[Pháo hôi]Chương 112

[Pháo hôi]Chương 112

Edit&Beta: Giếng.

Mỗi canh giờ đều chuẩn xác giáng xuống 250 đạo lôi, Thiên Thủy chân nhân thiên phú dị bẩm ước chừng bị đánh ba ngày ba đêm, ở ngày thứ ba khi bóng đêm thâm trầm, mới mơ hồ có lôi vân có nguy cơ thu lại.

 

Cố Tại Thủy nhân cơ hội ôm tiểu tâm ma ngủ một giấc, sau khi tỉnh lại hai người đồng loạt cảm thấy đói, thu thập các nguyên liệu nấu ăn bị lôi kiếp đánh rớt lên*, cầm một cái nồi to đen thuần nghe nói là chí bảo trong tông nấu một nồi lẩu.

 

*Đoạn này mình dịch đúng nghĩa nhưng không biết lôi kiếp đánh rớt nlna hồi nào.

 

Tông chủ thật vất vả giãy giụa từ trong đám hồng nhạn truyền thư của Dược Vương Cốc ra tới, không chỉ có ngoài ý muốn thu được quà tặng Dược Vương Cốc đưa tặng dị thường nhiệt tình, còn bị nhét một kim ấn giảm giá 20% mua đan dược sau này.

 

Tông chủ chuyển giận thành hỉ vô cùng cao hứng trở về Vị Ương tông, nghe thấy tin tức độ kiếp sư đệ.

 

Một bước để vượt qua thiên địa trở thành thần tiên, vô luận đối với tông môn nào mà nói, độ kiếp đều là thiên đại chuyện quan trọng.

 

Thiên Thủy chân nhân là người thiên phú tốt nhất trong tông, vốn nên phi thăng sớm nhất, nhưng ở trong dự phán của sư phụ, cái sư đệ này muốn phi thăng ít nhất còn phải thêm 500 năm sau, cũng không nhanh chóng đến nước này.

 

Tông chủ vừa mừng vừa sợ, lại lo lắng sư đệ sẽ bị tâm ma ảnh hưởng, vội vàng sai người đem tất cả chí bảo trong tông môn đưa lên, mang theo phong chủ các phong thủ ở giữa sườn núi suốt một ngày.

 

……

 

Sau đó lại thủ suốt một ngày.

 

……

 

Thủ đến ngày thứ ba, ngay cả người dưới chân núi cũng có chút không thể chịu được, ngồi xuống đất ngủ một giấc.

 

Khi tỉnh lại sấm vẫn còn đang bổ xuống.

 

Điện quang lập loè không ngừng, càng đánh càng hỗn độn khó lường, nghiễm nhiên cũng là một bộ tư thế cực đoan táo bạo không kiên nhẫn.

 

“Sư huynh…… Sư đệ hiện tại vẫn còn sống chứ?”

 

Phong chủ Mạc Tà phong giơ tay tiếp gà linh châu sấm bổ chín rơi xuống, rút lông xử lý sạch sẽ, xé xuống đùi gà bổ đến béo ngậy thơm ngào ngạt đưa cho phong chủ Can Tướng phong, nhịn không được thử thăm dò mở miệng dò hỏi.

 

Tông chủ: “……”

 

Trong lòng tông chủ kỳ thật cũng hoàn toàn không rõ, hít sâu cân nhắc một lúc lâu, tận lực hướng về phỏng đoán tốt: “Hẳn là vẫn ổn—— sư đệ là người bị bổ nhiều nhất sau sư phụ chúng ta, như thế nào cũng nên có chút kinh nghiệm mới đúng……”

 

Nghĩ về hướng tốt, ít nhất có thể sẽ thành hiện thực.

 

Tông chủ bình tĩnh tâm thần, tiếp tục mang theo các sư đệ hộ pháp, phong chủ Nhất kiền chia gà linh châu ăn, chịu thương chịu khó mà canh giữ ở sườn núi.

 

Thẳng đến khi sắc trời lần thứ hai tối xuống, cuối cùng mọi người mới nhìn lôi vân tan dần, điện quang cũng ẩn ẩn chuyển ảm đạm, vừa nhìn nhau, không khỏi sôi nổi nhẹ nhàng thở ra.

 

Lôi kiếp đánh rất chuẩn, vài toà phong bốn phía cũng không có bị liên lụy gì, nhưng dù sao thanh thế cũng quá to lớn. Lôi quang tư thế chồng chất kinh người, muốn áp chế cũng áp không được.

 

Động tĩnh mấy ngày nay đã khiến không ít tông môn chú ý, ngay cả tông môn đại hội cũng bởi vậy qua loa kết thúc, không ít tông môn huynh đệ trong Tu La thế giới cũng đi theo qua đây, ra chủ ý đưa bảo bối, khuyên như thế nào cũng không đi, nói cái gì cũng phải nhìn xem nhân vật thần tiên nào có thể bị sét đánh ba ngày ba đêm.

 

Chưa từng gặp qua lôi kiếp kịch liệt như vậy, bá tánh dưới chân núi xác thật cũng bởi vậy hoảng sợ bất an một hồi, thấy đánh lâu rồi cũng không có động tĩnh gì mới, nhưng thật ra bầu trời bất động ngay cả chim đang bay bị bổ xuống cũng chín vừa vặn, liền cũng tập mãi thành quen đến chết lặng, cũng không có ai cảm thấy có gì không đúng.

 

Thường xuyên truyền miệng qua lại, còn đem những con chim đó truyền thành tiên thịt có thể khai đan điền gia nhập tiên lộ. Có không ít người thậm chí ngàn dặm xa xôi chạy tới, cũng chỉ vì ăn một ngụm tiên thịt, uống một ngụm linh tuyền, lại bên dưới đầy trời lôi kiếp bái một bái.

 

Vị Ương tông cách thế tục hồng trần uqas gần, nếu lại vỗ xuống, nói không chừng thực sự có xu thế bổ ra một quan cảnh.

 

Mắt thấy lôi kiếp càng yếu, tông chủ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, thu xếp cho mọi người thoáng tản ra: “Còn thỉnh chư vị tại đây tiện thể, chờ ta đi lên nhìn xem tình hình sư đệ, một lát liền trở về.”

 

Thiên kiếp không có mắt, nếu tùy tiện tới gần, ai đi lên cũng trúng một đạo lôi. Mọi người từng người đồng ý thủ ở chỗ cũ, tông chủ lấy pháp bảo mở ra kết giới, mang theo mấy sư đệ thu liễm hơi thở, một đường lo lắng đề phòng cẩn thận sờ soạng.

 

Khi đi đến gần đỉnh núi, liền bắt gặp sư đệ cùng tâm ma nhà y thân mật ăn que nướng.

 

“Sư huynh, các ngươi còn chưa đi a?”

 

Nhìn thấy mấy gương mặt quen thuộc, Cố Tại Thủy đánh cái ngáp, ngại lôi kiếp không thể đi lại, lưu lại phần đủ tiểu tâm ma ăn, đem tất cả que nướng dư lại bỏ xuống: “Tinh Hà đếm qua, còn trên dưới một trăm que, các ngươi đi xuống trước đi.”

 

Y ở giữa đỉnh núi tập trung lôi, rơi xuống không chỉ có các loại chim, còn như cá trong chậu gặp rất nhiều linh dược linh thảo liên lụy. Hai người bị đánh đến vô cùng nhàm chán, đều đã nhặt lấy nướng ăn qua vài que.

 

Tông chủ vốn liền lo lắng chuyện tâm ma của y, lúc này vừa thấy càng là trong lòng rối rắm, đứng tại chỗ muốn nói lại thôi mà khó xử không thôi. Đang muốn mở miệng, lại bị tầm mắt một chúng sư đệ muốn dính ở trên BBQ nướng kéo lại.

 

Đại sư huynh khiêm tông chủ đau đầu mà thở dài, tùy tay đem xâu thịt đưa cho phong chủ Thái A phong phía sau, kêu hắn phân phát xuống: “Sư đệ, sư huynh không có chuyện gì khác, chính là muốn cùng ngươi tâm sự. Tâm ma này của ngươi ——”

 

“Thật sự rất tốt, ta đang định giao phó cả đời.”

 

Lôi kiếp gột rửa tâm chí, trước nay dưỡng tâm ma thấp thỏm khẩn trương lo được lo mất, đều bị lôi kiếp một đạo tiếp một đạo tiếp một đạo tiếp một đạo tất cả bổ đi sạch sẽ.

 

Cố Tại Thủy thản nhiên cười, thẳng thắn mở miệng đồng ý, đem tiểu tâm ma thấy gia trưởng có chút khẩn trương ôm ôm vào trong lòng ngực, đem tay cầm ổn định vững vàng: “Đã định bỏ trốn, muốn cùng sư huynh thông báo một tiếng, mong rằng có chút châm chước.”

 

Tông chủ: “……”

 

Bỗng nhiên rất muốn kêu sư phụ đánh thêm vài đạo lôi.

 

Sau bước đầu tiên bước vào tiên đồ chính là vân du tứ hải, lấy lòng dạ trống trải củng cố cảnh giới, tông môn nào cũng không có đạo lý phi thăng còn muốn lưu lại. Bỏ trốn tự nhiên cũng không phải đại sự gì, chủ yếu là chuyện tâm ma, vẫn ít nhiều có chút phiền phức.

 

Tông môn không phải không có tiền lệ giao hảo cùng tâm ma—— nghe nói nhiều năm trước thiếu chưởng môn nuôi lớn tâm ma, sau hai người cùng phi thăng, còn thành giai thoại phong lưu của một thế hệ.

 

Nhưng sư đệ trước mắt dù sao cũng đang độ kiếp, tâm ma kia còn có chín đạo tâm ma kiếp chưa giáng xuống, nếu sư đệ cùng cậu ta ở một chỗ, tất là muốn ngay cả mấy lôi kiếp kia cũng cùng nhau chịu.

 

Tâm ma chính là vật trời không dung, chín đạo lôi kia cũng tất nhiên là hướng về phía hủy diệt hoàn toàn không để lại dấu vết, tuyệt không thể so với 8009 đạo lôi kiếp trước. Cho dù là vị tâm ma tiền bối kia, cũng là đem thiếu chưởng môn đánh bất tỉnh ném xuống dưới chân núi, một mình ngạnh sinh sinh trải qua.

 

Trong lòng người trước mặt tự nhiên nên là có nạn cùng chịu, làm sư huynh chung quy không thể yên tâm. Tông chủ khó được lúc nói không nên lời, nôn nóng mà vòng qua vòng lại: “Sư, sư đệ, sư huynh có pháp bảo, ngươi tạm thời đem tiểu tâm ma nhà ngươi——”

 

“Khiến sư huynh lo lắng.”

 

Cố Tại Thủy sớm biết hắn muốn nói gì, trước tiên chặn đứng lời của tông chủ, hơi hướng phía trên ý bảo: “Sư huynh lui hai bước, ta chắn lôi.”

 

Mắt thấy hai đạo điện quang thô như cánh tay lập loè bổ xuống đây, sắc mặt tông chủ đột biến nhanh chóng lui về phía sau, khó khăn lắm né qua lôi kiếp. Thuần quân kiếm tự động bay lên, kiếm quang sáng như tuyết lập tức đón lấy tia chớp, nổ tung vang dội bên tai, pháp lực cường hãn vù vù trào ra dâng lên, ngạnh sinh sinh đem tất cả quét thành một mảnh sạch sẽ bóng loáng.

 

Cố Tại Thủy tay mắt lanh lẹ, trước khi pháp lực phát động vươn tay tiếp được một chồng xâu thịt kia, đem xâu đẹp nhất nhét vào trong tay tiểu tâm ma: “Đã ăn no chưa? Thứ này không để trong tay áo được, phải ăn sạch sẽ……”

 

“Mới vừa rồi ——”

 

Lục Đăng không có tâm tư ăn thịt nướng, nắm chặt ống tay áo y ngẩng đầu. Đang muốn hỏi kia hai đạo lôi có phải giáng xuống cậu hay không, Cố Tại Thủy lại đã giơ ống tay áo hoàn toàn đem cậu ôm lại, cắn khối thịt nướng đến cháy sém đầy dầu cúi đầu uy xuống.

 

Tông chủ:……

 

Phong chủ Thái A Kiền Tương Mạc Tà phong:……

 

Giờ phút này thế nhưng cảm thấy bản thân có chút dư thừa.

 

Ống tay áo ngăn cách ánh mắt bát quái của phong chủ Nhất Kiền phong, khối thịt thơm nức uy đến bên miệng, Lục Đăng không mở miệng không tiếp, lại bị nóng đến nhẹ nhàng hút không khí, lại nói không ra gì tới.

 

Cố Tại Thủy cúi đầu nhìn cậu, đáy mắt sâu và đen dâng lên từng đợt ý cười nhu hòa, xoa xoa đâu cậu: “Cái này gọi là ‘hỉ lôi ’, vang chín lần lâu lâu dài dài, chuyên môn đánh chúng ta.”

 

Lục Đăng ngơ ngẩn một lúc lâu, hốc mắt từng đợt nóng lên, cúi đầu mơ hồ nhẹ giọng: “Nào có loại sấm này ……”

 

Rõ ràng chính là pháp tắc thiên địa vì diệt trừ cậu nên giáng xuống.

 

Chín đạo lôi này uy lực so với lúc trước lớn hơn rất nhiều, cảm giác được ngực ái nhân rung động một lần hơn một lần, huyết khí trong ngực Lục Đăng tuôn trào, đầu ngón tay nắm ống tay áo của y bởi vì dùng sức quá mức đã ẩn ẩn trắng bệch: “Ta có thể, để ta thử một lần ——”

 

“Ta luyến tiếc.”

 

Cố Tại Thủy cúi đầu nhẹ nhàng chạm vào trên môi cậu, ánh mắt tất cả đều dừng ở trên người cậu, âm thanh nhu hòa ôn tồn: “Lúc trước là ai vì không tổn hại muốn cảnh giới của ta, để thực lực của ta tiến cảnh nhanh chút, thà rằng chính mình đói bụng cũng không hấp thu lực lượng của ta?”

 

Không nghĩ tới ngay cả việc nhỏ như vậy cũng bị ái nhân phát hiện, lại cố ý nhớ kỹ. Lục Đăng ngơ ngẩn ngẩng đầu, ánh mắt Cố Tại Thủy vừa vặn đập vào mặt, lòng bàn tay bao lấy gương mặt cậu, đầu ngón tay mềm nhẹ mơn trớn lông mày và lông mi thanh tú: “Còn trộm nuôi dưỡng lực lượng ngược lại cho ta, giúp ta củng cố thần hồn?”

 

Trên mặt Lục Đăng nóng lên, không rên một tiếng vùi vào cánh tay y.

 

Cố Tại Thủy cười khẽ ra tiếng, lòng bàn tay cẩn thận vỗ về mái tóc đen nhánh của tiểu tâm ma, đem cậu ôm càng sâu vào trong lòng ngực, cố ý nói thong thả ung dung.

 

“Mỗi đêm ta trở về ngủ, ngày hôm sau tinh thần đều phá lệ dồi dào, tổng cảm thấy giống như có người trộm thay ta gột rửa thần hồn —— lực lượng chuẩn bị tốt cho cũng cho không được, có đôi khi kiểm tra lại, cư nhiên còn nhiều ra không ít……”

 

Không nghĩ tới mỗi một chuyện chính mình cùng hệ thống trộm làm đối phương kỳ thật đều đã phát hiện, Lục Đăng nghe được trên mặt càng nóng, ngay cả hô hấp đều gần như đã ngừng lại, Cố Tại Thủy lại bỗng nhiên đem cậu nhét vào trong lòng ngực, tiếng nói ôn tồn dừng ở bên tai.

 

“Ta thế nào lại có vận khí tốt như vậy, trời cao ban cho ta một cái tâm ma tốt như vậy?”

 

Đạo lôi kiếp thứ năm đánh xuống, thuần quân kiếm lù lù bất động, kiếm quang mang tư thế sấm chớp rào rào đón nhận, nổ vang phảng phất khiến toàn bộ Vị Ương tông đều theo đó chấn động.

 

Lục Đăng cũng theo đó ầm ầm rung động, hô hấp càng nhanh, ngửa đầu nhìn y.

 

Cố Tại Thủy đồng dạng cúi đầu, thâm triệt ôn tồn trong mắt cơ hồ muốn tràn ra ngoài, khóe môi nhẹ nhàng chậm chạp kéo lên, lòng bàn tay ấm áp nhu nhu vỗ về ở đuôi mắt cậu: “Đúng, lôi kiếp tính cái gì. Đừng nói vì ngươi chắn chín đạo, chính là ——”

 

Trong ánh mắt sáng lên ngôi sao của tiểu tâm ma, chờ trở về nhất định có thể tìm cơ hội niệm ra đầu thơ kia.

 

Thiên Thủy chân nhân hít sâu, đang định nói ra lời hứa càng nghiêm túc trịnh trọng, thân thể trong lòng ngực lại bỗng nhiên nôn nóng bắn lên trên, hai bàn tay lạnh nhuận đem miệng y chặt chẽ che lại.

 

Lục Đăng dùng sức lắc đầu, nghiêm túc nhắc nhở: “Không thể nói nữa……”

 

Thành tiên liền có nhân quả luân hồi, nói cái gì phải làm cái đó. Vừa rồi từ chỗ hệ thống nhận được tin tức, Thiên Đạo đã mệt khóc, nếu là ái nhân lại thuận miệng phát ra câu thề gì muốn mệnh, nói không chừng thật sự sẽ trực tiếp đưa bọn họ từ giông tố đầy trời rời khỏi thế giới này.

 

Cố Tại Thủy bị cậu chặt chẽ chặn lại, giơ que nướng mờ mịt một lúc lâu, chính mình lại cũng nhịn không được bật cười đỡ trán, hậm hực gật đầu nói: “Được được được, ta không nói bậy. Tới giúp ta một phen, chúng ta mau chút đem thịt ăn xong, bằng không cũng quá mất uy phong……”

 

Rốt cuộc thời điểm thăng tiên trong tay còn cầm năm xâu que nướng, thật sự là phi thường tổn hại tiên dung tiên mạo!

 

Nói không chừng sẽ một lần nữa bị Thiên Đạo bổ xuống!

 

Tiểu tâm ma trong lòng bị y chọc đến nhịn không được cười khẽ lên, gật gật đầu ngoan ngoãn nhón chân, liền nghiêm túc ăn que nướng trong tay y.

 

Cố Tại Thủy vững vàng ôm lấy cậu, cẩn thận mà giúp cậu đổi phương hướng, lại vui vẻ tiếp được một xâu đẩy cho chính mình, thân mật mà ăn xong.

 

Mắt đen thanh nhuận phất lên tầng tầng dáng cười, dừng ở trong đáy mắt Tiên Tôn đã nửa bước thành tiên, đồng dạng dâng lên sung sướng ấm áp trùng trùng điệp điệp.

 

Tông chủ dư thừa đã bị nhóm phong chủ dư thừa ngậm thịt nướng nâng khỏi hiện trường, một đạo lôi kiếp cuối cùng ầm ầm rơi xuống. Kiếm quang như diều gặp gió, du long cuốn xà gào thét dựng lên, cùng lôi quang hung hăng đánh vào nhau.

 

Lôi vân tan đi, đêm tĩnh gió mát.

 

Các đại tông môn canh giữ ở giữa sườn núi ngắm cảnh tròn mắt trông mong xắn nửa tay áo, chỉ nhìn thấy một đạo kiếm quang cắt qua màn đêm đen nhánh, khoác ánh trăng hoàn toàn đi về phía chân trời, liền vô tung tích.

 

Trên nóc nhà thiên môn đại hội, Lương Mục nhìn lôi quang thiểm điện xa xôi, rốt cuộc nhịn không được khóc ra tiếng.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Nhân vật · một lòng đi theo cốt truyện · sư phụ ô ô y y · chính: Sư phụ nhất định bị thương Q△Q sư phụ nhất định dẫn động tâm ma Q 口Q sư phụ có thể hay không đã chín ô oa oa a Q□Q……

 

Cố · lẩu · que nướng · độ kiếp · chân nhân: (◎x◎; )

# trời #

 

# một bên bổ lôi một bên khóc #

 

# nói #(PД`q. )

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: