[Pháo hôi]Chương 114

[Pháo hôi]Chương 114

Edit&Beta: Giếng.

Lúc này hai người dừng lại vài thập niên, trước sau nấn ná giữa tiên và phàm giới, cách mấy ngày liền đi nhân gian dạo một vòng. Thẳng đến khi Cố Tại Thủy bị thiên lôi tước nửa bên tóc, mạo hiểm bị bắt lần thứ hai độ kiếp phi thăng, rốt cuộc mới hoàn toàn bước vào tiên đồ, rời khỏi thế giới.

 

Ở dưới tiền đề tất cả các nhân vật đều đi lệch, cốt truyện cư nhiên ngoài ý muốn không có xuất hiện quá nhiều lệch lạc. Có sư tôn vỡ lòng không chút khách khí rèn luyện khích lệ, cơ sở của nhân vật chính phá lệ mạnh, vùi đầu khổ luyện quyết chí tự cường, thực lực một đường tiến bộ vượt bậc, thuận lợi công thành danh toại đi lên đỉnh cao nhân sinh, cuối cùng cùng bạn lữ nắm tay phi thăng, ở trong một mảnh tiên đạo để lại không ít truyền thuyết.

 

Ngày ấy sau khi chứng kiến đôi người tiêu sái ân ái kích thích, toàn bộ tu sĩ lớn tuổi độc thân Tu Tiên giới đều bắt đầu đánh chủ ý lên tâm ma cùng Nguyên Anh, thậm chí một lần nữa nhấc lên phong trào dưỡng tiểu tâm ma ở thức hải.

 

Trảm ma đan trước sau ế hàng của dược cốc sửa tên lại thành dưỡng duyên đan, một bao tải một bao tải mà bán chạy ra bên ngoài, mang theo tâm ma độ kiếp cũng thành một đạo phong cảnh đặc biệt đặc thù của tiên giới.

 

Nghe nói Thiên Đạo sau đó đã từ chức.

 

Lục Đăng mang về cho mọi người trong nhà không ít đặc sản Tiên giới, ôm đồ chơi ngựa gỗ mang ra liền biến thành bình thường ngồi ở trên ghế mát xa, nghiêm túc nghe hệ thống người máy thao thao bất tuyệt, đuôi lông mày không tự giác mà cong xuống, thuận tay xoa xoa đỉnh đầu người máy: “Nó từ chức còn có nơi để đi sao? Ta có trưởng bối cũng là tu tiên thế giới, có thể tạm thời đi bên kia chờ mấy ngày sắp xếp việc làm.”

 

“Nó chính là từ bên kia từ chức lại đây…… Hình như nói là tìm được rồi công tác mới, lại đi Hồng Hoang đánh người!”

 

Hệ thống bị ký chủ sờ soạng đầu, cao hứng đến mức phun ra hai cái linh kiện tại chỗ, vội vàng lưu loát mà cập nhập số liệu official website: “Nghe nói bên Hồng Hoang kia phi thăng tương đối thiếu, cũng tương đối bình thường, sẽ không quá vất vả, tiền lương còn rất cao……”

 

Tốt xấu cũng là chuyện bất chính chính mình vô ý gây ra, Lục Đăng nghe nó bảo đảm mới dám yên tâm, dặn dò hệ thống hỗ trợ đem chút đặc sản Tiên giới chuyển qua, lấy ra màn hình điều khiển, giơ tay click mở thế giới mới.

 

Lần này vẫn là thế giới có quan hệ tới giới giải trí.

 

Cùng đại đa số thế giới từ không có thăng cấp lưu bất đồng, lần này nhân vật chính Lương Minh đã là một nhạc sĩ cũng khá nổi danh, viết ra không biết bao nhiêu ca khúc truyền lưu cực lớn, lại bởi vì điều kiện thân thể, chỉ có thể trước sau ẩn ở phía sau màn, chưa từng có thể tự mình hát lên bất kỳ một câu gì.

 

Một lần ngoài ý muốn, Lương Minh trọng sinh lại trên người một tiểu ca sĩ cùng tên.

 

Tiểu ca sĩ tuổi không lớn, hoàn toàn dựa hậu kỳ công ty góp phần chỉnh âm, những bài đã hát hoàn toàn không có kỹ xảo gì đáng nói, lại có tướng mạo phá lệ tốt cùng một phen giọng nói hay. Xứng với kỹ xảo tinh vi cùng thiên phú sáng tác của Lương Minh, rất nhanh liền từ trong tiết mục tuyển chọn trổ hết tài năng, thu hoạch vô số fans, ở trong giới giải trí quét lên một cơn lốc ——dựa vào nhãn phân loại để xem thế giới, đại khái là một chuyện xưa lấy tô sảng thuần túy làm trung tâm.

 

Nhiệm vụ cần Lục Đăng tham dự cũng không có chặt chẽ quan hệ với chủ tuyến.

 

Pháo hôi cần cậu cứu vớt lần này tên là Cố Hàn Sơn, là người đại diện kim bài hơi có chút danh khí trong vòng. Cùng cốt truyện chủ tuyến phát sinh quan hệ chính là một tên nghệ sĩ song hệ âm nhạc và điện ảnh trong tay y, tên là Đàm Nhất Triết, cùng ở trong một cuộc thi âm nhạc với nhân vật chính, có thể dùng bất cứ thủ đoạn nham hiểm nào, là nhân vật phản diện lớn nhất giai đoạn trước nhân vật chính gặp được.

 

Khi Đàm Nhất Triết xuất đạo cũng không có tài nguyên gì quá tốt, thậm chí còn rất là chán nản mấy năm, sau đó trùng hợp bởi vì một võng kịch mà bạo hỏa, mấy tháng ngắn ngủn đã có được vô số fans, nhảy thành lưu lượng đang lúc hồng.

 

Là nghệ sĩ cũng phải sinh hoạt, thời điểm lúc trước vô luận như thế nào cũng không thể xuất đầu, Đàm Nhất Triết đã từng đau khổ cầu xin Cố Hàn Sơn giúp hắn tiếp được không ít quảng cáo nhỏ cùng kịch cẩu huyết lung tung rối loạn, hiện tại một đêm bạo đỏ mắt vươn cao, tài nguyên mới phân nhau tới, những cái lúc trước đó tự nhiên lại chướng mắt.

 

Đã là nói thỏa đáng sao có thể sửa lại, đã ký hợp đồng thì vô luận như thế nào cũng phải đẩy cho xong, không nói tiền vi phạm hợp đồng, thanh danh thất tín bị tuôn ra ngoài cũng sẽ bị người lên án không còn nghi ngờ gì. Đàm Nhất Triết nghĩ tới nghĩ lui, thế nhưng dứt khoát đem hết thảy chuyện này đều đẩy đến trên người Cố Hàn Sơn.

 

Trong một đêm, tin nóng người đại diện chèn ép nghệ sĩ, khắc nghiệt bóc lột nghệ sĩ, thậm chí khi nghệ sĩ không biết sự tình tự mình đại diện nghệ sĩ ký tên hợp đồng liền ồn ào huyên náo truyền khắp giới.

 

Cố Hàn Sơn trong một đêm thành nghìn người chỉ trỏ, Đàm Nhất Triết mấy năm trước vì sao không nóng không lạnh phảng phất cuois cùng cũng tìm được lý do, lửa giận che trời lấp đất nháy mắt cháy lên khắp giới, không thèm phân trần trút xuống trên người người đại diện đã từng là kim bài này.

 

Tiền lời lưu lượng đang hồng có thể mang đến cũng cực kỳ khả quan, huống chi ván đã đóng thuyền, công ty Đàm Nhất Triết đang mừng rỡ đem mấy hợp đồng này đó đánh thành không có hiệu quả, xin lỗi không hầu được một phần tiền vi phạm hợp đồng, tự nhiên sẽ không lại tốn nhiều tâm tư giúp người đại diện chống lưng. Cho dù trong tay Cố Hàn Sơn có chút chứng cứ, những cái điều khoản hợp đồng buồn tẻ đó dừng ở trong sóng triều bạo nộ của internet, cũng thật sự mỏng manh đến gần như kích không dậy nổi nửa điểm bọt nước.

 

Bắt nạt trên Internet trước nay đều rất đáng sợ, càng muốn mệnh chính là có đôi khi cho dù trong tay mình nắm đạo lý, cũng căn bản không có biện pháp nói ra rõ ràng.

 

Làm người đại diện, đặc biệt là giữa phân thượng người đại diện kim bài, ở trong vòng tuyệt đối không thể không gây thù chuốc oán, tường ngã người đẩy cũng là chuyện bình thường. Cho dù trong nghề có không ít người rõ ràng cái này người đại diện kim bài ngày xưa thật sự vô tội, nhiều nhất chỉ là sai ở chỗ chọn một tên nghệ sĩ bạch nhãn lang, sau khi y bị công ty phát ra thông báo khai trừ, cũng không có công ty sẽ tại loại thời điểm này mạo hiểm vươn cành ôliu ra với y.

 

Sau khi Cố Hàn Sơn thất nghiệp, một mình điều chỉnh một đoạn thời gian dài, mới rốt cuộc một lần nữa tỉnh lại.

 

Trong giới dệt hoa trên gấm nhiều, đưa than ngày tuyết thiếu, có thể không bỏ đá xuống giếng đã xem như cũng có đủ hàm dưỡng. Y là người đại diện nhiều năm, tự nhiên cũng rõ ràng đạo lý này, cũng biết chính mình trong khoảng thời gian này chỉ sợ lại khó có cái gì khởi sắc, đơn giản quyết định xuất ngoại giải sầu, thuận tiện bắt đầu chính thức học tập toàn diện kỹ xảo của chức nghiệp người đại diện, phi cơ lại vào lúc này ngoài ý muốn gặp rủi ro.

 

Một người đại diện ly thế, hỗn tạp trong vô số tin tức thương tiếc phi cơ gặp rủi ro, căn bản sẽ không khiến cho bất luận kẻ nào chú ý.

 

Mọi người lại nhớ đến y, là lúc Đàm Nhất Triết một lần lại một lần liều mạng đối nghịch cùng nhân vật chính, sau khi cuối cùng thiết lập sụp đổ, bị kể hết quá khứ hắt nước bẩn khi đã bị lật đổ hạng nhất.

 

Nhân vật phản diện dám đối nghịch với nhân vật chính đều không có kết cục tốt, thiết lập của Đàm Nhất Triết tiêu tan nhanh như ảo ảnh phất hồng, không biết bao nhiêu người nhàn nhàn lật xem những bài post đó, sau khi nhìn đến bài post “Bôi nhọ người đại diện”, mơ mơ hồ hồ nhớ lại tình hình khi đó, sau đó lắc đầu mắng hai câu không thể trông mặt mà bắt hình dong.

 

Sau đó cũng liền không có sau đó.

 

Không có người biết, ở trong trận chiến giới giải trí như là một trò khôi hài, bị không ít người chỉ điểm thóa mạ, còn có một người đại diện vô tội liên luỵ gần như không còn đường đi, sau khi thật vất vả tỉnh lại, rồi lại theo một hồi sự cố ngoài ý muốn, vĩnh viễn biến mất ở dị quốc tha hương trên không trung của vùng biển quốc tế.

 

……

 

Người máy quét rác ở bên người ong ong vang, Lục Đăng đem cái lục lạc kia mang ra nắm chặt trong lòng bàn tay, chờ khi kim loại lạnh băng bị độ ấm của bàn tay hơ đến ấm áp, mới nhẹ nhàng quơ quơ, nghe tiếng chuông leng ka leng keng hơi khàn vang lên tới.

 

Cậu tự nhiên có thể mua lại cả một công ty, thậm chí có thể trực tiếp thu mua công ty của Đàm Nhất Triết, sau đó mạnh mẽ lưu lại Cố Hàn Sơn, thậm chí thay Cố Hàn Sơn ra tiền thưa kiện, trực tiếp vận dụng thủ đoạn pháp luật làm Đàm Nhất Triết cúi đầu phát thông báo xin lỗi—— nhưng như vậy cũng vẫn là không có ý nghĩa.

 

Mọi người có thói quen đồng tình với kẻ yếu, lại dễ dàng tin tưởng đồn đãi nửa thật nửa giả. Cậu muốn thay Cố Hàn Sơn xuất đầu, thủ đoạn càng cường ngạnh, càng chứng minh mình vô tội ngược lại sẽ càng hại, thanh danh Cố Hàn Sơn cũng sẽ bị hủy càng lợi hại hơn.

 

Thanh danh chính là thanh danh, chỉ có thể dùng một lần, huỷ hoại liền khó xoay người.

 

Cái quy tắc trong vòng này lúc trước cậu cũng từng dùng qua, cho dù Cố Hàn Sơn đích xác chưa làm qua những chuyện đó, về sau đại khái cũng sẽ không có minh tinh nào nguyện ý hợp tác với y, thà rằng lui lại lựa chọn quản lý bình thường an ổn chút, cũng không muốn lại tín nhiệm một người đại diện sẽ hoàn toàn xé rách mặt với nghệ sĩ khi bị thẩm vấn công đường.

 

Đối với một người đại diện mà nói, vinh quang cùng vui sướng lớn nhất chính là tujwtay dẫn ra một minh tinh, đem người đó đi từng bước lên đỉnh cao. Không có một cái này, ý nghĩa làm người đại diện cũng liền ít đi hơn phân nửa.

 

Cố Hàn Sơn là thiệt tình thích nghề này, thậm chí sau khi đã bị người hại thảm như vậy, vẫn như cũ không thay đổi bản tâm, cho dù xuất ngoại giải sầu, cũng nhớ thương suy nghĩ muốn vào học tập thêm để phong phú kinh nghiệm.

 

Huống hồ……

 

Lục Đăng châm chước cúi đầu, không kịp hoàn hồn, trên đầu gối đã bị nhét vào một quyển sách tinh mỹ 《Làm thế nào trở thành đại minh tinh (bản học cấp tốc bảy ngày) 》.

 

Người máy quét rác không biết từ nơi nào biến ra một bó hoa cầm lấy, lấy cánh tay máy móc kẹp ở trước mặt cậu, kích động lúc ẩn lúc hiện, liên tiếp nhìn quyển sách trong lòng ngực cậu.

 

Chính mình mới chỉ thoáng động cái ý niệm này, không nghĩ tới hệ thống ngay cả sách tham khảo cũng tìm được rồi. Lục Đăng không khỏi cứng họng, nhận bó hoa tháo xuống mộtbông, cắm ở trên đỉnh đầu của người máy quét rác tiếp lời nói: “Bảy ngày là được sao?”

 

“Thương thành có các loại đạo cụ cùng gói kỹ năng, còn có gói học cấp tốc cũng chương trình học, ký chủ xem một cái là có thể học được.”

 

Hệ thống đội hoa vô cùng cao hứng lóe tiểu đèn đỏ, tin tưởng tràn đầy bảo đảm: “Gói kỹ năng gì cũng có, có thể phối hợp với quyển sách này tự mình chọn —— ký chủ muốn đóng phim sao? Bộ phim điện ảnh trước ký chủ diễn rất khá!”

 

Nó giờ vẫn còn giữ một đĩa CD bản sao của bộ phim đó, mấy hệ thống khác mỗi ngày đều mượn của nó xem!

 

Hiện tại đâu cũng có bản lậu, đợi hai ngày sau còn phải đi thương thành báo cáo!

 

Lục Đăng nghe vậy hơi giật mình, cẩn thận nhớ lại một hồi mới ý thức được chính mình lúc trước ở thế giới kia xác thật có diễn một nhân vật rất đặc biệt, không khỏi cứng họng cười khẽ, xoa xoa cái đầu tròn tròn của hệ thống: “Đó là ta diễn chính mình, tự nhiên dễ dàng hơn nhiều……”

 

Lời tuy nói như vậy, cậu lại cũng rõ ràng đường sống bản thân có thể chọn thật sự không có bao nhiêu.

 

Phần lớn nghệ sĩ Cố Hàn Sơn chiếu cố đều là đóng phim cùng ca hát, tài nguyên nhân mạch trong tay cũng phần lớn tập trung tại mảng này. Tài nguyên trong giới là đoạt bằng đao thật kiếm thật, nhân vật chính lấy giới âm nhạc để phát triển, cậu phải tận lực tránh đi, bằng không vạn nhất không cẩn thận ảnh hưởng tới cốt truyện chủ tuyến, nhân vật chính lại khóc lóc phát tin nhắn cho cậu.

 

Tin nhắn ghi âm khóc suốt mười lăm phút lần trước còn chưa nghe xong đâu.

 

“Ký chủ trước thử xem xem, không được chúng ta liền đi ca hát, lại không được chúng ta liền đi làm người mẫu nam —— lại không được coi như tiểu thịt tươi!”

 

Không đợi hạ quyết tâm, hệ thống đã tin tưởng tràn đầy mà giúp cậu quy hoạch đường thành danh, nắm tay cậu đi qua chỗ cổng thế giới: “Có nhân vật mục tiêu ở, ký chủ nhất định có thể lợi hại hơn tên nhân vật phản diện kia nhiều!”

 

Lục Đăng đang do dự ôm quyển sách kia, đã bị mã lực mạnh mẽ của người máy quét rác lôi kéo đi về phía trước vài bước, nhìn nhìn thanh tiến độ trên màn hình đã đi qua non nửa cốt truyện, rốt cuộc nhấp khóe môi hạ quyết tâm, hít sâu đầu nhập vào trong biển sao mênh mang.

 

Mặt trời lúc Bảy tám giờ phá lệ chói mắt.

 

Tháng nóng nhất mùa hè còn chưa đi qua, dương quang nóng rát chiếu trên phiến lá, ngay cả tiếng ve cũng bị nóng đến hữu khí vô lực, kéo dài một tiếng có một tiếng không mà kiên trì ồn ào.

 

Dưới ánh mặt trời dị thường sáng ngời chói mắt, đám người lại như không biết nóng đen nghìn nghịt chen thành một mảnh, tay gắt gao nắm chặt hồ sơ, trên từng khuôn thanh tú thậm chí có thể gọi là tinh xảo đều lóe quang mang hy vọng.

 

Hôm nay là ngày cuối cùng công khai chiêu mộ đại diện quay chụp quảng cáo của nhãn hiệu Meda.

 

“Meda” là một nhãn hiệu quần áo nam nổi danh quốc tế, có quần áo na ở mọi lứa tuổi, trước mắt đao to búa lớn mà đầu chụp quảng cáo tuyên truyền phim, đang chuẩn bị tiến hành một thực nghiệm mang tính mở rộng ở thị trường Châu Á.

 

Đạo diễn nổi danh phụ trách quay quảng cáo sáng tạo khác người, mấy bộ quần áo hưu nhàn ở độ tuổi 15-25 không muốn tìm minh tinh nổi danh tới chụp, nói là chụp ra quá mức tinh xảo quá giả tạo, không đủ chân thật sinh động, hướng bên ngoài chiêu mộ. Tin tức vừa ra tới, liền hấp dẫn không ít sinh viên điện ảnh cùng một ít diễn viên có mộng tưởng không có cơ hội, chỗ báo danh mỗi ngày đều bị chen đến chật như nêm cối.

 

Dưới bóng cây, nam nhân cao gầy tay kẹp điếu thuốc, lui về phía sau hai bước, dựa vào trên thân cây.

 

Quần áo y kiểu dáng cổ xưa, nhưng thoạt nhìn sạch sạch sẽ sẽ. Một bàn tay nam nhân cắm ở trong túi, tầm mắt đảo qua từng gương mặt một, quang mang trong mắt từng chút ảm đạm, cực nhẹ mà thở dài.

 

Ánh nắng tấc tấc hoạt động, thuốc đã sắp cháy đến ngón tay.

 

Nam nhân lẳng lặng nhìn một lúc lâu, rốt cuộc đem tàn thuốc kia nắn vuốt ở trong tay, ấn tắt ném vào thùng rác, bỗng nhiên nghe thấy tiếng bước chân náo nhiệt truyền đến từ phía sau.

 

Trừ bỏ khoản sáng tạo đặc biệt khác người bắt đầu dùng người mẫu ở ngoài, Meda đương nhiên cũng không thể ngoại lệ, còn lại mấy khoản quần áo nam chính trang cùng thương vụ đều mời lưu lượng đang hồng cùng minh tinh địa vị không thấp, hiện tại náo nhiệt ngược lại cũng không kỳ quái.

 

Không muốn cùng xuất hiện với những người này, nam nhân xoay người đang muốn tránh đi, phía sau lại bỗng nhiên truyền đến một giọng nói quen thuộc: “Cố Hàn Sơn?”

 

Mắt nam nhân hơi tối xuống, xoay người qua xem, ánh mắt đã tôi rõ ràng hàn ý: “Đàm tiên sinh, đã lâu không thấy.”

 

“Ngươi ở nơi này làm gì —— tìm tiểu hài nhi mới dễ bị ngươi lừa hay không?”

 

Ánh mắt Đàm Nhất Triết dừng ở hắn trên người, tràn đầy trào phúng đảo lên đảo xuống, trên gương mặt tinh xảo lộ ra chút khinh thường cười lạnh ngày thường tuyệt đối sẽ không xuất hiện ở trước màn ảnh truyền thông, âm thanh ép tới chỉ hai người có thể nghe được.

 

“Ngươi còn chưa có chết tâm? Ta sớm nói với ngươi, ngươi thấp cái đầu, thành thành thật thật sống qua ngày, chúng ta từng người sống yên ổn, ta nói không chừng còn có thể giúp ngươi đào chút bồi thường —— ngươi mặc thành như vậy, hiện tại hận không thể bồi tiền đi? Không thể chịu thua một lần? Ta cũng có thể nhớ chỗ tốt của ngươi ……”

 

Hắn đem những cái hợp đồng rách nát không muốn tiếp đó ném cho Cố Hàn Sơn, vốn tính toán để đối phương chịu ngậm bồ hòn còn chưa tính, lại không nghĩ rằng Cố Hàn Sơn cư nhiên còn để lại một tay, lấy ra không ít chứng cứ bất lợi đối với hắn. Nếu không phải những cái chứng cứ đó quá chuyên nghiệp, các võng hữu xem không hiểu, thật đúng là chưa chắc là có thể lừa gạt cho qua.

 

Suýt nữa đã bị cắn ngược lại một cái, Đàm Nhất Triết đối với y cũng không có lá mặt lá trái như trước, mỗi lần thấy đều muốn châm chọc mỉa mai một hồi, hận không thể khiền công ty lập tức hoàn toàn sa thải y, để người này từ trước mắt mình—— cũng từ tầm nhìn mọi người hoàn toàn biến mất.

 

Cố Hàn Sơn chậm rãi đứng thẳng thân thể, đem quần áo trên người sửa sang lại thỏa đáng, cũng không muốn cùng hắn nói nhảm, đẩy đẩy mắt kính xoay người liền đi.

 

“Cố Hàn Sơn!”

 

Từ lúc làm nghệ sĩ dưới trướng y, Đàm Nhất Triết hận nhất chính là tư thái lãnh đạm với ai cũng dầu muối không ăn này cuảy. Thấy y dám hoàn toàn làm lơ chính mình, trong mắt liền càng dâng lên chút hỏa khí, cắn răng tiến lên, bỗng nhiên cao giọng kêu lên.

 

“Đừng cho là ta không biết ngươi muốn làm gì! Hại ta một cái còn chưa đủ, hiện tại sự tình bại lộ, lại lừa gạt một tiểu hài nhi lòng muốn tạo nên tên tuổi sao? Từ chỗ này của ta, ngươi lại đi hút máu bọn họ, lấy bọn họ kiếm tiền cho ngươi? Nghĩ cũng đừng nghĩ! Ta tuyệt không sẽ gọi bọn hắn lại bước lên vết xe đổ của ta!”

 

Âm thanh hắn không hề đè xuống, tự nhiên hấp dẫn tới ánh mắt không ít người, paparazzi ẩn ở chỗ tối cũng sôi nổi nâng dậy tinh thần, mấy cái màn ảnh đã lặng lẽ xoay lại đây.

 

Đàm Nhất Triết đứng tại chỗ ngực phập phồng, gương mặt trắng nõn ẩn ẩn đỏ lên, bộ dáng như là bị tức giận đến tàn nhẫn, đáy mắt lại không dấu vết lòe ra chút âm lãnh.

 

Thiêt lập của hắn trước mặt người khác chính là nghĩ sao nói vậy bênh vực lẽ phải, chuyện này nhiệt độ lại chưa tan, vừa lúc có thể nhân cơ hội này lại nổi lên lại. Mọi người nhìn chỉ biết hắn không muốn để Cố Hàn Sơn dậy họa cho những diễn viên trẻ tuổi đó, nhịn không được động thân xuất đầu, đến lúc đó thiết lập tất nhiên so với hiện tại càng tốt.

 

Cố Hàn Sơn ở trong giới giải trí lăn lê bò lết nhiều năm, làm sao không biết tâm tư này đó của hắn. Chỉ là lúc này y hoàn toàn yếu thế nhiều lời nhiều sai, tầm mắt đảo qua mấy cái vị trí vừa vặn kia, nói không chừng là Đàm Nhất Triết tự mình nhờ người mướn paparazzi, càng là mạc danh chán nản, nhíu nhíu mày, ném hắn ra muốn rời khỏi.

 

Mục đích của Đàm Nhất Triết đã đạt tới, chỉ còn một tuồng kịch cuối cùng còn phải diễn xong, bước nhanh tiến lên đi đến dưới ánh nắng hè chói chang chói chang, đang muốn lại nghĩa chính từ nghiêm mà nói thêm hai câu, một đạo thân ảnh lại bỗng nhiên từ trong đám người xông ra, đứng ở trước người Cố Hàn Sơn.

 

Tình huống trước mắt hiển nhiên không có trong kịch bản, Đàm Nhất Triết ngẩn ra, theo bản năng dừng lại bước chân.

 

Là từ kia một đống trong đám người xông ra, không cần nhìn kỹ liền biết là sinh viên hoặc là người không tên tuổi.

 

“Có chuyện gì? Là muốn nổi tiếng sao?”

 

Nhớ tới bài diễn thuyết dõng dạc hùng hồn vừa rồi trước mặt mọi người kia của Đàm Nhất Triết, Cố Hàn Sơn càng thấy không thú vị, một bên ngẩng đầu, một bên đơn giản nửa tự giễu mà lười nhác mở miệng: “Ngượng ngùng, ta nơi này chuyên trách gạt người ——”

 

“Không phải.”

 

Giọng nói sạch sẽ lạnh nhuận xen lẫn giữa thiếu niên và thanh niên, như thanh tuyền khuynh rơi xuống, cắt đứt lời y.

 

Trong lòng Cố Hàn Sơn bỗng dưng nhẹ nhảy, đỉnh mày khẽ nhếch, ngẩng đầu đem ánh mắt dừng ở trên thân ảnh trước mặt.

 

Trước mắt đột nhiên nhảy ra một người trẻ tuổi nhưng cũng hoàn toàn không hề luống cuống, ánh mắt trong trẻo mà nhìn y, mắt đen trong vắt cong thành hình trăng non xinh đẹp, đôi tay nghiêm túc đem danh thiếp đưa qua.

 

“Cố lão sư, ta tên là Lục Vân sinh, là tới để ngài lừa…… Ta có thể kiếm tiền cho ngài không?”

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Nhân vật phản diện: Ta thường bởi vì quá mức chuyên nghiệp mà cùng các ngươi có vẻ không hợp nhau:)

 

# Liền #

 

# phơi nắng đi #

 

_(:з” ∠)_

 

『tin nhắn của nhân vật chính: Thấy, thấy chữ như mặt, ô ô y y ô oa oa a a a a a cách ô ô ô oa oa oa y ô ô y ô ô ô (PД`q. )……』

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: