[Pháo hôi]Chương 115

[Pháo hôi]Chương 115

Edit&Beta: Giếng.

Cố Hàn Sơn ngơ ngẩn đứng lại, nhất thời không thể nói nên lời.

 

Lúc trước kia một phương công kích che trời lấp đất toàn internet, thanh danh y ở trên mạng sớm đã hoàn toàn bất kham, Đàm Nhất Triết lại tận sức mà đuổi theo y tiếp tục tiêu phí độ hot giả bộ thảm thương, đã đem y hoàn toàn đắp nặn thành một nghệ sĩ áp bức bóc lột quỷ hút máu.

 

Hiện tại y vừa đi bên ngoài, nói không chừng sẽ gặp cảnh ngộ bị kêu đánh đầy đường.

 

Trong giới từ trước đến nay xu lợi tị hại, không biết nội tình tránh y còn không kịp, nhìn ra chút manh mối lại cũng đồng dạng không cợt nhả cũng chẳng gần gũi. Mỗi người hận không thể đi vòng qua, ai cũng không muốn tại loại thời điểm này trêu chọc một thân phiền toái.

 

Lúc này không ai nguyện ý cùng y có bất luận quan hệ gì, trong lòng Cố Hàn Sơn rất rõ ràng.

 

Tiền vi phạm hợp đồng hai bên mặc kệ, mặc y gánh vác toàn bộ, của cải mấy năm nay cơ hồ đều bồi vào. Y đã đến cùng đường bí lối, nghệ sĩ trong tay đã bị công ty một lần nữa phân phối, chỉ còn chờ vấn đề hợp đồng hoàn toàn chấm dứt, liền sẽ hoàn toàn cuốn gói chạy lấy người khỏi công ty.

 

Sở dĩ tại loại thời điểm này đến nơi đây, cũng chỉ là ôm tâm tư thử thời vận, muốn nhìn một chút có thể có phương pháp tìm được hạt giống có tiền đồ gì hay không, thử xem xem có thể nỗ lực một lần lại từ đầu hay không.

 

Kỳ thật —— bất quá cũng chỉ là đến xem.

 

Rốt cuộc y trừ bỏ chuyện này, tựa hồ cũng thật sự không có gì để làm.

 

Cố Hàn Sơn trầm ngâm, nhìn thanh niên trước mắt, cảnh giác dưới đáy mắt dần dần tiêu tan, thần sắc bất giác ẩn ẩn hòa hoãn xuống.

 

Đàm Nhất Triết tới chính là muốn hắc y, kêu những lời này đó, nghi ngờ cảnh giác rõ ràng trong mắt người vây xem. Nhưng trong mắt thanh niên trước mặt lại vẫn như cũ sạch sẽ, thần sắc cũng không chút nào giống như đang đùa giỡn.

 

Độ hot có thể cọ bao lâu liền cọ bấy lâu, Đàm Nhất Triết đuổi theo y không bỏ cũng không ngoài ý muốn, thậm chí sớm đã qua giai đoạn lòng đầy căm phẫn, liền chút lửa giận cũng không thèm để ý. Qua một đoạn thời gian điều chỉnh, cũng đã có chuẩn bị tâm lý tiếp thu hiện trạng.

 

Nhưng y tựa hồ còn chưa chân chính chuẩn bị tốt ——

 

Ngực yên lặng đã lâu không biết vì sao nhảy lên lên, đối diện với mắt đen thanh triệt hết sức trịnh trọng thành khẩn, Cố Hàn Sơn chậm bước chân, thân hình theo bản năng đứng yên.

 

Bả vai mấy ngày nay qua hơi cong xuống một lần nữa thẳng tắp, ngay cả eo lưng cũng theo bản năng thẳng tắp. Cố Hàn Sơn nhẹ hít khí, sửa sang lại quần áo trên người, đôi tay đem danh thiếp tiếp nhận: “Hạnh ngộ, Cố Hàn Sơn.”

 

Cơ hồ mơ hồ lộ ra một thân khí thế hiên đĩnh khí phách hăng hái lúc trước kia của một người đại diện kim bài.

 

Lục Vân Sinh nhìn y, quang mang trong mắt sáng lên, nhẹ nhàng nhếch lên khóe môi.

 

Cố Hàn Sơn cũng hướng cậu cười cười, ánh mắt hơi một ngưng chú, trong lòng bất giác nhẹ động.

 

Lúc trước thế nhưng chưa kịp chú ý, tiểu hài tử trước mắt lớn lên rất đẹp, tươi cười càng làm cho người ta thích, ngọt lành thấm lạnh mà thấm vào đáy lòng, làm cho tâm tình người khác cũng không tự chủ được tốt lên.

 

Đôi mắt sạch sẽ cong tự nhiên, lộ ra thuần túy trong trẻo dễ dàng đả động người nhất. Ngũ quan tinh xảo thanh tú gãi đúng chỗ ngứa, trên má mang theo chút thịt mềm mại, nhìn qua lại vẫn là mảnh khảnh đơn bạc, thân hình đĩnh bạt hơi thở mát mẻ, rõ ràng hiện ra khí thế thiếu niên động lòng người.

 

Rõ ràng vừa rồi nhìn một vòng ở trong đám người báo danh, cư nhiên không thể nhìn thấy hạt giống lại có linh khí xuất chúng như vậy.

 

Cố Hàn Sơn cúi đầu, nhìn nhìn danh thiếp trong tay.

 

Danh thiếp là thuần sắc trắng đơn giản, chất giấy lại nhìn ra được tuyệt không phải hàng dỏm, cho dù cất lâu trong túi cũng sẽ không cong hay ố màu.

 

Đại khái là một tân nhân mới vào nghê, không chỉ viết tên họ số điện thoại, mặt còn lại còn nghiêm túc viết năm sinh địa chỉ gia đình. Con dấu nhạt màu là nét bút gương mặt tươi cười đơn giản, mềm mụp mà dừng bên góc danh thiếp, khiến người chỉ cần nhìn đều bất giác giơ lên khóe miệng.

 

Bị chuyện xưa dây dưa phiền muộn đảo mắt tan thành mây khói, Cố Hàn Sơn thu hồi danh thiếp ngẩng đầu, nhìn thân ảnh thanh tú vẫn cứ đầy mắt nghiêm túc trước mặt, rốt cuộc không nhịn xuống lộ ra chút ý cười: “Lần đầu tiên đưa danh thiếp?”

 

Không biết y tại sao đột nhiên hỏi chuyện này, Lục Vân Sinh chớp chớp mắt, nhẹ nhàng gật gật đầu.

 

Cố Hàn Sơn ho nhẹ một tiếng, ý cười rốt cuộc dấu không được: “Trách không được, ta nói cái danh thiếp này như thế nào lại……”

 

Như thế nào làm giống như rất thân thiết.

 

Trên người thanh niên trước mắt tựa hồ có năng lực kỳ dị khiến người thả lỏng, suýt nữa làm y một không cẩn thận nói ra lời trong lòng.

 

Dựa vào tu dưỡng tốt đẹp của một người đại diện, Cố Hàn Sơn kịp thời chặn đứng câu chuyện, đem tấm danh thiếp kia cẩn thận cất tốt, giơ tay giúp cậu lấy xuống phiến lá bị gió thổi rơi xuống cổ áo, cười cười ôn thanh dặn dò: “Lần sau trên danh thiếp không cần viết địa chỉ —— điều kiện tốt như vậy, vạn nhất không cẩn thận phát hỏa(nổi tiếng) đâu?”

 

Lục Đăng chớp chớp mắt, dưới ánh nắng ngẩng đầu.

 

Thân hình ái nhân vẫn như cũ là cao lớn hiên vĩ nhất quán, có lẽ là bởi vì mấy ngày này tình cảnh chật vật, thiếu chút khí thế tinh anh tiêu sái thanh lãnh nhất quán, một thân đồ hưu nhàn ở nhà bình thường khiến cả người đều có vẻ mềm mại xuống.

 

Ngón tay mang theo mùi thuốc lá nhàn nhạt lướt qua cần cổ, đem phiến lá kia cầm lấy, vẫn ổn định ôn nhu đến gần như đang bảo vệ.

 

Không trung sáng sủa không mây, dương quang sáng ngời đến chói mắt xuyên thấu qua cành lá trùng điệp, nhảy lên rơi xuống, cẩn thận đem tất cả mà tô lên một lớp kim phấn xán xán.

 

Đại khái là hôm nay quá nóng, trên mặt Lục Đăng cũng đi theo nóng lên, nhấp khởi khóe môi nghe lời gật đầu: “Ân.”

 

Danh thiếp chỉ có một cái, là nhờ hệ thống đặc biệt gấp gáp tạo ra tới, đưa đối phương cấp giữ.

 

Gương mặt tươi cười cũng là cậu tự tay vẽ.

 

Tâm tư nho nhỏ dưới ánh mặt trời bồng bột sinh trưởng, nhu nhu dò ra một chút rễ cây nhỏ, trong lòng nhẹ chạm vào một cái, hạt giống liền phát triển.

 

Thanh niên tóc ngắn mềm mại dịu ngoan, giống như học sinh thành thành khẩn khẩn nghiêm túc gật đầu, ngọn tóc cũng theo động tác hơi phất qua đầu ngón tay.

 

Tay Cố Hàn Sơn nhéo phiến lá kia mạc danh dừng lại, động tác nửa đường ngưng lại, tim mạc danh nhẹ nhàng đập lên, theo bản năng mở miệng: “Muốn chụp quảng cáo sao?”

 

Mới vội vàng đuổi tới thế giới này, Lục Đăng kỳ thật còn không có tính toán cùng quy hoạch đặc biệt rõ ràng đối với tương lai, cũng không có chuyện gì nhất định phải làm hoặc không cần làm. Chỉ là nhớ tới Đàm Nhất Triết vừa rồi tư thế vênh váo hung hăng lại dây dưa không thôi, khóe môi liền không khỏi nhấp lên, lần thứ hai dùng sức gật đầu: “Muốn.”

 

—— Đàm Nhất Triết cũng muốn chụp cái quảng cáo này.

 

Cậu lần này tới không có đại sự gì khác, một lòng muốn thay Cố Hàn Sơn hảo hảo xã giận.

 

Những cái thủ đoạn bình thường nhất đó ngược lại tiếc nuối dùng lực đáp trả, bị dổ lên một thân nước bẩn rồi lại không thể nào rửa sạch nghẹn khuất cùng lửa giận, cậu tới nhận cái thân phận này, chính là muốn dùng hết toàn lực đem những cái khói mù đó đều hoàn toàn rửa sạch sẽ khỏi nhân sinh Cố Hàn Sơn.

 

Vì cái này, chuyện lúc trước xem ra là khó đến muốn mệnh, cậu khẽ cắn môi liền đều có thể làm.

 

Nhận thấy được rõ ràng ý chí chiến đấu chợt dâng lên trên người thanh niên, Cố Hàn Sơn hơi kinh ngạc nhướng mày, nhưng cũng mạc danh bị khơi dậy khoái ý vui mừng đầy lòng. Ý cười trong mắt càng đậm, một phen dắt lấy cổ tay của cậu, lập tức hướng chỗ báo danh đi qua: “Đi, thay ta đi kiếm tiền.”

 

Lục Vân Sinh bị y nắm, không nửa điểm do dự mà theo sau, mặt mày thanh tú hoà thuận vui vẻ cong lên.

 

Đàm Nhất Triết vẫn tại chỗ chuẩn bị kết thúc lời kịch:……

 

Làm minh tinh đối mặt với màn ảnh, chỉ cần không đi con đường khó khăn, đều không có ai không sợ phơi nắng, trạng thái làn da tiểu sinh lưu lượng càng là một đám người thay phiên nhìn chằm chằm, sợ không cẩn thận xảy ra tình huống gì.

 

Hắn cố ý đi dưới đại thái dương, còn không phải là vì để mấy paparazzi kia có thể tìm được góc độ tốt nhất chụp lén, đến lúc đó ảnh chụp lộ ra liền lộ đi cũng có thể tạo một đợt sóng trong giới.

 

—— Ai biết chưa kịp mở miệng nói đã bị người cắt ngang, khí tràng giữa hai người kia lại thật sự quá mức không coi ai ra gì, hắn ở dưới thái dương phơi nắng tới mười phút, thế nhưng từ đầu tới đuôi không thể tìm được cơ hội đánh gãy lên sân khấu.

 

Trơ mắt nhìn hai người hàn huyên vài câu tiện tay bắt tay chạy, Đàm Nhất Triết đứng tại chỗ đầy hỏa khí, khớp hàm cắn chặt muốn chết, trừng mắt nhìn hai đạo thân ảnh chỉ còn cái bóng, oán hận đi trở về dưới dù của trợ lý: “Đi đi, lãng phí thời gian!”

 

Trợ lý tư nhân run lập cập, vội vàng đem dù giúp hắn căng ổn, một bên tận lực đi theo bước chân hắn, một bên thu hồi di động không rõ ràng nhỏ giọng dò hỏi: “Đàm ca, bên kia hỏi…… Còn đăng không?”

 

Paparazzi phát tin tức cho hắn trong di động chính là kia mấy tên muốn lấy lòng, ngồi canh ở dưới mặt trời chói chang nhịn nửa ngày, không chụp ra tư thế Đàm đại minh tinh oai hùng giận giữ thay mặt mắng người đại diện ngày xưa lòng dạ hiểm độc, nhưng thật ra chụp đầy cameras cẩu lương trời giáng.

 

Chức nghiệp paparazzi cũng có tu dưỡng, cố ý gọi điện thoại tới hỏi khách hàng, lần này độ hot rốt cuộc còn phát hay không phát.

 

“Đăng cái rắm!”

 

Không hỏi còn tốt, vừa hỏi xong, Đàm Nhất Triết nháy mắt giận đến nổi trận lôi đình: “Thả ra cho người ta cọ nhiệt độ? Nói không chừng chính là tính kế tốt rồi đi! Cái gì cũng đừng đăng, nói cho bọn họ đừng để cho ta ở trên mạng nhìn thấy nửa điểm tin tức, bằng không liền chờ phiền toái đi!”

 

Trợ lý im như ve sầu mùa đông, vội vàng một liên thanh đáp ứng, đưa hắn vào cao ốc của tổng bộ Meda khu vực Châu Á Thái Bình Dương, đi về trên xe bảo mẫu đem tin tức thả trở về.

 

Mấy ngày nay sống càng ngày càng khó, tính tình gần nhất Đàm Nhất Triết rõ ràng là đại điển hình cho người đang nổi, sau khi gặp vận đỏ cùng lúc bừa bãi vô danh căn bản không phải một người. Cũng là người thứ hai trơ mắt nhìn người đại diện sớm chiều ở chung bị đẩy đến đường chết bức đến nước này, bọn họ vẫn may mắn tồn tại, cũng khó tránh khỏi sinh ra chút tâm tư thấp thỏm thỏ chết sói buồn.

 

Nếu là Đàm Nhất Triết gặp phải cái phiền toái gì, như là chuyện lúc này bại lộ, lại muốn tìm cái kẻ chết thay……

 

Lên con thuyền này liền không thể đi xuống, trợ lý treo điện thoại tâm sự nặng nề, đang muốn thu hồi di động, bỗng nhiên nghe thấy âm thanh tin nhắn kêu vang, vội vàng cầm lên vừa nhìn, sắc mặt nháy mắt liền thay đổi.

 

Cố Hàn Sơn không mang theo Lục Vân Sinh lại đi vào chen chúc trong đám người, móc di động ra đã phát mấy cái tin nhắn, lại gọi điện thoại, liền có người từ cửa hông đi ra, đem hai người khách khách khí khí mà lãnh vào cao ốc tổng bộ.

 

“Tổ làm phim lần này ta đều nhận thức, cùng đạo diễn nói hai câu, đem tư liệu của ngươi đệ lên rồi, chúng ta trước thử kính một hồi.”

 

Máy lạnh trong cao ốc chạy rất mạnh, nháy mắt tưới đi một thân thời tiết nóng từ bên ngoài mang tiến vào.

 

Cố Hàn Sơn khôi phục trạng thái công tác bước đi trầm ổn, dẫn Lục Vân Sinh ở cửa một lát tiêu trừ mồ hôi, mới tiếp tục một đường hướng trong đi.

 

“Không cần căng thẳng, lần này chính là chụp bản sắc riêng.”

 

Nhận thấy được thanh niên bên người thấy người ngoài vẫn rất câu thúc, Cố Hàn Sơn cố tình thả chậm bước chân, ngữ khí hòa hoãn mà động viên tâm lý cho cậu: “Đừng lo lắng, chúng ta điều kiện tốt, chung quy có thể tìm ra được cảm giác.”

 

Không riêng gì tổ quay chụp, y cùng toàn bộ đoàn đội tuyên truyền của Meda thậm chí cùng mấy cái cao tầng đều từng có tiếp xúc. Lúc trước đại diện phát ngôn của Đàm Nhất Triết chính là y trên dưới chạy hơn một tuần, nghĩ cách đoạt thực từ miệng hổ mà đoạt xuống, toàn bộ đoàn đội đều không sai biệt lắm hỗn đến quen thuộc.

 

Ai biết mới đem tài nguyên bắt được tay, quay đầu đã bị tai bay vạ gió đập vào đầu, thành người đại diện bại hoại tội ác tày trời trong truyền thuyết.

 

Không có để tâm tư cảm xúc tự giễu chợt lóe mà qua quấy nhiễu chính mình, Cố Hàn Sơn đỡ đỡ mắt kính, thuần thục mà đem người xem náo nhiệt cản lại, khí phái dẫn Lục Vân Sinh vào thang máy trong suốt ngắm cảnh.

 

Cân nhắc ưu khuyết của một người đại diện, quan trọng nhất chính là tụ tập cùng sàng chọn năng lực tài nguyên, hơn nữa có thể nắm giữ nhân mạch trong tay.

 

Trong tay y lúc trước nghệ sĩ không ít, chung quy không thể đuổi theo theo ở phía sau mỗi người đi, nhưng cũng không cố ý thiên vị khó xử, có tài nguyên tốt chung quy muốn cân nhắc người nào thích hợp phát triển người nào gần nhất thiếu cho hấp thụ ánh sáng, nghĩ cách đúng mức mà an bài thỏa đáng.

 

Lúc này nhưng thật ra không cần phải.

 

Không cần phải tốt.

 

Cố Hàn Sơn đứng yên dựa lưng vào cửa kính, thay Lục Vân Sinh ngăn chặn màn ảnh chính diện, ánh mắt dừng ở trên khuôn mặt đặc biệt tuấn tú mềm mại kia, ngay cả chính mình cũng cảm thấy tất cả sự kiện thật sự có chút kỳ dị nói không nên lời. Giơ tay giúp cậu chỉnh cổ áo, khóe môi cứng ngắc mà nhẹ khơi lên.

 

Mười phút trước, y còn ở cửa Meda, đầu đội thái dương săn như tìm kim trong biển rộng chọn hạt giống tốt.

 

Hiện tại thế nhưng đã mang theo dù không ký hợp đồng không nói điều kiện, chỉ thu danh thiếp biết tên tiểu hài tử, vận dụng tài nguyên dư lại khó được trong tay tới chụp quảng cáo.

 

Người đại diện tinh anh luôn luôn lý trí thành thục còn chưa từng làm chuyện điên cuồng như vậy, bất ngờ làm một lần, thế nhưng tâm tình ngoài ý muốn không tồi.

 

Cố Hàn Sơn nhẹ thở dài, độ cung khóe môi không kịp thu liễm. Lục Vân Sinh vừa lúc ngẩng đầu, đối diện với con ngươi đen bóng, đẹp mặt mày đảo mắt cong thành hai cái trăng non.

 

Cố Hàn Sơn:……

 

Phải nghiêm túc.

 

Bị cậu chọc đến cả trái tim đều nhũn ra, Cố Hàn Sơn hít sâu, ngừng tâm tư càng nghĩ càng không ngừng đi xa. Không dám nghĩ lại hai câu khi Lục Vân Sinh đi lên chào hỏi kia trừ bỏ bênh vực kẻ yếu giúp y trả đũa Đàm Nhất Triết, đến tột cùng còn có càng nhiều thâm ý gì hay không, chỉ là nhịn không được nâng tay, ở trên tóc ngắn đen thuần mềm oặt nhẹ nhàng xoa xoa.

 

“Đừng khẩn trương…… Liền phát huy như bình thường, trong chốc lát ta giúp ngươi tìm cảm giác.”

 

Hiện tại nói khẩn trương như là chế giễu y.

 

Càng ngày càng cảm thấy hành vi chính mình thật sự khác người, Cố Hàn Sơn nhịn không được khắc sâu tỉnh lại một hồi, giấu đầu lòi đuôi mà bắt đầu nghiêm túc, nương cơ hội xoa đầu cẩn thận dặn dò.

 

“Đứng trước màn ảnh nhớ phải tìm góc độ đẹp cho chính mình, không cần trốn, ngươi hiện tại đúng là thời điểm cần cho hấp thụ ánh sáng. Điều kiện của ngươi dù là chụp đại cũng đẹp, chụp nhiều mấy tấm cũng không thấy chỗ hỏng.”

 

Thanh niên trước mắt không thể nghi ngờ là ngọc thô chưa được mài giũa, không thể bởi vì y nhất thời mềm lòng, liền thả lỏng yêu cầu, ngược lại đem người trì hoãn.

 

Cố Hàn Sơn mang nghệ sĩ từ trước đến nay là cái phong cách này, tài nguyên nên có một chút không ít, xã giao lúc cần càng là chưa từng sai lầm qua, nhưng cái nào cũng sẽ không chiếu cố thêm, ngay cả ngày thường vô dụng thăm hỏi hàn huyên đều hiếm có, càng sẽ không như lão mụ tử hỏi han ân cần xử lý mọi chuyện.

 

Người đại diện như vậy kỳ thật ít có, nhưng dù sao có tự tin của một kim bài, cũng không có ngoại lệ chịu thua. Nghệ sĩ mới cho dù có không hài lòng, sau khi xuất đạo, gặp qua người đại diện nham hiểm thậm chí cười hì hì đem nghệ sĩ đẩy lên giường người ta, cũng đều dần dần cảm thấy Cố Hàn Sơn tốt, không ít người thậm chí còn sẽ nghĩ cách một lần nữa kêu người về.

 

Đại khái là mấy ngày này không ra ngoài làm chính mình chậm trễ.

 

Người đại diện kim bài nhanh chóng thay đổi một lần nữa thiết diện vô tư, hít sâu xụ mặt, âm thầm gõ chuông cảnh báo cho chính mình.

 

Lục Vân Sinh nghe rất nghiêm túc, đầu nhỏ ở dưới bàn tay y từng chút từng chút ngoan ngoãn, mái tóc ở trong lòng bàn tay ấm áp khô ráo nhẹ nhàng mềm mại mà cọ.

 

“Có người thấy liền chủ động một chút, chính mình đi chào hỏi, ta lần sau sẽ không giúp ngươi chắn.”

 

Cố Hàn Sơn thần sắc bình tĩnh, trong lòng bất động thanh sắc mà càng thêm thống khổ: “Phải tự mình rèn luyện, nắm cái tay sẽ không rớt khối thịt. Chủ động nói hai câu, tương lai có khả năng đều là nhân mạch cần dùng đến ……”

 

……

 

Như thế nào sẽ ngoan như vậy.

 

Xúc cảm ôn ôn nhuyễn nhuyễn dưới lòng bàn tay, nhu hòa mà củng bàn tay y, nói cái gì cũng nghiêm túc nghe, học hỏi vừa khiêm tốn vừa thành khẩn.

 

Cố Hàn Sơn cảm thấy tim chính mình đều sắp bị cậu cọ thành một nhịp.

 

Như là tiểu động vật chỉ mới ra khỏi vỏ lại phá lệ trượng nghĩa, rõ ràng ngay cả chính mình còn rất sợ, nhưng vẫn là tạc mao xông tới, đem người xấu giương nanh múa vuốt mà dọa chạy, vừa chuyển đầu rồi lại dò ra đầu lưỡi mềm mại giúp y liếm láp miệng vết thương.

 

Còn lấy đầu củng y.

 

……

 

Đại khái là trong khoảng thời gian này phá lệ thanh nhàn, đem đầu nhàn hỏng rồi.

 

Bị ý nghĩ của chính mình dọa sợ không nhẹ, Cố Hàn Sơn dùng sức lắc lắc đầu, không nói thêm nữa đi xuống, đem càng nhiều ý niệm không thể hiểu được trong óc đuổi ra, vận khí xoay người nhìn chằm chằm cửa thang máy trầm mặc.

 

Thang máy thực nhanh tới tầng của tổ làm phim, âm thanh nhắc nhở thanh thúy vang lên.

 

“Cố, đã lâu không thấy!”

 

Phó đạo diễn y sớm chào hỏi đã canh giữ ở cửa, vừa thấy hai người ra tới, liền dị thường nhiệt tình mà đón vào, dùng Hán ngữ cứng nhắc nhiệt tình chào hỏi.

 

Toàn bộ tổ làm phim đều là chuyển đến từ Mỹ, lúc trước bị lẩu băng* sữa đậu nành của Cố Hàn Sơn kết giao uy đến dễ bảo. Nam nhân tóc vàng mắt xanh cao lớn trên người mang theo tươi cười nhiệt liệt, giang hai cánh tay hướng hai người bước nhanh lại đây nghênh đón.

 

*Lẩu băng: là một loại lẩu bỏ nước đá ở TQ.

 

“Nhìn xem đây là tiểu bảo bối nhặt được ở chỗ nào! Ta không nghĩ tới quý quốc còn có người có diện mạo xuất chúng như vậy, nhìn xem đôi mắt cùng cái miệng này, quả thực là thiên sứ! Mau đem qua ta hảo hảo xem ——”

 

Phó đạo diễn dùng tiếng Trung Quốc cứng nhắc bỗng nhiên nghẹn ở trong cổ họng, đối với thân ảnh mang hơi thở mười phần áp bách trước mắt so với chính mình còn cao hơn nửa tấc, yên lặng đem lời khách sáo biểu đạt thân cận còn lại nuốt trở vào.

 

Phó đạo diễn:……

 

Cố Hàn Sơn:……

 

Lục Vân Sinh ở phía sau người đại diện cao lớn hung mãnh dò ra nửa cái đầu, hướng phó đạo diễn hữu hảo mà cong cong đôi mắt, cẩn thận mà chọc chọc phía sau lưng rộng lớn kiên cố của Cố Hàn Sơn.

 

Cố Hàn Sơn bỗng nhiên hoàn hồn, buông ra tay chặt chẽ che chở cậu, yên lặng theo bản năng che Lục Vân sinh ở phía sau.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Cố · kim bài · không giúp ngươi chắn · tự mình bắt tay · sẽ không rớt khối thịt · người đại diện: Ta không phải ta không có ta siêu lạnh nhạt……||▽°*)ヾ(ノ≧ 皿≦)ノ

 

Phó đạo diễn: =O=

 

#Đây là#

 

# siêu nghiêm khắc #

 

#的 #

 

#……#

 

(‘-ι_-`)

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: