy nheo lại đôi mắt, giơ tay đi vỗ gương mặt cậu, kéo lại hạ xuống một cái hôn: “Đây là thức hải của ta, không ai quản chúng ta, làm cái gì cũng được……”

 

Ngực dán ngực, Lục Đăng ngẩng đầu, gần như có thể nghe được tiếng hít thở dồn dập lướt qua của ái nhân.

 

Mặt trời lập tức phải xuống núi, đám mây vừa rồi còn tía hồng đến chước mắt đã thay lên màu tím lam tựa như ảo mộng.

 

Khoảng sân dưới chân núi, chong chóng tinh đủ mọi màu sắc vô cùng cao hứng chạy vội, ngựa gỗ tinh ngậm mứt hoa quả truy ở phía sau, dế đồ chơi ôm mèo con không buông tay, hạt đậu ở yên bên trong ná tinh, diều nhỏ bay khắp bầu trời.

 

Cố Tại Thủy luôn không học được cách biến quần áo cho cậu, lại hao hết tâm thần cho cậu, chỉ có khi ở trong mộng, mới muốn làm cái gì cũng có thể làm.

 

Lục Đăng nhịn không được nhếch lên khóe môi, cũng hoàn toàn thả lỏng lại, cúi người múc một ngụm nước, thẳng tắp hắt lên trên khuôn mặt thanh lãnh đạm mạc đường đường là phong chủ Thuần Quân Phong khiến người sinh ra sợ hãi kia.

 

Cố Tại Thủy:……

 

Sư huynh nói dối.

 

Sư huynh nói lúc này sẽ phải hôn hôn.

 

Hồn nhiên không biết lúc trước đã chính mình bỏ lỡ cơ hội thật tốt, Thiên Thủy chân nhân đem sư huynh kéo vào sổ đen, không cam lòng mà vén tay áo, sức mạnh mười phần cùng tiểu tâm ma nhà mình hắt nước.

 

Hai người từ nhỏ cũng chưa có thời thơ ấu chân chính gì đáng nói, trước nay chưa từng chơi qua trò chơi ấu trĩ như vậy, một hồi hắt nước chơi đến thiệt tình thực lòng, sau khi đánh nhau kịch liệt thật lâu cuối cùng mới kiệt lực dừng lại. Lục Đăng bị Cố Tại Thủy một phen kéo vào trong lòng ngực, hai người vững chắc ngã xuống sông, bắn lên một mảnh bọt nước vô cùng náo nhiệt.

 

Sắc trời sớm đã hoàn toàn đen mịch, mặt trời bụm mặt trốn ở dưới chân núi, chỉ có tiểu trăng non không sợ xem náo nhiệt còn treo ở giữa màn đêm, mang theo đầy trời sao hưng phấn mà nháy đôi mắt.

 

Lục Đăng chơi đến tận hứng, khó khi trên mặt đều lộ ra màu hồng nhạt hưng phấn, nhẹ thở gấp ghé vào ngực Tiên Tôn một tông, sau lưng được cánh tay hữu lực chặt chẽ siết chặt, bị ôm đến một chút đá vụn ven sông cũng chưa chạm vào được, trong ánh mắt còn lóe sáng lấp lánh.

 

Cố Tại Thủy mỉm cười nhìn cậu, men say bị nước sông lạnh lẽo ướp đến tản ra một nửa, nhưng ngược lại càng tẩm đến cả người nóng lên nhũn ra. Ngực như là bị cảm xúc nào đó trướng đến đầy tràn, dừng ở trên bọt nước trong suốt lăn xuống lông mày và lông mi gian của tiểu tâm ma, nhịn không được giơ tay chạm vào.

 

Lục Đăng ngẩng đầu lên, ngoan ngoãn mặc y lau đi vết nước trên mặt, mặt mày cong lên, giấu đi một mảnh tinh quang lộng lẫy lọt vào mắt đen thanh triệt.

 

Cố Tại Thủy cẩn thận giúp cậu lau vệt nước trên mặt, muốn lại lau lau quần áo cùng đầu tóc ướt đẫm, lại phát hiện quần áo trên người mình cũng đã ướt đẫm, dứt khoát cởi đai lưng tùy tay vứt đến một bên, đem người ôm vào trong lòng: “Tinh Hà……”

 

“Ân?”

 

Thức hải cũng không lạnh, ngâm ở trong nước chỉ cảm thấy mát lạnh thoải mái. Lục Đăng khó khi buông thả chơi đùa như vậy, lúc này cũng có chút mệt mỏi, híp đôi mắt lên tiếng ở trong lòng y, giơ tay sờ cặp mắt hắc triệt kia: “Tỉnh rượu sao?”

 

“Rượu tỉnh không sai biệt lắm, người còn ……”

 

Cố Tại Thủy siết chặt cánh tay, nương cảm giác say thêm can đảm, cúi đầu nhìn cậu, trong mắt cất giấu một chút chờ mong sáng lấp lánh: “Làm sao bây giờ?”

 

“Vậy cùng nhau ngủ đi.”

 

Lục Đăng nháy đôi mắt ngẩng đầu, nhẹ nhàng đánh ngáp, giơ tay giúp y cởi ra trung y đồng dạng ướt đẫm: “Quần áo đều ướt, liền phơi ở bên ngoài, mặt trời mọc lập tức khô……”

 

Dù sao ái nhân lần này đã độc thân hai trăm năm thuần khiết đến muốn mệnh, trừ bỏ đắp chung chăn bông nói chuyện phiếm, phỏng chừng cũng không thể nghĩ được hoạt động nào có sáng kiến hơn.

 

Hoặc là những di chứng của 55 ngày qua.

 

Lục Đăng vốn cũng cảm thấy hai người chỉ cần có thể ở bên nhau, ngủ đơn thuần cũng tốt rồi, hơn nữa lần thất bại ngoài ý muốn trước, nói thế nào cũng chưa thể dễ dàng giảm nhiệt, chỉ tính toán quy quy củ củ yêu đương, giúp vai chính đi xong cốt truyện chuẩn bị sau đó bắt tay trở về gặp ca ca.

 

Đánh ngáp giúp Cố Tại Thủy cởi quần áo ướt đẫm, tiểu tâm ma chuyên tâm vắt khô khăn giúp y sát lau nước trên người, cởi từng cái ra phơi ở bên ngoài, nắm tay ái nhân nằm xuống thuyền.

 

Còn cố ý đắp chăn bông.

 

Cố Tại Thủy:……

 

Phong chủ Kiền Tương phong cũng nói dối.

 

Phong chủ Kiền Tương phong nói lúc này sẽ nên ôm một cái.

 

Quần áo hai người đều ướt đẫm từ ngoài vô trong, phải phơi khô mới có thể mặc. Cố Tại Thủy bị tâm ma nhà mình lấy cớ say rượu nhét kín mít ở trong chăn, trơ mắt nhìn thân ảnh thanh tú kia như tiểu ong mật bận bận rộn rộn qua lại phơi quần áo, cuối cùng thổi đèn chuẩn bị lên giường, ôm hận đem phong chủ Kiền Tương phong cũng kéo vào sổ đen.

 

Trong khoang thuyền một mảnh đen nhánh, Cố Tại Thủy chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy bóng dáng lần mò đến gần mép giường, cuối cùng cảm nhận được hành vi lén lút ngày thường của chính mình dừng ở trong mắt tiểu tâm ma có bao nhiêu không uy phong không lưu loát.

 

Phong chủ Thuần Quân Phong trong lòng càng khổ, đang buồn bực xuất thần, chăn đã bị nhẹ nhàng xốc lên một góc, thân thể băng băng lương lương nhẹ nhàng chui vào trong lòng ngực.

 

Cố Tại Thủy trong lòng nhảy dựng, cơn say cũng theo đó hoàn toàn tỉnh hơn phân nửa, vội vàng vươn cánh tay đem người ôm lấy, tay chân cùng sử dụng mà vòng trong lòng ngực: “Đều lạnh thành như vậy…… Lạnh hay không? Lần sau không thể cùng ngươi hồ nháo……”

 

“Ta không lạnh, ta là thần hồn, vốn dĩ chính là lạnh.”

 

Lục Đăng cong lên mặt mày ngửa đầu nhìn y, lại lấy gương mặt dán lên cần cổ y, thuần thục mà tìm được vị trí thoải mái, tâm vô tạp niệm mà nhắm mắt.

 

Hai người ngực dán ngực đến cực gần, gần như có thể cảm nhận được dòng khí mỏng manh khi lông mi khép lại mang đến.

 

Cố Tại Thủy ôm lấy cậu tim đập càng nhanh, nhẹ nhàng cọ chóp mũi tiểu tâm ma, thở sâu nhẹ giọng mở miệng: “Có câu thơ —— ta vẫn luôn chưa từng dạy ngươi……”

 

Đêm nay trăng vừa lúc, men say vốn nửa say, hai người ở trên thuyền tiêu dao thích ý, là lúc thích hợp nhất để niệm ra.

 

Thiên Thủy chân nhân 200 tuổi lần đầu yêu đương co quắp đến gần như phỏng tay, nửa mái tóc ướt trong chốc lát đều như bốc khói. Đang muốn trúc trắc mở miệng, tâm ma hoàn toàn không có tinh thần học tập lại hơi ngẩng đầu lên, chuẩn xác mà trong bóng đêm tìm đúng bờ môi của y hôn hôn, lúc mở miệng mang theo giọng mũi hàm hồ: “Đã trễ thế này, sáng mai lại dạy đi……”

 

Âm thanh của tâm ma vốn đã réo rắt sạch sẽ giống như tiếng nước chảy róc rách, mang theo giọng mũi như vậy mở miệng, giống như là ở sơn tuyền thanh thấu càng thêm nhu nhu tế, triền miên quay quanh trên đầu ngón tay, mềm ấm nhu nhu như vừa lơ đãng liền toàn bộ đình trệ xuống.

 

Cố Tại Thủy nghe ong liền ngốc, câu thơ vốn chuẩn bị tốt liền càng nói không nên lời. Hơi hơi hé miệng đang chuẩn bị dốc sức làm lại, đầu nhỏ của tâm ma lại đã rơi ở cần cổ y, hơi thở nhẹ nhàng chậm chạp kéo dài, cư nhiên cứ như vậy ngủ say.

 

Cố Tại Thủy:……

 

Toàn tông môn đều nói dối.

 

Công lược toàn bộ thất bại phong chủ Thuần Quân Phong lòng tràn đầy mất mát, không hề có ý thức được toàn bộ mọi chuyện kỳ thật đều do chính mình lúc trước vô tâm có lỗi, cắn chăn đem người ôm ôm trong lòng ngực, không phải không tiếc nuối mà khẽ thở dài, đem lời đã chuẩn bị tốt tất cả nuốt trở vào, khép mắt lại nặng nề ngủ say.

 

Một đêm vô mộng.

 

Rượu thôi phát dược tính, lúc này trảm ma đan mất đi hiệu lực đặc biệt nhanh.

 

Khi Lục Đăng tỉnh lại ở trong nắng sớm bên người đã không còn ai, tiểu tâm ma sớm quen ái nhân đi lại vội vàng cũng hoàn toàn không ngoài ý muốn, lười biếng bọc chăn ra cửa, đang chuẩn bị mặc quần áo, lại bỗng nhiên đối với nguyên bộ quần áo còn phơi ngoài thuyền của Thiên Thủy chân nhân nhịn không được phát ngốc.

 

……

 

Thực rõ ràng, Cố Tại Thủy rời đi là bởi vì dược lực không đủ, trong lúc ngủ mơ bị kéo ra khỏi thức hải.

 

Ái nhân uống rượu vào có thể biến ra quần áo, không uống rượu phỏng chừng sẽ không kích phát được cái tiềm lực này.

 

Lục Đăng ôm quần áo phơi khô ở trong ngực ước lượng, suy tư bộ dáng đường đường của phong chủ Thuần Quân Phong lần sau khi trở lại thức hải, cảm thấy chính mình nếu không đi ra, đại khái đời này đều sẽ không gặp lại ái nhân nhà mình.

 

Cho nên Lục Đăng quyết định đi ra ngoài.

 

Hệ thống lần trước kéo rèm thất bại, lòng tràn đầy lo lắng nhân vật mục tiêu lần này có thể có chút khuyết điểm ở trên công năng nào đó hay không, lúc này biểu hiện đến đặc biệt tích cực, sớm đã giúp cậu chuẩn bị tốt năng lượng cần dùng, biến thành hồ lô ngào đường tinh phe phẩy cờ nhỏ với ký chủ.

 

Lục Đăng cứng họng, ngưng thần cảm tạ hệ thống, đảo mắt đã ra khỏi thức hải, ở hiện thế dần dần hiện hình.

 

Cố Tại Thủy ngã vào trên giường, quần áo chưa từng cởi, mang theo men say ngủ đến trầm ổn.

 

Người tu tiên sớm đã tẩy gân phạt tủy thân thanh thể tịnh, cho dù hôn mê say khướp như vậy, cũng hoàn toàn không tính là quá mức chật vật, ngược lại hiện ra ngoài ý muốn tiêu sái khoáng đạt.

 

Lục Đăng còn chưa bao giờ ở dưới tình huống bình thản như vậy gặp qua bộ dáng say khướp của ái nhân, không khỏi sinh ra tò mò, lặng lẽ tới gần nhìn kỹ, khuôn mặt thoạt nhìn phá lệ thanh lãnh kia mơ hồ bị men say gọt bớt góc cạnh, hoàn toàn không hay biết mà nặng nề ngủ, ngược lại hiện ra chút trầm tĩnh ôn hòa ngoài ý muốn.

 

Mạc danh khiến cho nhân tâm người cũng theo đó nhẹ động.

 

Lục Đăng nhịn không được nhếch lên khóe môi, đem tay chạm chạm ở trên mặt y. Thấy ẩn ẩn có chút phát sốt, liền lưu loát mà tìm khăn ngâm nước lau mặt giúp y, sửa sang lại giường đệm, thoát giày hảo hảo dọn đến trên giường, chăn cũng che đến ngực, còn thuận tay ngâm một bình nước trà thơm ngát.

 

Mắt thấy một phòng hỗn độn đều đã được thu thập lưu loát, Lục Đăng đang muốn giúp y đem áo ngoài lột xuống để ngủ đến thoải mái, lại bị thứ lộ ra từ vặt áo dẫn tới ngẩn ra.

 

Kia rõ ràng là cậu.

 

Nguyên Anh vốn chính là Cố Tại Thủy tỉ mỉ chiếu theo bộ dáng cậu nắn thành, Cố Tại Thủy một lòng muốn làm cho hoàn mỹ, lúc nào cũng gác ở trong tay tạo hình không ngừng, lại không tiếc dùng linh lực tự thân thấm vào, chi tiết nơi chốn đều đã sinh động như thật, chỉ chờ thần hồn nhập trú, liền có thể thuận lợi hóa hình.

 

Đảo mắt đoán được ái nhân ở chuyện này tiêu phí bao nhiêu tâm tư, Lục Đăng nhấp nhấp môi, trong lòng lặng yên ấm áp lan tràn.

 

Cố Tại Thủy cho dù đang say ngủ, cũng đem Nguyên Anh hộ trong ngực đến hảo hảo, sợ đè ép nửa phần. Lục Đăng nín thở chạm vào Nguyên Anh kia, muốn tạm thời cầm hảo hảo đặt ở một bên, lại bỗng nhiên bị một cổ lực mạnh mẽ kéo đi, thân hình bỗng dưng không ổn, chỉ cảm thấy trời đất u ám đầu một trận choáng váng, thân thể đã quên thần hồn nhẹ như tờ giấy bỗng nhiên nặng thêm phân lượng.

 

Một đêm tối tăm, ngày còn đang dần lên.

 

Thần hồn từ trong lúc ngủ mơ thanh tỉnh, thân thể say khướp mơ hồ nặng nề. Cố Tại Thủy từ trong cơn ngủ say tỉnh lại, mới phát giác chính mình thế nhưng về tới hiện thế, sờ trong ngực thấy Nguyên Anh còn ở, liền nhẹ nhàng thở ra, thẳng người ngồi dậy tĩnh tư một lúc lâu, trong lòng bỗng nhiên trống rỗng.

 

Tâm ma không còn ở trong thức hải.

 

y cực ít có thời điểm vắng vẻ trong lòng như vậy, một lần trước là do tiểu tâm ma trộm chuồn ra hôn y—— nhưng khi đó dù sao cũng là đem người hảo hảo ôm vào trong ngực, thức hải tuy rằng trống vắng, trong lòng lại không hoảng loạn. Lúc này lại rõ ràng bên người trong lòng đều không thấy người, nhưng thật ra y lại được thu thập đến chỉnh chỉnh tề tề, hảo hảo mà nằm ở trên giường, hiển nhiên bị người bên người chăm sóc qua.

 

Nhưng tâm ma lại không ở.

 

Cố Tại Thủy càng thêm bất an, trong lòng nhắc lên, thả người nhảy lên cuống quít tìm kiếm khắp nơi, trên bàn trà hương lượn lờ, trên giường lưu loát sạch sẽ, lại duy độc không thể tìm được bóng dáng tâm ma.

 

“Tinh Hà ——Tinh Hà!”

 

Cố Tại Thủy khàn giọng kêu, nôn nóng mà hướng trong không khí hô hai tiếng. Một phen lấy ra trảm ma đan, đang muốn thần nhập thức hải đi xem đến tột cùng chuyện gì xảy ra, thần thức lại bỗng nhiên bị một cổ lực đạo mềm mại quen thuộc kéo lấy.

 

Trong lòng sinh ra dự cảm mãnh liệt, Cố Tại Thủy không khỏi nín thở, ngơ ngẩn đứng lại.

 

Tiếng chuông buổi sớm vang lên du dương, cùng một tiếng chuông vang cuối cùng, ánh mặt trời nhô lên tới đỉnh đầu, xuyên thấu qua cửa sổ giấy dừng ở trên đôi mắt khép lại của Nguyên Anh.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Lục · khẩn trương · che đôi mắt · tâm ma ·Đăng: Không, không thể đi trở về……(づωど)

 

Cố · công lược bách khoa toàn thư · yêu sớm · 200 tuổi · chân nhân: Toàn tông môn! Không một ai đáng tin! Không có!! (╯≧д≦)╯︵ /(.□. )/(.□. )/(.□. )/(.□. )

 

# thân thân đâu! #

 

# ôm một cái đâu! #

 

# nâng lên cao đâu!!! #ε=ε=ε=┌(Q□Q)┘

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: