[Pháo hôi]Chương 110

[Pháo hôi]Chương 110

Edit&Beta: Giếng.

Dương quang kim sắc ấm áp dừng ở trên lông mi, đem một chút kim phấn xán lượng kia tinh tế miêu tả.

 

Tiểu Nguyên Anh phảng phất ngủ say ngày xưa bỗng nhiên được bổ sung một chút sinh khí còn thiếu cuối cùng, khẽ nhếch môi lặng yên nhấp mày, lông mi khép lại hơi hơi mấp máy, gương mặt như bạch ngọc nhiễm huyết sắc nhàn nhạt.

 

Cố Tại Thủy nín thở thật lâu, mới thật cẩn thận đi lên, đem môi kề gần sát cái trán Nguyên Anh, nhẹ nhàng cọ xát: “Tinh Hà?”

 

Dòng khí phất qua lông mày và lông mi, mang đến một trận tê dại ngứa ngấy rất nhỏ.

 

Lục Đăng nhấp nhấp môi, thân thể giấu đầu lòi đuôi mà banh đến càng thêm cứng đờ, lông mi gắt gao khép chặt, trọng tâm ở lòng bàn tay y không xong mà củng củng, chặn bộ vị mấu chốt.

 

Cố Tại Thủy:……

 

Có giáo huấn liên tiếp trong thức hải, phong chủ Thuần Quân Phong kỳ thật là chặt chẽ nhớ kỹ chuyện cái quần.

 

Trân sách nói phải chuẩn bị tốt Nguyên Anh không thể để tâm ma biết, hiệu quả dẫn ra mới tốt nhất. Vì có thể đem tiểu gia hỏa thuận lợi dẫn ra tới, y thậm chí mỗi ngày còn phải thay cho tiểu Nguyên Anh một bộ quần áo xinh đẹp sạch sẽ mới tinh—— duy độc ngày hôm qua đi tiệc rượu, uống mỗi một chén đều phải mượn tay run ngã đổ xuống hơn phân nửa, rượu đều đầm đìa chảy vào ngực, ngay cả quần áo của Nguyên Anh cũng ướt đến rối tinh rối mù.

 

Khi y trở về đã say đến cơ hồ nhìn không ra đường, nhưng vẫn dựa vào bản năng nhiều ngày giúp tiểu Nguyên Anh đem quần áo ướt dầm dề lột ra, cẩn thận lau khô tẩy sạch thả lại trong ngực, liền lấy trảm ma đan như đậu phộng nhai ngủ mất, thế nhưng cũng đã quên phải tròng lại một kiện mới.

 

Ngày thường đều không phải như vậy!

 

Mắt thấy tiểu Nguyên Anh càng ngày càng nóng gần như có tư thế muốn giả bộ ngủ đến cuối cùng, Thiên Thủy chân nhân khó được cái khó ló cái khôn, nửa thật nửa giả đánh ngáp, đem Nguyên Anh thả lại vạt áo an trí tốt. Giống như là đã quên chuyện tìm tâm ma này, từ tủ quần áo lấy ra một bộ áo lót đặc chế đặt lên bàn, lại như mệt mỏi đi đến bên giường ngã xuống.

 

Y vốn đã say một đêm, vẫn là bởi vì tâm ma mới có thể nhanh chóng tỉnh lại, lúc này mặt mang mệt mỏi hơi thở kéo dài, thế nhưng như là thật sự cứ như vậy lại ngủ say.

 

Trong phòng hoàn toàn an tĩnh lại, chỉ còn lại có tiếng hít thở đều đều nhẹ nhàng.

 

Tiểu tâm ma trốn trong vạt áo một lúc lâu, rốt cuộc nhịn không được trợn mắt, nắm chặt cổ áo y chui nửa cái đầu nhỏ ra.

 

Lông mày và lông mi thiên Thủy chân nhân rũ xuống hơi thở bằng phẳng, vẫn như cũ ngủ đến hoàn toàn không biết gì cả.

 

Một lòng cảm thấy ái nhân trong thế giới này đại khái không có tâm tư không đứng đắn gì. Lục Đăng thấy y nhắm mắt liền không nghi ngờ y, nhẹ nhàng thở ra trần truồng chui ra ngoài, nhanh chóng chạy tới chỗ bộ quần áo trên bàn kia, dâng lên cảnh giác mà hướng khắp nơi cẩn thận xem xét.

 

Thiên Thủy chân nhân lặng lẽ đem đôi mắt mở ra một khe nhỏ.

 

Tuy rằng vẫn là tiểu nhân nhi to bằng bàn tay, lại đã tạo hình thành bộ dáng thanh tuấn đang xen giữ thiếu niên và thanh niên, nhìn qua vừa đẹp vừa đáng yêu, nhịn không được liền nghĩ muốn đi sờ sờ.

 

Như là tiểu thú trời sinh tính hoạt bát rồi lại cũng không mất cảnh giác, câu nệ mà kiều cái đuôi, ở lần đầu tiên đạt được lãnh địa mới thử duỗi đầu ngón tay lông xù xù, chỉ cần hơi có gió thổi cỏ lay, liền lập tức hưu chui về huyệt động ấm áp quen thuộc.

 

Huyệt động ấm áp nín thở ngưng thần, vẫn duy trì tần suất hô hấp đều đều như đang ngủ say.

 

Hoàn cảnh bốn phía đều tràn ngập linh lực thanh lãnh quen thuộc của thuần quân kiếm, Lục Đăng hoàn toàn thả lỏng lại, nhanh chóng tròng lên quần nhỏ cắt may vừa người, ngồi ở trên bàn lưu loát mà mặc xong trung y, tròng lên áo choàng khoan bào loại nhỏ Thiên Thủy chân nhân cố ý chiếu theo quần áo của mình sửa lại.

 

Tiểu thú băn khoăn thật lâu, rốt cuộc dũng cảm mà bước ra nửa bước đầu tiên thăm dò thế giới mới!

 

Thiên Thủy chân nhân phát ra âm thanh tiếc nuối.

 

Đầu Lục Đăng nhảy dựng, ngẩng đầu nhìn lại, thấy ái nhân vẫn ngủ đến lù lù bất động một thân chính khí, rốt cuộc mới yên tâm, nắm chặt tay áo chạy đến trước gương đồng đánh giá tạo hình của chính mình.

 

Nguyên Anh có thể tùy tâm ý biến lớn hóa nhỏ, cậu chỉ cần làm quen mấy ngày là có thể hóa ra thân thể giống thường nhân như đúc, Cố Tại Thủy lại vẫn cẩn thận mà giúp cậu chuẩn bị quần áo từ nhỏ đến lớn.

 

Ở thế tục không có người chuẩn bị quần áo chỉ lớn bằng bàn tay, đường đường là một phong chủ của Vị Ương tông hủy đi không biết bao nhiêu bộ quần áo mới của sư huynh, luyện một thân hảo thủ nghệ, tự tay may bạch y áo dài cho cậu, tay áo dài rộng, còn cố ý học thêu thùa, thêu xiêu xiêu vẹo vẹo cho cậu ——

 

Lục Đăng xách theo tay áo ngồi ở trước gương, nghiên cứu một lúc lâu mới miễn cưỡng nhận ra chính là hình thêu tiên hạc, cảm thấy mỹ mãn mà sờ sờ, lại kéo kéo quần mới của chính mình.

 

Mới tinh mới tinh, một tấc cũng không rộng một tấc cũng không chật, từ trên xuống dưới đều làm đến vừa vặn tốt, mặc vào liền cảm thấy thoải mái.

 

Trên mặt Lục Đăng nóng nóng, cúi đầu xoa vải dệt mềm mại thoải mái, đang lúc xuất thần, một đạo bóng dáng bỗng nhiên từ phía sau đánh úp lại.

 

Đối với hơi thở của ái nhân quá mức quen thuộc, Lục Đăng thả lỏng không hề phòng bị, ngơ ngẩn ngẩng đầu, trùng hợp vừa vặn bị đôi tay Cố Tại Thủy ôm lấy.

 

Hắc ám cùng ấm áp quen thuộc cùng nhau rơi xuống, Lục Đăng ngược lại hoàn toàn thả lỏng, nhịn không được nhếch lên khóe môi, đơn giản giang hai cánh tay ngưỡng ngược về sau. Đôi tay Cố Tại Thủy cũng vừa lúc bọc xuống phía dưới, vững vàng đem cậu tiếp ở trong lòng bàn tay.

 

Lục Đăng ngẩng đầu, mắt đen tinh nhuận ôn tồn nhu ấm.

 

Cố Tại Thủy mỉm cười đem cậu nâng lên, chóp mũi cọ trán, ở giữa mày hạ xuống cái hôn khẽ: “Tìm được rồi.”

 

Y đem người trong lòng y từ trong lòng mang ra tới.

 

Vui sướng thình lình xảy ra nhồi đến lòng tràn đầy đều là ngọt ngào ngẩn ngơ, Cố Tại Thủy vững vàng phủng cậu, ở trong phòng bồi hồi đi nhanh, vội vã ở các nơi lấy ra tiểu ngoạn ý vơ vét cho cậu.

 

Ngựa gỗ, trống bỏi, ma a nhạc*, đều là đồ chơi nhân gian, có không ít bởi vì mang theo một đường đã khó tránh khỏi va đập biến hình. Trên mặt Cố Tại Thủy đỏ lên, đang muốn lau chùi điều chỉnh, Lục Đăng lại đã quý trọng mà ôm vào tất cả trong ngực, hướng y cong lên mặt mày, ngửa đầu nghiêm túc hôn lên.

 

*Ma a nhạc: một loại rối nặn bằng đất sét.

 

Cả người Cố Tại Thủy gần như đống đinh tại chỗ, chỉ biết ngơ ngẩn phối hợp mà dịch tay xuống kéo gần khoảng cách, để cho cậu hôn đến dễ dàng hơn một chút.

 

Tiểu tâm ma hôn khinh khinh nhu nhu, hơi đụng chạm một chút liền thối lui về phía sau, trên mặt còn lộ ra một chút hồng nhạt. Đại khái là bởi vì còn không quá quen thuộc hoàn cảnh bên ngoài, đầu ngón tay lướt qua cổ tay áo to rộng dùng sức nắm chặt, khóe môi nhạt màu nhấp lên, độ cung nhu hòa hầu kết ở dưới cái nhìn chăm chú của y khẽ nhúc nhích, cổ áo còn có thể lộ ra một mảnh cổ nhỏ trắng tinh cùng xương quai xanh.

 

Cố Tại Thủy ngưng chú nhìn cậu, tim ngăn không được đập càng nhanh, một phen đem người nâng lên: “Đi, chúng ta đi dạo phố ——”

 

“Chờ ta lại lớn lên một chút, đừng nóng vội.”

 

Đại khái là lần này thời gian độc thân phá lệ lâu, hoặc là lần đầu nhìn thấy bộ dáng vụng về như vậy của ái nhân, Lục Đăng nhịn không được cười khẽ ra tiếng, nhón chân giữ chặt đầu ngón tay y: “Ta đói bụng, có gì ăn không?”

 

Thường lui tới trong thức hải, Lục Đăng là tâm ma chỉ cần hấp thu lực lượng thần hồn của Cố Tại Thủy là có thể no bụng, những cái tâm ma muôn hình muôn vẻ ăn ngon đó thuần túy là vì để cậu nếm phong phú chút, bất quá chỉ là hương vị thôi.

 

Hiện tại bỗng nhiên đổi trở về thân thể Nguyên Anh, yêu cầu lực lượng cũng chợt biến nhiều. Lục Đăng giải quyết nhu cầu ăn mặc tất yếu, sau khi làm cho cả thế giới đều khôi phục trạng thái bình thường, cảm giác đói khát chân thật liền khó có thể xem nhẹ mà dâng lên.

 

“…… Có, chờ ta một chút.”

 

Cố Tại Thủy hơi suy tư liền lập tức gật đầu, lấy vải bố mềm chuyên dùng lau kiếm gấp lại làm hai đặt lên bàn cho cậu, lại đem tiểu tâm ma buông xuống, cởi thuần quân kiếm xuống giao cho cậu dùng hộ thân: “Giữ lấy, ta lập tức trở về.”

 

Tuy rằng không cho rằng bản thân ngồi ở trong phòng cũng sẽ gặp nguy hiểm gì, nhưng Lục Đăng vẫn bị tư thế phá lệ khẩn trương của ái nhân dẫn tới không khỏi phì cười, nghiêm trang gật gật đầu, đem thuần quân kiếm so với chính mình lớn hơn không biết bao nhiêu lần kéo lên ôm vào trong lòng ngực.

 

Xác nhận sẽ không có người cướp đi tiểu tâm ma của mình, Thiên Thủy chân nhân cuối cùng mới yên tâm, đứng dậy bước nhanh ra ngoài.

 

Linh tửu thế giới lấy rượu vang danh, oa oa vừa sinh hạ liền dùng linh tửu tắm gội, tiểu nhi hai tuổi cũng có tửu lượng ba cân, đồ ăn ngày thường phần lớn là chút rượu ngâm nấm, bã rượu chưng, đồ ăn nhắm rượu linh tinh, cũng không có mấy thứ thích hợp cho tiểu tâm ma ăn.

 

Cố Tại Thủy vội vã vòng một vòng, thật ra tìm được rồi chút điểm tâm, nhưng vẫn không thể tìm được thứ gì có thể cho vào miệng trừ các loại rượu ngon như nước uống giải khát. Đi ngang qua cửa phòng của tiểu đồ đệ đang bế quan, đối với một lọ sữa bò tiên hạc đưa tới mỗi ngày trầm ngâm thật lâu, vẫn là hóa ra cái bình ngọc đựng đan dược còn dư lại, phẩy tay áo một cái từ bên trong cách không lấy non nửa bình, cất vào bình ngọc nhét vào cổ tay áo.

 

Trở về liền nói do tiên hạc bay nhanh nên đổ.

 

Đối với cái cớ chính mình nghĩ ra thập phần vừa lòng, Thiên Thủy chân nhân tâm tình sung sướng, một đường trở về phòng ngủ.

 

Tiểu tâm ma vẫn ngoan ngoãn ôm kiếm ngồi ở trên bàn, đang tò mò mà nghiên cứu hoa văn mặt trên.

 

Khi thuần quân kiếm ly chủ liền tự động ra khỏi vỏ nửa tấc, kiếm quang ngày xưa lạnh thấu xương giờ phút này lại nhu hòa như sóng như nước, đem lợi mang sắc nhọn chói mắt đều thu liễm đến không thể sâu hơn, chỉ dư mát lạnh thoải mái, ôn nhu mà bọc lấy cậu, cũng mạ lên thân hình nho nhỏ kia một tầng quang cảnh sáng ngời.

 

Cố Tại Thủy nhịn không được cong lên khóe miệng, bước nhanh đi qua, đem điểm tâm cẩn thận cắt nát bày ở mâm, lại đem bình ngọc đựng sữa bò cũng đặt ở một bên: “Trước lót bụng một chút, buổi tối ta lại đi kêu người làm.”

 

Lục Đăng đang thấy đói, thấy y bưng đồ ăn vặt tới liền nhanh chóng ăn, một ngụm tiếp một ngụm ăn đến cảm thấy mỹ mãn.

 

Sợ cậu ăn nhanh quá nghẹn, Cố Tại Thủy lại cố ý mở bình ngọc, ôn thanh hống cậu uống chút sữa bò. Lục Đăng cả hai tay đều bận, dứt khoát liền nghiêng đầu uống hai ngụm lớn, ừng ực ừng ực nuốt xuống, bên môi liền dính một vòng sữa trắng bóng.

 

Chân thật, muốn gặp tùy thời là có thể nhìn thấy, chính mình có thể uy ăn, nói không chừng ăn đồ ăn vào là có thể hưu một tiếng lớn lên ——

 

Tiểu nhân nhi lớn bằng bàn tay nghiêm túc ăn đồ ăn, má phồng lên cân thận nhai, có vẻ đặc biệt tinh xảo đáng yêu. Cố Tại Thủy mỉm cười cúi đầu, lấy một bàn tay đặt ở sau lưng làm chỗ tựa lưng cho cậu, ấm áp ôn tồn dưới đáy mắt ngăn cũng ngăn không được mà khuynh xuống, trong lòng lan tràn mềm mại, chẳng sợ hơi vẩy một phen đều có thể phất lên sóng nước lấp loáng.

 

Tâm ma của y.

 

Ánh mặt trời nhẹ nhàng dâng lên, ấm áp bao lấy cả phòng.

 

Hai đạo thân ảnh phân ra ngồi ở hai nơi, một người ngồi ở trước bàn ánh mắt nhu hòa mỉm cười, cầm vải nhung mềm mại muốn giúp cậu chà lau vết sữa bên môi cùng vụn điểm tâm. Một người ngoan ngoãn ngưỡng đầu mặc y chà lau, tóc mái lộn xộn dọc theo cái trán trơn bóng chảy xuống xuống dưới, lộ ra mặt mày xinh đẹp phá lệ thanh tú, thoải mái mà hơi khép đôi mắt, hàng mi dài dày nhẹ nhàng nhếch lên, dưới ánh mặt trời run rẩy.

 

Tiểu thú bị vuốt lông vuốt đến thoải mái, nheo lại đôi mắt ngửa đầu, phát ra âm thanh lộc cộc lộc cộc thoải mái.

 

Cố Tại Thủy nhịn không được mỉm cười, cúi đầu hôn hôn cậu, lại đem bình ngọc năng lên cao, lấy đầu ngón tay xoa xoa tóc: “Uống thêm chút sữa bò, là có thể cao lên.”

 

Nguyên Anh hóa hình muốn cao lên đều là tùy tâm mà biến, chỉ là chính mình tạm thời còn cần một đoạn thời gian để thích ứng thân thể, không thể lập tức biến liền. Lục Đăng chớp chớp mắt, vẫn không có đánh vỡ ảo tưởng tốt đẹp của ái nhân, nghe lời mà thẳng người ngồi dậy, ngửa đầu uống từng ngụm sữa bò không biết đối phương lấy ra từ chỗ nào.

 

Năm tháng tĩnh lặng ánh mặt trời bao trùm cả phòng, thuần quân kiếm lại ong một tiếng dựng kiếm lên, bỗng nhiên tự động mở ra kết giới.

 

Tay Cố Tại Thủy không chút nhúc nhích, thần sắc lặng lẽ nhíu chặt, vừa muốn dùng thần thức xem là người nào có lá gan âm thầm nhìn trộm, tông chủ mông mặt sau đã đuổi theo kiếm khí chạy tiến vào.

 

“Sư đệ! Ngươi đã câu được tâm ma kia? Người trong lòng phải hảo hảo truy! Không được liền trực tiếp thượng, thừa dịp Thiên môn đại hội, có thể hôn liền hôn có thể ôm liền ôm có thể khiêng về nhà……”

 

Lục Đăng bị sặc sữa bò thơm ngào ngạt, nhịn không được mà ho khan, phun tay áo hết nửa bên Cố Tại Thủy.

 

Cố Tại Thủy không để bụng chuyện tay áo, nén giận trừng mắt sư huynh sớm đã bị kéo hắc chỉ gây trở ngại chứ không giúp được gì, thật cẩn thận đỡ lấy tiểu nhân nhi ho khan không ngừng, bấm tay ở sau lưng cậu nhẹ nhàng gõ hỗ trợ thuận khí.

 

Tông chủ: “……”

 

Nhìn lầm rồi, đây là người trong lòng.

 

Tông chủ: “Sư đệ! Người trong lòng ngươi theo đuổi kia ư? Tâm ma phải hảo hảo trừ, nhật định không thể sơ sẩy chuyện lớn, nếu là một người ứng phó không được thì còn các sư huynh hỗ trợ……”

 

Âm thanh hắn càng nói càng nhỏ, ngơ ngác nhìn tiểu gia hỏa trừ bỏ lớn lên đặc biệt đẹp, bất kỳ điểm nào cũng phù hợp với tiêu chuẩn của tâm ma, đôi mắt không khỏi trừng đến càng lớn, mờ mịt mà nhìn qua lại giữa sư đệ cùng tâm ma vừa thấy liền nhìn ra có quan hệ cực kỳ thân cận hư hư thực thực với sư đệ, cuối cùng cũng hoàn toàn dừng lại câu chuyện.

 

……

 

Hai câu đều nghe thấy!

 

Đúng là một chút cũng không dùng được!

 

Thiên Thủy chân nhân đối với sư huynh hoàn toàn không giúp được gì trợn mắt tức giận nhìn, vung tay áo thả ra thần hồn, đem tông chủ xô ngã ném đi, ở trên trời xẹt qua một đạo hoa ngân kiếm khí sắc bén, một đường đuổi theo ở tông chủ Vị Ương tông.

 

Tông chủ khóc lóc đi tìm dược cốc đánh lộn.

 

Khi Cố Tại Thủy mang đội tham dự đại hội, Lục Đăng vừa vặn nghiên cứu tường tận thuật biến hóa, khôi phục thân hình nguyên bản, mặc chỉnh tề chuẩn bị đi ra ngoài nhìn xem.

 

Thực lực của nhân vật chính mấy ngày này ở dưới sự giám sát nghiêm khắc của Cố Tại Thủy tiến bộ vượt bậc, gần như đuổi kịp và vượt qua Đại sư huynh tu vi tối cao, đã đạt tới cốt truyện muốn cùng kẻ thù ngày xưa gặp nhau trên lôi đài.

 

Dựa theo tóm tắt, nhân vật chính ở trên lôi đài đột phá cực hạn, nhất cử đánh bại tên thiếu gia chủ Lương gia từng hại cha mẹ hắn kia, cắt đứt tiền đồ hắn, cũng bởi vậy nhận vô số ưu ái của trưởng lão, đã định trước sẽ đoạt được đầu danh Thiên môn đại hội trong đám con cháu tông môn lần này, ban vô số vật phẩm chân quý cùng linh dược, đặt trụ cột từ đây về sau thẳng một đường thanh vân.

 

Lương thiếu gia chủ tàn nhẫn độc ác lại không chịu thua, sau khi kết thúc so đấu ôm hận lấy linh phù tùy thời trả thù, khiến Cố Tại Thủy không thể không ra tay ngăn cản, cuối cùng hoàn toàn dẫn động thương thế, chống đỡ đến khi trở về liền hộc máu hôn mê, bị đưa về Vị Ương tông.

 

Linh phù kia không phải phàm vật, nghe nói có thể dẫn động quy tắc thiên địa, giáng thiên lôi đả thương căn cơ người khác. Tuy nói lần này thương thế Cố Tại Thủy sớm đã khỏi hẳn, thực lực thậm chí so với lúc trước không tổn hại còn thăng tiến, ứng phó cũng chưa chắc có bao nhiêu nhẹ nhàng.

 

Lục Đăng ít nhiều không yên lòng, phất ống tay áo hóa thành áo quần ngắn lưu loát, nhẹ nhàng nhảy ra khỏi phòng, hướng Diễn Võ Trường đi qua.

 

Bên cạnh lôi đài, đàn người kích động.

 

Lương Mục mới liều chết đánh bại bóng ma cường hãn trước sau đè ở trong lòng kia, ho ra máu dựa vào bên sân, thở hồng hộc mà hướng y nhét miệng đổi lấy cười lạnh.

 

Cố Tại Thủy rèn luyện đồ đệ này không ít, đối với một màn trước mắt này cũng không ngoài ý muốn, ôm cánh tay dựa vào chỗ ngồi, bỗng nhiên thần hồn rung động ngẩng đầu nhìn xung quanh, ánh mắt dừng ở một mảnh bóng trắng ở trên mái nhà chợt lóe mà qua kia, không khỏi hơi ngạc thẳng người.

 

Nhận thấy có người nhìn qua, Lục Đăng lập tức lùi về sau mái nhà, nhớ tới luồng hơi thở vô cùng quen thuộc kia, lại lặng lẽ dò ra nửa cái đầu, đi xuống nhìn xung quanh.

 

Liền nhìn thấy ánh mắt Thiên Thủy chân nhân rơi thẳng lại đây.

 

Không cùng ái nhân công đạo liền tự mình chạy ra chơi, Lục Đăng ít nhiều có chút chột dạ, ngoan ngoãn lùi về sau mái nhà, lại thấy trên khuôn mặt người trước sau thanh lãnh kia nhanh chóng hiện lên quang mang kinh hỉ thân cận hỗn loạn, tầm mắt bình tĩnh ngưng chú ở trên người cậu.

 

Đầu Lục Đăng nhẹ nhảy, động tác cũng không khỏi hoãn lại.

 

Cậu luôn vô pháp chịu được ánh mắt như vậy của ái nhân—— phảng phất như bất cứ thứ gì cũng không thể cách trở, thẳng thắn mà bày ra, những vách núi cũng mãnh liệt hào hứng nóng bỏng, mỗi một lần đều đủ để đem cậu nuốt hết toàn bộ.

 

Phảng phất mỗi một lần đều là khuynh tâm từ lần đầu gặp.

 

Lục Đăng vịn mái hiên, thân hình đi tới phía trước xem xét, giữa mày dâng lên dáng cười trong trẻo. Cố Tại Thủy nhịn không được vừa động cánh tay, suýt nữa liền muốn đi đón, đại đồ đệ bên cạnh vội vàng mở miệng: “Sư tôn, tiểu sư đệ hắn còn đứng được, chờ tuyên bố hắn thắng liền xong, ngài không cần lo lắng……”

 

Động tác của tiểu tâm ma so với y trong tưởng tượng càng linh hoạt, tiêu sái một cái liền ngồi ở trên nóc nhà, cũng ra hiệu ý bảo y đem lực chú ý thả lại giữa sân.

 

Cố Tại Thủy nhẹ thở ra, nhìn thân ảnh thanh hiên đang ngồi đến ổn định vững chắc kia, nhịn không được lắc đầu cười, nhưng cũng miễn cưỡng ấn xuống nhiệt ý quay cuồng trong lòng, đem ánh mắt quay lại giữa sân.

 

Tuyên bố đã định Lương Mục thắng cục, mặc cho ai cũng không thể tin được một tiểu tử phân gia thế nhưng có thể đánh bại thiếu gia chủ chủ gia, bên sân một mảnh thổn thức trào phúng. Không ít người đều chỉ chỉ trỏ trỏ trên đài, nói thẳng Lương gia có mắt không tròng, thế nhưng mai một trở mặt với một thiếu niên thiên tài tiền đồ vô lượng như vậy.

 

Xem ra đồ đệ này xác thật rất có tiền đồ, chờ trở về tông môn, liền có thể áp bách càng kích phát thêm nhiều tiềm lực.

 

Cố Tại Thủy nhướng mày, đang muốn kêu đại đồ đệ kêu người kế tiếp, trong lòng đột nhiên nhảy dựng, ánh mắt nháy mắt sắc nhọn như kiếm, cảnh giác dừng ở giữa sân.

 

Lương Thiếu Thiên nửa quỳ trên mặt đất, sắc mặt đỏ lên, mắt lộ ra âm ngoan, đang giơ tay sờ vào trong ngực.

 

Hắn đã sớm biết tiểu tử Lương Mục này thiên tư vô hạn, mới có thể kêu người xuống tay ám toán, ở trong đan điền kinh mạch hắn thiết lập phong ấn, lại một đường đánh gần chết mới bỏ qua. Lại không nghĩ rằng tiểu tử này thế nhưng đụng phải thiên vận, được Vị Ương tông nhặt về.

 

…… Nếu là hắn không chiếm được, người khác cũng đều đừng nghĩ được đến!

 

Linh phù nhiễm huyết, ở trong tay hắn run lên, cháy thành ngọn lửa màu lam nhạt, vô số linh lực phảng phất như nhận được triệu hoán, nhanh chóng hội tụ lại một chỗ kia.

 

Cố Tại Thủy bỗng nhiên đứng dậy, ngự kiếm lao thẳng tới hướng lôi đài. Lương Thiếu Thiên lại đã đắc ý cười ha hả, đem linh phù trong tay hung hăng ném qua, linh lực cuồng bạo nhanh chóng hội tụ, bầu trời lôi vân kích động, vũ sắc nồng đậm.

 

“Tinh Hà, bắt lấy!”

 

Cố Tại Thủy một phen xách lên ở Lương Mục đang ngạc nhiên, lập tức hướng phòng nghỉ ném qua.

 

Hai người rõ ràng chưa từng thử phối hợp, Lục Đăng lại đã nghe tiếng từ mái hiên bay xuống, ổn định vững chắc xách theo cổ áo Lương Mục tiếp ở trong tay, tùy tay đặt ở trên mái hiên, dặn dò không được di chuyển liền thả người nhảy xuống.

 

Cố Tại Thủy đem thuần quân kiếm đâm thủng linh phù, tận lực dẫn đường cho linh lực tự động tán loạn, bất đắc dĩ linh phù kia vốn là chí bảo gia truyền Lương gia dùng áp đáy hòm, nhất thời hơi thở cuồng bạo trào dâng, mắt thấy liền có tư thế quay cuồng nổ tung.

 

Lương Thiếu Thiên vốn là thua đến đỏ mắt, nhưng cũng không dự đoán được thế nhưng sẽ có khí thế rộng lớn như vậy, sợ tới mức liều mạng lui về sau, rồi lại khổng thể nào trốn được. Mắt thấy linh lực cuồng bạo kia thế nhưng muốn đem toàn bộ lôi đài hoàn toàn phá hủy, trưởng lão tông hắn cũng sôi nổi thả người giúp đỡ, thân Cố Tại Thủy ở trong trung tâm lốc xoáy linh lực, chỉ cảm thấy cả người gần như cố hết sức, khi đang nỗ lực chống đỡ, một đạo thân ảnh thanh tú đã từ cát bay đá chạy hiện ra, thả người lướt thẳng qua chỗ y.

 

“Tinh Hà, mau tránh ra!”

 

Linh lực mãnh liệt quay cuồng, Cố Tại Thủy tự biết áp chế không lâu. Mắt thấy tiểu tâm ma thế nhưng chạy thẳng lại đây, một lòng nhắc lên tới trong cổ họng, cao giọng mở miệng: “Đi tới địa phương an toàn! Nơi này quá nguy hiểm, nghe lời ——”

 

“Linh phù này có thể đưa tới thiên lôi, ta là vật trời không dung, hơn phân nửa đều sẽ hướng giáng xuống chỗ ta.”

 

Lôi vân cuồn cuộn, hạt mưa lớn đã rơi xuống. Lục Đăng gần sát bên người y, nhẹ giọng mở miệng, nắm chặt cổ tay y liền kéo ra bên ngoài: “Chúng ta đi trước, áp lực nơi này liền sẽ nhỏ hơn không ít……”

 

Nếu là dựa vào xử sự nguyên bản của cậu, loại nguy hiểm này liền không cùng Cố Tại Thủy nhiều lời, chỉ lo chính mình đem lôi kiếp dẫn đi là được. Chỉ là cùng nhau qua những thế giới trước, thời điểm mỗi lần làm như vậy đều phải dẫn tới ái nhân lo lắng hãi hùng, lại bị “Phạt” thật mạnh vài lần, Lục Đăng cũng đã nhớ kỹ, vô luận có chuyện gì, đều quen chạy tới tìm đối phương thương lượng một tiếng.

 

Cố Tại Thủy nghe được mấy chữ “Vặt trời không dung”, đỉnh mày liền chợt nhíu chặt, lệ khí quanh thân chợt lóe lướt qua. Nghe cậu nói đến phía sau, thần sắc ngược lại hoãn xuống, chỉ ngưng chú nhìn cậu, ngay cả thuần quân kiếm cũng đã buông ra để ở một bên.

 

Mắt thấy sét sắp đánh xuống, Lục Đăng sốt ruột, bỏ thêm sức lực kéo y: “Đi mau, linh khí nơi này quá nhiều, quá nguy hiểm ——”

 

“Tinh Hà.”

 

Cố Tại Thủy độ lôi kiếp vài lần, đối với thời gian so với cậu biết nhiều hơn. Tự biết còn còn có chút thời gian nhàn dư lại, lòng bàn tay thi lực kéo cổ tay cạu, đem người kéo về trước mặt mình: “Lôi kiếp sẽ hướng chỗ ngươi giáng xuống, ngươi vì cái gì xuống đây tìm ta?”

 

Lục Đăng ngẩn ra, tim đang đập bỗng nhiên hoãn lại.

 

Bởi vì không muốn lại bị phạt —— thật cũng không phải.

 

Cố Uyên từ trước đến nay đau lòng cậu, ngay cả mông cũng luyến tiếc đánh, những cái trừng phạt đó đều là tiếng sấm to nhưng hạt mưa nhỏ, nhưng thật ra càng gia tăng tình – thú độc hữu giữa hai người, trong lòng cả nhau đều vẫn là ngọt.

 

Cậu chỉ là không nghĩ lại nhìn thấy ái nhân phải bất lực trơ mắt nhìn cậu rơi vào nguy hiểm, ánh mắt tuyệt vọng đến chết lặng như vậy.

 

Cậu bất thông nhân sự, từ nhỏ người chân chính tiếp xúc cũng ít, học chuyện chậm, phải dạy rất nhiều lần mới có thể nhớ kỹ. Cậu hiện tại nhớ kỹ, biết suy bụng ta ra bụng người, biết vì đối phương lấy thân xông vào nguy hiểm cũng sẽ không khiến ái nhân cảm thấy cao hứng vui mừng, ngược lại sẽ làm ái nhân khổ sở, cho nên cậu đang nỗ lực mà sửa.

 

Nhưng Cố Tại Thủy hỏi cậu như vậy, cậu lại bỗng nhiên không biết nên trả lời như thế nào.

 

Dù sao ái nhân sau mỗi cái thế giới đều phải phong ấn ký ức, có lẽ một cái ước định này đã bị lãng quên rồi, có lẽ tính tình ái nhân lúc này cùng ngày xưa bất đồng, xác thật về công mà nói, cậu một người dẫn lôi kiếp đi là biện pháp tốt nhất……

 

Tiểu tâm ma hô hấp hơi hơi dồn dập, dùng sức nắm lấy cổ tay áo, nhấp chặt khóe môi cúi đầu: “Thực xin lỗi…… Ta đây liền ——”

 

Lời còn chưa dứt, cậu đã bị cánh tay hữu lực ủng ở trong ngực, hơi thở ôn nhu quen thuộc rơi xuống, nụ hôn kín không kẽ hở ép tới cậu thở không nổi.

 

Xúc cảm lạnh băng đánh vào má, Lục Đăng bỗng nhiên ý thức được chính mình có lẽ hoàn toàn đã đoán sai phương hướng, kinh ngạc ngẩng đầu, nước mắt đang từ kia trên khuôn mặt thanh lãnh tuấn lãng chảy xuống dưới, tích ở bên môi cậu.

 

“Tinh Hà.”

 

Cặp mắt ngày xưa hắc triệt thâm trầm kia tựa hồ có vô số cảm xúc kích động, vui sướng, nóng bỏng, không màng tất cả —— quang mang đan xen, kịch liệt thẳng thắn mà xuyên thấu qua tròng mắt đen nhánh, dừng ở trên người cậu.

 

Lục Đăng trong chớp mắt hoảng hốt, theo bản năng giơ tay giúp y lau đi nước mắt.

 

Khuôn mặt thanh lãnh cũng phảng phất bị độ ấm bàn tay kia mang đến khiến cho chớp mắt ấm lên, khóe môi cực ôn tồn cực nhu hòa mà cong lên, ở giữa mày thiếu niên hạ xuống một nụ hôn vô hạn ôn nhu: “Ta thật cao hứng…… Ta cũng không biết vì cái gì, nhưng ta đặc biệt cao hứng, ta chưa từng cao hứng giống hiện tại như vậy ……”

 

Lục Đăng ngẩng đầu lên, trước mắt trong chớp mắt mông lung, dùng sức chớp chớp, mặt mày khóe môi liền một lần nữa cong lên tới: “Ân.”

 

Cố Tại Thủy ôm lấy cậu, áo đen ở trong gió bừa bãi tung bay, sang sảng cười tận tình hôn, nhẹ giọng nói: “Đi, ngươi xem ai không vừa mắt, chúng ta đi đánh bọn họ.”

 

Tiểu tâm ma bị y chặt chẽ vòng ở trong ngực, thân thể cách vải dệt hơi mỏng chặt chẽ dán vào nhau. Không trung vang lên tiếng sấm, Cố Tại Thủy thả người bay lên, hóa thành kiếm hướng nơi xa bắn đi.

 

Lôi kiếp ù ù quả nhiên hơn phân nửa đều đuổi theo hai người, chung quanh thuần quân kết giới điện quang lập loè, không ngừng vang lên tiếng nổ vang điếc tai, Cố Tại Thủy ngược lại cười đến càng vui sướng bừa bãi. Lục Đăng dựa vào ngực y, ngẩng mặt nhìn vào ánh mắt y, quang mang trong mắt nhẹ nhàng nhảy lên, Cố Tại Thủy vui vẻ vừa thu cánh tay lại, liền ở trong cái nhìn chú mục mỉm cười hôn sâu xuống.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Nhân vật · ngồi nóc nhà · bên người đều là lôi · hạ mưa to · bị quên đi · sư phụ lại yêu ta một lần · chính: Sư sư sư phụ phụ phụ???? _(┐ “Q□Q)_

 

# ta là vai chính #

 

# ta là sữa bò bị đổ#

 

# ta là tông chủ bay đi #

 

# sư phụ ta đem ta ném lên nóc nhà ôm sư nương liền chạy ô oa a a a #… ゛(ノQ△Q)ノ

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: