[Pháo hôi]Chương 117

[Pháo hôi]Chương 117

Edit&Beta: Giếng.

Trước khi kịp phản ứng, Cố Hàn Sơn đã giết qua đám người, ngăn cách vô số tầm mắt, cùng với quần áo một phen kéo người vào trong lòng ngực.

 

Kẹo ngậm trong miệng răng rắc cắn nát, cắn thật mạnh một cái, người đại diện kim bài trong mắt bốc hỏa, chưa từng ảo não như vậy với những gì chính mình dặn dò.

 

——Tại sao lại dạy Lục Vân Sinh phối hợp nghe lời!

 

Mới gọi điện thoại, cư nhiên đã kêu người cởi quần áo!

 

Mới vừa còn nói với cậu Meda rất nhiều quy củ…… Ngực Cố Hàn Sơn phập phồng, lòng tràn đầy đều là tự trách, lực đạo che chở người càng nặng chút, ánh mắt đầy hàn ý mà cắt một vòng.

 

……

 

Phim trường nguyên bản náo nhiệt bị hàn khí quanh thân y chấn nhiếp, đảo mắt an tĩnh lại.

 

Ở hung ác con mắt hình viên đạn còn có uy hiếp của nồi lẩu, đạo diễn rụt rụt cổ, mờ mịt bất lực mà nhìn qua nhìn lại: “Cố……?”

 

Cố Hàn Sơn hít sâu, tâm trạng cứng erắn đang muốn chất vấn, trong lòng ngực bỗng nhiên giật giật, một cái đầu nhỏ từ trong vòng tay chặt chẽ của y chui ra tới.

 

Động tác tay Lục Vân Sinh còn ngừng trên nút áo, bởi vì biến cố đột nhiên đến cũng ẩn ẩn sinh ra bất an, đôi mắt đen nhuận liên tục chớp chớp, hơi ngưỡng đầu nhìn y.

 

Cố Hàn Sơn: “……”

 

Khí thế Cố Hàn Sơn mềm nhũn, vươn tay ra sờ sờ đầu Lục Vân Sinh, dùng sức lực toàn thân để âm thanh nhu hòa xuống, làm mất bò mới lo làm chuồng bổ sung giáo dục cho tiểu động vật trong lòng ngực: “Không cần ở bên ngoài thay quần áo.”

 

Đây thật ra là hai chuyện khác nhau.

 

Chụp loại quảng cáo tuyên truyền tráng phục nam này, vốn yêu cầu đối với dáng người cực kỳ nghiêm khắc. Lộ thân đều là tiêu chuẩn bình thường, nghiêm khắc còn phải kiểm tra chỉ số BMI của cơ thể, thoát đến chỉ còn quần đùi kiểm tra chuyên nghiệp, trải qua tầng tầng sàng chọn mới có thể bắt được cơ hội quay chụp chính thức.

 

Lục Vân Sinh nếu là tự mình báo danh, còn phải chờ cái ba bốn ngày xét duyệt, cũng phải làm theo trải qua một bước này.

 

Cố Hàn Sơn có thể mang người lướt qua một bước này tiến vào, tự nhiên là bằng bình phong nghiệp vụ đáng tin cậy từ trước đến nay. Nhưng cũng dù sao cũng còn phải để người ta nghiệm một nghiệm, nhìn xem trừ bỏ gương mặt phá lệ xinh đẹp kia, địa phương khác có điều kiện đúng quy cách hay không.

 

Nhưng lại không phải bất chấp cũng phải nghiệm như vậy!

 

Gác ở trên người nghệ sĩ bình thường khác là rất bình thường, lần này Cố Hàn Sơn lại như thế nào cũng chịu không nổi. Một tay kéo chặt cổ áo sơmi đã cởi bỏ của Lục Vân Sinh, cúi người giúp cậu đem từng nút cài tốt, mới dắt bàn tay cậu kéo qua phòng thay quần áo.

 

“Cố, chúng ta chính là nhìn xem, ảnh gì cũng chưa chụp!”

 

Rốt cuộc còn trông cậy vào cái lão bằng hữu này mang mọi người đi xem gấu trúc, đạo diễn sợ y hiểu lầm, căng da đầu vội vàng theo sau ý đồ giải thích.

 

Chụp đồ nam, lại là quảng cáo hợp tác với tạp chí, thật sự bấm máy cũng khó tránh khỏi phải có mấy tấm hơi lộ chút nửa người trên.

 

Lần đầu hợp tác với người mới, phim trường thay quần áo đã sớm là ước định xem thành thái độ bình thường, tuy nói trong hiệp ước xác thật không có nói tới, khá vậy không ai sẽ đem loại sự tình này coi thành chuyện lớn.

 

“Nai con của ngươi quá đáng yêu, thế nhưng vẫn luôn ở trong phim trường tìm ngươi, mọi người ồn ào, muốn giúp cậu ấy thả lỏng một chút……”

 

Đạo diễn sốt ruột, hai thứ tiếng trộn lẫn thành một lắp bắp giải thích: “Nói không chừng ngay cả ngươi cũng không biết, thiết kế sư của chúng ta nói, dáng người cậu ta so với lời ngươi nói càng tốt!”

 

Thiết kế sư cũng phiền người!

 

Mọi người đều mặc quần áo, mỗi ngày đều nhìn cái gì đó!

 

Cố Hàn Sơn hỏa khí không chỗ đánh ra, tàn nhẫn liếc mắt trừng hắn một cái, ngữ khí đạm nhạt đến mang theo băng: “Thiếp lập của Vân Sinh hiện tại chủ công thiếu niên cùng thanh xuân vườn trường, qua mấy năm mới có thể chuyển hình, hiện tại không cần thiết lộ ra cơ bắp, ta nhớ rõ tạo hình lần này của các ngươi đại khái cũng là phương hướng này.”

 

Đạo diễn tự biết đuối lý, đứng ở tại chỗ há to miệng, phát ra âm thanh vô cùng tiếc nuối.

 

Cố Hàn Sơn không lại để ý đến hắn, nắm Lục Vân Sinh bước chân nhanh hơn, đạo diễn chậm rãi chạy theo kia vài câu lung tung rối loạn giải thích.

 

Tiếng Trung Quốc trộn tiếng Anh, nghe tới phát âm tiếng Anh, liền không có mấy khác biệt với lời thỏ lộ tỏ tình bao nhiêu.

 

Ngực Cố Hàn Sơn mạc danh lộp bộp một tiếng, tư duy nhanh chóng trở về vị trí cũ, trong đầu lại khó được có chút hỗn loạn.

 

…… Y đương nhiên biết.

 

Cái ôm vừa mới kia, thân thể hai người bởi vì động tác bất ngờ hoàn toàn dán thành một khối. Quần áo mùa hè đều mỏng, y có thể rõ ràng cảm giác được đường cong cơ bắp lưu sướng trên thân thể nhìn như đơn bạc kia, eo mềm dẻo, bụng nhỏ bằng phẳng cùng vai dễ dàng là có thể căng chặt—— y tự nhiên cũng có thể nghĩ đến những người ở phim trường đó vì cái gì hưng phấn như vậy.

 

Theo đuổi đối với thân thể khỏe mạnh xinh đẹp, phổ biến tồn tại với mỗi lĩnh vực nghệ thuật. Một khối thân thể hoàn mỹ ở dưới ánh đèn thay quần áo có thể so với《David 》của Michelangelo*, là có tư cách nhận được ồn ào cùng hoan hô của cả một studio.

 

*David là bức tượng người đàn ông có con trym đấy các bạn ạ hình như có trong sách mĩ thuật hồi đó, được xưng là tỉ lệ cơ thể hoàn mỹ.

……

 

Liền không cho xem.

 

Cậu.

 

Ý niệm tùy hứng khó được gần như làm Cố Hàn Sơn tự mình giật nảy mình, trên mặt lại vẫn cố gắng trấn định, người đại diện tinh anh gương mặt lãnh đạm, nắm nghệ sĩ nhà mình đivào phòng thay quần áo.

 

Nam trang xa hoa có cái này để cao ngạo khoe khoang, địa phương nên che từ trước đến nay bao đến kín mít, nút áo duy nhất có thể cởi bỏ đại khái cũng chỉ có áo khoác. Lần này chủ đề quay chụp là đồ hưu nhàn xuân hạ, không đến mức bọc đến kin mít như vậy, phong cách lại cũng mộc mạc giản lược, không có gì quá mức lộ liễu.

 

Tuy nói trước mặt mọi người cởi nút áo đổi bộ quần áo cũng không có gì trở ngại, nhưng cũng không cần thiết phải làm đến như vậy.

 

Chuyện không cần thiết phải làm, y không tính toán để cho Lục Vân Sinh đi làm.

 

Một chút phúc lợi cuối cùng cũng bị tàn nhẫn cướp đoạt, đạo diễn không cam lòng, còn muốn lại tranh thủ một lần nữa, liền ở uy hiếp trần trụi lần sau ăn lẩu không mang ngươi theo trong mắt Cố Hàn Sơn nhanh chóng héo úa, dường như không có việc gì mà huýt sáo đi bộ trở về.

 

……

 

Cố Hàn Sơn đem Lục Vân Sinh dẫn vào phòng thay quần áo.

 

Nắm lòng bàn tay hơi hơi lạnh lẽo, tay Lục Vân Sinh không dùng quá nhiều sức lực, ngón tay thon dài mảnh khảnh lại câu lấy bàn tay y, lực đạo khinh khinh nhu nhu, như là tiểu đệm lót mềm mụp lay ngực Cố Hàn Sơn.

 

Cố Hàn Sơn bị cậu lay đến cả trái tim cũng mềm xuống, sợ Lục Vân Sinh bởi vì phản ứng vừa rồi của bản thân nghĩ nhiều, không lấy tay ra, mới tránh đi người liền lấy một cái tay khác xoa xoa đầu cậu.

 

“Không phải chuyện bao lớn, là ta phản ứng quá độ…… Ngươi không có làm sai, đám người trong tổ làm phim kia lung tung rối loạn, thích nháo thích ồn ào, ta nên nhìn chằm chằm nhiều hơn.”

 

Nghe y đem sự tình định rồi tính, Lục Vân Sinh mới rõ ràng mà thở nhẹ ra, nghe lời gật gật đầu, mặt mày cũng đi theo cong lên: “Ta nhớ kỹ.”

 

Cố Hàn Sơn cũng cười đáp lại cậu, nhớ tới lời đạo diễn mới nói, trong lòng rồi lại không biết vì sao khó chịu, ôm người ngồi xuống, bản thân nửa ngồi xổm trước người cậu: “Thực xin lỗi, lúc mới nãy, về sau ta đều sẽ ở.”

 

Tiểu động vật không tự quen thuộc như vậy, tuy rằng nhìn qua mềm mại sờ cực tốt, nhưng vẫn như cũ còn mang theo bản năng cảnh giác đối với người, đi ra ngoài chào hỏi cũng toàn dựa vào lấy hết can đảm dựng lông lao ra, vừa quay đầu lại thấy y không ở phía sau, trong lòng nói không chừng sẽ thấy bất an.

 

Bị nhiều người như vậy ồn ào cởi quần áo, lại bị chính mình dạy phải phối hợp nghe lời……

 

Cố Hàn Sơn lòng tràn đầy tự trách, một bên áy náy ôn nhu nói, một bên đứng lên cúi người, đi giúp cậu cởi nút áo một lần nữa, lần thứ hai nghiêm túc bảo đảm: “Về sau lúc nào cũng bồi ngươi.”

 

Lục Vân Sinh ngoan ngoãn mặc y cởi quần áo cho mình, không giận dỗi cũng không mạnh miệng, ánh mắt lấp la lấp lánh mà nhìn y, nắm góc áo y nghiêm túc gật đầu: “Được.”

 

“Nói định rồi.”

 

Không sửa đúng động tác thân thiết nhỏ của Lục Vân Sinh, Cố Hàn Sơn cười gật gật đầu, mặc cậu nắm chính mình không buông tay, cởi bỏ ba nút áo, ánh mắt sau thấu kính lại bỗng nhiên kinh ngạc ngưng chú.

 

Trong áo sơmi của Lục Vân Sinh, cư nhiên còn mặc áo lót.

 

Nhận thấy y bỗng nhiên dừng lại, Lục Vân Sinh chớp chớp mắt ngẩng đầu, mắt đen nhuận nhuận như là đựng đầy ngôi sao nhỏ sáng lấp lánh, vô tội lại mờ mịt mà nhìn y.

 

Cố Hàn Sơn:……

 

Trách không được dám ở trước mặt người khác cởi quần áo……

 

Một chút tiểu buồn bực mạc danh kia xoẹt mà tan thành mây khói, thay thế chính là xúc động mạc danh muốn hung hăng cười to vài tiếng. Nhớ tới thần sắc đạo diễn đầy mặt thất vọng, Cố Hàn Sơn dùng một chút lý trí cuối cùng đem tiếng cười nhẫn thành một chuỗi ho khan, gập khuỷu tay cũng quy quy củ củ đặt trên đùi ở Lục Vân Sinh, cúi đầu cười ra nước mắt.

 

Sau lại vẫn là Lục Vân Sinh thật sự lo lắng y sẽ ngất xỉu, mạnh mẽ đem người từ trên đùi nâng lên.

 

Thiếu chút nữa liền làm máy hô hấp nhân tạo.

 

“Giới thời trang —— hình như không mặc như vậy, đương nhiên ngươi mặc cái gì cũng dễ xem, nhưng thật ra có thể ngoại lệ.”

 

Người đại diện kim bài hồn nhiên không biết chính mình bỏ lỡ gì đó hít sâu, tháo mắt kính xuống xoa đôi mắt, nhìn áo ba lỗ mười phần phong cách lão cán bộ kia của Lục Vân Sinh, lại nhịn không được đỡ trán cười khẽ ra tiếng: “Tại sao lại mặc như vậy…… Có cảm giác rất lớn tuổi?”

 

Đương nhiên là vì phòng ánh sáng chiếu xuyên qua!

 

Hệ thống lão cán bộ phòng ngừa chu đáo ở trong đầu múa may mấy chuỗi ký tự, một trăm không tán đồng đối với thẩm mỹ của Cố đại người đại diện, liên tiếp lấy ra mấy chục ảnh chụp Cố Hàn Sơn mặc áo ba lỗ, đem tất cả bối cảnh màn hình đều thay đổi một lần.

 

Lục Đăng:……

 

Cậu hiện tại đại khái có chút lĩnh hội được Cố Hàn Sơn đang cười cái gì.

 

Kiểu mặc này là hệ thống tìm cữu cữu hỗ trợ phối hợp, trực tiếp ngay từ đầu thế giới tự động sinh thành, thời điểm chính cậu xem cảm giác không quá hiểu, hiện tại nhìn thấy khuôn mặt Cố Hàn Sơn không chút nào thua kém với mẫu nam anh tuấn trong giới phối hợp với áo lót màu trắng, cư nhiên ngoài ý muốn có vẻ đặc biệt…… Giản dị.

 

Lộ ra cái loại nhân dân lao động thuần phác này.

 

…… Thế nhưng vẫn rất là đẹp.

 

Vốn đã đẹp, mang mắt kính lên giấu đi ba phần sắc bén một phần thanh lãnh, giọng kính vàng cấm dục lộ ra tuấn dật văn nhã rõ ràng, nhìn liền càng đẹp mắt.

 

Lục Đăng cúi đầu nhấp môi, nhịn không được nhìn nhiều hơn chốc lát, khóe môi cong cong, bên tai lặng lẽ đỏ một mảnh nhỏ.

 

“Được được, không náo loạn.”

 

Còn cho rằng cậu là bởi vì mình không nhịn cười nên thẹn thùng, Cố Hàn Sơn lập tức thu hồi ý cười, giúp cậu đem áo sơmi tạm thời che lại, xoa vai cổ cậu giúp cậu thả lỏng, nhẹ giọng nói nhỏ tiếp tục dặn dò.

 

“Trong chốc lát chụp đại diện phát ngôn là cởi ra, áo sơmi bọn họ đều là ôm sát người, mặc cái này liền bị nhìn ra —— chuyện của ta bên này đều xử lý xong rồi, thay quần áo ta mang ngươi lại đây. Không cần tạo áp lực quá lớn cho chính mình, không thích ứng không thoải mái liền nói với ta, cùng lắm thì chúng ta lại đổi tài nguyên……”

 

Y thân cao cánh tay dài, giúp Lục Vân Sinh mát xa thả lỏng như vậy, giống như là lại đem người cuốn vào trong lòng ngực, dùng lực đạo mềm nhẹ lại tinh tế, mùi thuốc lá nhàn nhạt trên cổ áo lướt qua chóp mũi Lục Vân Sinh.

 

Lục Vân Sinh ở trong cánh tay y ngẩng đầu, nhìn cặp hắc đồng thâm trầm cách gần đầy tơ máu đỏ bừng kia, nhấp chặt khóe môi trầm mặc một lúc lâu, bỗng nhiên chủ động nắm lấy cổ tay của y.

 

Cố Hàn Sơn ngẩn ra, nghi hoặc cúi đầu, trong mắt toàn là ôn hòa quan tâm: “Vẫn là khẩn trương?”

 

“Không khẩn trương…… Ta có thể chụp tốt.”

 

Lục Vân Sinh nhìn y, khuôn mặt nhỏ thanh tú banh đến nghiêm túc, ngực phập phồng hai lần, dùng sức lắc lắc đầu, lần thứ hai lặp lại: “Ta có thể chụp tốt.”

 

Cố Hàn Sơn bật cười, lòng bàn tay mơn trớn tóc ngắn mềm mại, nhẹ nhàng xoa xoa đầu Lục Vân Sinh, đuôi mắt tẩm quá ý cười: “Ta biết.”

 

Phòng thay quần áo chuyên dụng rộng rãi sáng ngời, ánh mặt trời ở trên cửa sổ thông khí nhỏ nhảy nhót, hơi không cẩn thận khuynh xuống, liền dậy một mảnh nho nhỏ quang đàm trong lòng, sáng lên óng ánh.

 

……

 

Đổi bộ quần áo đầu tiên, di động trong túi Cố Hàn Sơn lại vang lên một tiếng.

 

Y nói là có việc phải làm, Lục Vân Sinh trước sau không có hỏi, bất quá nghe thấy tiếng động cũng chỉ nâng nâng đầu, nhận thấy được nơi âm thanh phát ra, liền lại cúi đầu muốn nhìn gợi ý quay chụp.

 

Chuyện Cố Hàn Sơn phải làm hiện tại rất nhiều, nếu đối phương nguyện ý nói cho cậu, bọn họ có thể cùng nhau chia sẻ, nếu không muốn, cậu cũng không muốn làm tinh thần đối phương càng thêm áp lực.

 

Đã quen với việc nghệ sĩ vì một quảng cáo ngắn cũng có thể quanh co lòng vòng truy vấn nửa ngày, cậu không hỏi, Cố Hàn Sơn ngược lại có chút không thích ứng. Nhìn Lục Vân Sinh đọc đến nghiêm túc, cầm di động lướt lướt, vẫn chủ động đi qua.

 

Nhận thấy tiếng bước chân, Lục Vân Sinh ngẩng đầu, Cố Hàn Sơn đã ở bên cạnh người cậu ngồi xuống, âm thanh thoáng đè thấp: “Hôm nay chúng ta ở bên ngoài…… Có mấy paparazzi, ta muốn đem cuốn phim gốc lại đây.”

 

Y nói không tỉ mỉ, nhưng Lục Vân Sinh không nghi ngờ là nghe hiểu, ánh mắt bỗng chốc sáng lên, ngẩng đầu lên chờ mong mà nhìn y.

 

Paparazzi!

 

Lục Đăng lúc trước cũng đã từng trải qua nghề này, so với ai khác cũng rõ ràng nội dung công tác cụ thể, vừa nghe liền biết có ảnh chụp, trái tim cũng bang bang nhảy lên.

 

Bọn họ cư nhiên này có ảnh chụp chung.

 

Tư liệu phổ cập khoa học hệ thống tìm tới có một câu “Cùng khung ảnh tức là phát đường” cậu đến bây giờ vẫn nhớ rõ, còn nghĩ Cố Hàn Sơn lúc này chính là làm công tác phía sau màn, cũng không biết hai người khi nào mới có thể phát đường, không nghĩ tới nhanh như vậy liền có thành quả.

 

Lục Đăng ném kịch bản xuống, vịn cánh tay y dắt khóe môi, lòng tràn đầy chờ mong mà ngẩng đầu: “Đẹp không?”

 

Nếu nói đẹp, là phải đem bối cảnh “Cố đại người đại diện xuyên áo ba lỗ hai mươi đồng” thay đi cho ……

 

Bị tiểu động vật bỗng nhiên hưng phấn khiến cho hơi giật mình, Cố Hàn Sơn có chút không dự đoán được phản ứng của cậu, kinh ngạc mà hơi hơi nhướng mày, cứng họng cười khẽ, cúi đầu từng bức hình chứng minh đối phương xác nhận đã cắt bỏ: “Góc độ của bọn họ là lạ, cũng không có gì đẹp…… Thứ này đều không thể lưu. Chờ hắn gửi qua đây ta liền tiêu hủy, tai tiếng trong giới được nghiêm khắc kiểm soát, đều là làm như vậy.”

 

Rốt cuộc gửi qua di động cũng có nguy cơ đánh rơi di động cùng hacker xâm nhập, vẫn là hoàn toàn tiêu hủy cho ổn thỏa.

 

“Nga……”

 

Lục Vân Sinh ghé vào cánh tay y, cằm đắp mu bàn tay, lỗ tai uể oải ỉu xìu mà gục xuống dưới……

 

Dừng lại.

 

Cố Hàn Sơn dùng sức gõ gõ giữa mày, cảm thấy chính mình đại khái là bị hạ bệ.

 

Lục Đăng không có mất mát lâu lắm, khi người đại diện uy nửa viên kẹo liền tỉnh lại, hết sức chăm chú mà lật xong kịch bản, bị thư ký trường quay đưa tới bên dưới màn ảnh.

 

Rốt cuộc vô luận tiêu hủy như thế nào, hệ thống cũng có biện pháp kịp thời đem nội dung vụng trộm ra, cậu cũng chỉ trộm dùng ở chủ thế giới của mình, không cần lo lắng sẽ bị đối phương phát hiện……

 

Nhanh chóng dặn dò hệ thống giúp chính mình, Lục Đăng bị lôi kéo hóa trang đơn giản, cuối cùng ôn tập một lần nữa gói kỹ năng chuyên dụng xuất phẩm mẫu nam của hệ thống, hít sâu nhắm mắt lại, đèn trước mắt xoát cái sáng lên, bên ngoài mi mắt khép lại nháy mắt một mảnh sáng lạn.

 

Cố Hàn Sơn nắm chặt di động còn đang truyền dữ liệu, dựa vào ghế bên sân khấu nghỉ chân.

 

Y cố ý chọn vị trí sau màn ảnh, có thể kịp thời thấy rõ chi tiết mọi chỗ của Lục Vân Sinh, cũng có thể khiến Lục Vân Sinh vừa nhấc đầu liền nhìn thấy.

 

Lục Vân Sinh bị tròng lên kiện áo lông mỏng vàng thiển nhạt, cổ áo hé ra cổ áo sơmi tuyết trắng, kèm thâm quần dài màu kaki, đeo chống nắng, ngoan ngoãn đứng ở dưới ánh đèn.

 

Tóc đơn giản xử lý qua, thiếu vài phần mềm mại ôn thuần, hơi xoăn xoã tung, tóc mái dừng ở giữa trán trắng nõn, đôi mắt đen nhuận như là bị ánh mặt trời tưới qua, ở dưới ánh đèn mô phỏng ánh sáng mặt trời, đạt được bề ngoài thanh thấu trong vắt.

 

Cảm giác màn ảnh của Lục Vân Sinh so với dự đoán đến càng tốt hơn —— rõ ràng ở trong đám người còn sẽ ít nhiều thẹn thùng, khi đối với màn ảnh lại đặc biệt có thể thu phóng. Ngôn ngữ tứ chi thả lỏng có sức dãn, không cố tình tìm kiếm màn ảnh, nhưng không chỉ là màn ảnh, ngay cả ánh mắt người chỉnh tràng cũng không khỏi dễ dàng bị đạo thân ảnh kia kéo đi.

 

Một tổ quay chụp này đều phối hợp tình cảnh, tiểu hài tử của y đang phủng ly trà sữa đạo cụ, đứng ở dưới bối cảnh, cắn ống hút hơi rũ đầu, tóc ngắn bên má bị gió nhẹ nhàng thổi bay. Hàng mày lông mi xinh đẹp thích ý mà cong lên, khóe môi nhẹ nhếch lên độ cung nhu hòa, không khí phảng phất đều lộ ra nãi hương ôn tồn.

 

Thiếu niên mềm mại ngây ngô lại sinh cơ bừng bừng, mặt mày đều sạch sẽ, còn không có tới kịp lây dính nhân thế tang thương, vừa lơ đãng đem hồi ức đưa tới cái kia cái người như mặt trời sáng chói trong sân thể dục lười biếng sau giờ ngọ.

 

Cố Hàn Sơn bất giác nín thở, tròng mắt sau thấu kính hơi hơi nheo lại, nghe thấy âm thanh cảm thán kinh ngạc đè thấp truyền đến bên sân.

 

Gói dữ liệu khổng lồ rốt cuộc truyền xong, di động ong ong chấn động, đem y từ trong hoảng thần kéo về.

 

Dù sao phần lớn góc độ của paparazzi cũng khá lạ, chụp mấy trăm tấm cũng không nhất định có một tấm có thể sử dụng, loại đồ vật này không có gì đẹp, chỉ cần mau chóng xóa bỏ là được……

 

Thao tác thuần thục vô số lần như nước chảy bỗng nhiên có chút không thoải mái, đầu ngón tay Cố Hàn Sơn ở trên nút xóa bỏ tạm dừng thật lâu, tim mạc danh đập nhanh trong chớp mắt, ấn theo hiểu biết của bản năng lựa chọn.

 

“Dừng!”

 

Âm thanh đạo diễn từ bên sân truyền đến, trong lòng Cố Hàn Sơn hoảng hốt vội vàng ấn tắtmàn hình, ngẩng đầu nhìn qua, tiểu nghệ sĩ được thêm trà sữa khen thưởng đã vô cùng cao hứng chạy tới, nghe lời giao nộp cho người đại diện nghiêm khắc trên mặt đất.

 

“Cho ngươi —— ta không có uống, để bọn họ đổi ống hút, bọn họ nói là bỏ thêm pudding……”

 

Cố Hàn Sơn trong lòng chột dạ, miễn cưỡng lên tiếng, ôm một đống quần áo của Lục Vân Sinh tiếp nhận trà sữa, một tay không giữ chặt di động, liền trượt xuống nện ở trên mặt đất.

 

Di động là công cụ thiết yếu của người hành nghề truyền thông, một cái này của y là đặc thù định chế, đã dùng mấy năm, nhưng tính năng vẫn mạnh mẽ giống nhau. Bị rớt một chút cũng không tổn hao lông tóc gì, chỉ là màn hình bị rơi sáng lên.

 

Óp giảm xóc chớp mắt đã muốn chạy ra, bức ảnh dầu tiên săn sóc mà lấy hình thức xem nhảy ra, tự động phóng đại chiếm đầy màn hình.

 

Cố · không có gì đẹp · ảnh paparazzi chụp sao · liền · tiêu hủy a · siêu lãnh đạm · người đại diện: =◇=

#này#

 

# ngươi xem #

 

# này liền #

 

# không an toàn #

 

# đúng không #

 

#……#

 

|◇Q)┐…

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: