[Pháo hôi]Chương 120

[Pháo hôi]Chương 120

Edit&Beta: Giếng.

Đèn hàng hiên so với thang máy hiểu chuyện hơn, nghe thấy tiếng bước chân của hai người, đảo mắt liền thức thời mà sáng lên.

 

Lục Vân Sinh không quá mệt mỏi, móc bao khăn giấy từ trong túi ra, lôi kéo Cố Hàn Sơn giúp y lau mồ hôi.

 

Cố Hàn Sơn thích bị cậu vòng quanh, khóe môi cũng mang theo điểm ý cười, dựa vào trên tay vịn hơi thở đều đều, nương ánh đèn mờ nhạt trên hàng hiên rơi xuống tầm mắt.

 

Một hơi bò mười một tầng, trên trán tiểu hài tử cũng ra chút mồ hôi, thấm đến đôi mắt lấp la lấp lánh. khăn giấy Trong tay cẩn thận cọ qua trán và gương mặt y, hơi thở cỏ xanh lại gần sát một chút, hàng hiên oi bức cũng bỗng nhiên thổi qua chút gió lạnh.

 

Cố Hàn Sơn hòa hoãn chút sức lực, sờ vào trong túi, nghe tiếng vang xôn xao mới nhẹ nhàng thở ra, cười đi qua mở cửa: “Còn hên mang chìa khóa, nếu ngay cả chìa khóa cũng không mang…… Ta liền đem ông trời thọc ra một lỗ thủng.”

 

Năm nay vận số phi thường không may mắn, nói không chừng thật sự đã giảm xuống đáy.

 

Một chút cũng không muốn thừa nhận bản thân bò cầu thang cư nhiên bò đến cao hứng như vậy. Cố Hàn Sơn lòng dạ nặng nề, nỗ lực lên khóe môi nhấp lên giấu đi ý cười, cúi người lấy dép lê cho cậu: “Điều khiển điều hòa từ xa ở trên sô pha, mau đi mở đi, chốc lát liền mát mẻ, ta đi pha đồ uống cho ngươi.”

 

Tốt xấu cũng là từ nơi tụ tập tinh anh của giới giải trí ra tới, lại là làm quản lý, Cố Hàn Sơn không dễ dàng như vậy thả lỏng yêu cầu đối với chính mình. Trong phòng xác thật dọn dẹp không có bao nhiêu dụng tâm, nhưng cũng xa còn không có loạn đến nông nỗi không thể đặt chân xuống.

 

Cũng chỉ có gạt tàn thuốc bên cạnh ban công cùng không vại bia hỗn độn, nhìn hoặc nhiều hoặc ít có chút chói mắt.

 

Cố Hàn Sơn vội vàng đi qua, kéo cửa sổ sát đất ra đem này hai thứ khác nhau nàu đẩy mạnh ra ban công, đóng cửa sổ kéo chặt bức màn, nhẹ nhàng thở ra thong dong xoay người: “Muốn uống cái gì?”

 

“Cái gì cũng được, nước lọc cũng được.”

 

Thật vất vả tách tầm mắt từ trên hai vại bia kia ra, nhớ tới bộ dáng một mình Cố Hàn Sơn ngồi ở chỗ này uống bia ngủ không được, Lục Vân Sinh cảm thấy hốc mắt phát sáp, dùng sức chớp chớp mắt, giúp y tiếp nhận bao công văn trong tay đặt ở trên bàn trà.

 

“Hôm nay là một ngày lớn, phải phá vỡ quy tắc, không nên uống nước lọc.”

 

Cố Hàn Sơn cười cười, xoa xoa đầu Lục Vân Sinh, lại dặn dò cậu mở điều hòa để bản thân nghỉ một lát, mình thì đi phòng bếp.

 

Cố ý cùng hệ thống xác nhận tiền điện phí là do công ty Cố Hàn Sơn trả, Lục Đăng dạo qua một vòng ở đại sảnh, đem điều hòa cùng đèn treo đều mở ra, nhớ tới thái độ mỏng lạnh của công ty kia đối với Cố Hàn Sơn, dùng sức nhấp nhấp môi, lại đem điều hòa hàng một lần.

 

“Có phải không đủ lạnh hay không?”

 

Cố Hàn Sơn vừa vặn cầm hai lon Coca quay lại, liếc mắt một cái nhìn thấy Lục Vân Sinh khí thế rào rạt mà oán hận điều khiển điều hòa từ xa, cho rằng cậu là nóng đến lợi hại, không nhịn xuống được ý cười bên khóe miệng: “Điều hòa lâu năm, lưới lọc cũng chưa dọn sạch, sử dụng không tốt lắm, hạ xuống thêm mấy độ mới có thể có chút khí lạnh.”

 

Lục Vân Sinh chớp chớp mắt, ngẩng đầu nhìn qua.

 

……

 

“Ký chủ, ta sửa điều hòa!”

 

Hệ thống ở cùng Lục Đăng lâu rồi, sớm biết rõ hình thức tư duy của ký chủ, sau khi chỉnh sửa công tác thang máy lại xung phong nhận việc lần thứ hai nhấc tay, kịp thời ngăn cản ý niệm nửa đêm trộm chạy ra dọn lưới lọc của Lục Đăng: “Điện gia dụng ta đều có thể sửa, ký chủ không cần lo lắng!”

 

Không nghĩ tới hệ thống hiện tại trở nên lợi hại như vậy, Lục Đăng bật cười, đem tâm tư mới vừa toát ra một lần nữa thu hồi, ở trong đầu cùng nó nói câu cảm ơn.

 

Hệ thống xem công dụng, cao hứng đến bốc lên một chuỗi kí tự chạy xa. Lục Đăng thu hồi tâm thần, mới phát giác Cố Hàn Sơn đã muốn chạy tới trước mặt, đang giơ tay đặt ở trên trán cậu thử độ ấm.

 

“Có phải mệt mỏi hay không?”

 

Vừa mới nhìn thấy Lục Vân Sinh hoảng thần, Cố Hàn Sơn lo lắng cậu là trúng gió, sờ sờ đầu không thấy nóng lên mới yên tâm, tiếp nhận điều khiển từ xa lại chỉnh thấp hai độ, ôm lấy cậu ngồi xuống ở trên sô pha: “Ta mới vừa đem nước đun nóng, ăn chút đồ nói hai ba câu, sau đó liền tắm rửa ngủ, được không?”

 

Lục Vân Sinh đương nhiên có lời muốn nói với y, ở trong ánh mắt của Cố Hàn Sơn liên tục gật đầu, chủ động ngồi ở trên sô pha: “Nhiều lời vài câu cũng đúng……”

 

“Còn có đến là thời gian nói, từ nay về sau hai ta liền trói định, ngươi đến chỗ nào ta theo tới chỗ nào, đến lúc đó ngươi đừng chê ta phiền.”

 

Cố Hàn Sơn nhịn không được cười lên một tiếng, ở bên trong bao công văn lục lục đồ ăn vặt, lấy ra hai cái tiểu bánh kem đóng gói đẹp đẽ, xé mở đóng gói đưa cho cậu, cầm lon Coca lên cùng cậu chạm ly: “Không có thang máy, liền không đi mua cơm hộp được, ngày mai mời ngươi ăn cơm……”

 

“Không cần phiền phức.”

 

Câu nói vừa rơi xuống, đã bị Lục Vân Sinh lên tiếng đánh gãy.

 

Cố Hàn Sơn hơi kinh ngạc ngẩng đầu, khuôn mặt thanh tú trước mắt khó được banh chặt nổi lên chút nghiêm túc trịnh trọng dễ dàng thấy được, ánh mắt không che không ngại mà dừng ở trên người y: “Ngươi rất tốt với ta, ngươi nói cái gì ta cũng nghe.”

 

Trong lòng Cố Hàn Sơn bỗng nhiên có chút nóng lên.

 

Vốn chính là làm loại chuyện này, loại lời nói này y kỳ thật nghe không ít—— thiệt tình giả ý, vốn thiệt tình sau lại giả ý. Người đáng sợ nhất một chút là thay đổi, có đôi khi vốn nhìn rất tốt, một khi được vận thế thuận gió mà lên, lập tức hận không thể đem bản thân trong quá khứ chôn bỏ, đi đường đều hận không thể đổi cách đi.

 

Dù vậy chỉ là có vài người.

 

Ở trong cái giới này tin tưởng nhân tâm là một loại hành vi thực thiên chân, y đã trả giá đại giới qua, theo lý thuyết cũng nên nhớ dai. Nhưng đôi mắt trước mắt này, lại làm y có lại một lần xúc động bất cứ giá nào.

 

…… Không phải xúc động.

 

Ở thời điểm cái ý niệm này mới vừa dâng lên, Cố Hàn Sơn bỗng nhiên có một chút điểm bi ai, rồi lại phát hiện may mắn rõ ràng.

 

Không phải xúc động. Đại khái từ khi người trước mắt chạy đến trước mặt y, thời điểm nghiêm túc đem danh thiếp đưa cho cậu, cậu cũng đã bắt đầu suy xét con đường để đi chờ sau khi Lục Vân Sinh thành danh.

 

Hơn nữa cái tương lai giả tưởng này, cư nhiên còn bao gồm y.

 

Cậu là nghệ sĩ cuối cùng của y.

 

Tất cả những suy nghĩ đều đan chéo không ngừng ở trong đầu, Cố Hàn Sơn hơi thấp đầu ngồi ở trên sô pha, sau khi nghỉ ngơi ngắn ngủi bình phục hô hấp lần thứ hai có một chút dồn dập, đang xuất thần mà đem lực chú ý dừng ở sau tiếng bọt khí sột sột soạt soạt khi mở ra Coca, một bàn tay bỗng nhiên tham nhập trong tầm mắt y.

 

Cố Hàn Sơn ngẩng đầu.

 

Lục Vân Sinh đang nửa quỳ ở trước người y, giống như tiểu động vật nhau nhuận hắc đôi mắt ôn nhu quan tâm mà ngưng chú nhìn y, đáy mắt cất giấu một chút lo lắng mềm mại.

 

“Vân Sinh.”

 

Cố Hàn Sơn đem tay ngăn ở sau đầu cậu, đầu ngón tay xuyên qua tóc ngắn mềm mại dịu ngoan, nhẹ nhàng xoa xoa, cúi đầu hướng cậu mỉm cười: “Không có hợp đồng, ta đem ta giao cho ngươi.”

 

Cái tay vươn về hướng mình trên cầu thang lầu kia, đôi mắt dưới ánh trăng rõ ràng trong trẻo mỉm cười. Chính mình cũng không rõ từ khi nào ý niệm này mọc rễ nẩy mầm, mãnh liệt chiếm cứ ngực, ngọn lửa rất nhỏ từ đáy mắt y đùng dấy lên, đốt hết mọi thứ đấu đá đen tối lung tung thăng trầm trong quá khứ, chỉ còn lại có ánh sáng sáng ngời dị thường.

 

Không cần hợp đồng, không cần phân chia, tiền lương cũng không cần.

 

Y chính là muốn cái này.

 

Lục Vân Sinh mở to hai mắt, tựa hồ có chút không phản ứng lại được, vẫn ngơ ngẩn nhìn y.

 

“Muốn ôm ôm ngươi……”

 

Cố Hàn Sơn cực nhẹ mà than thở một tiếng, trong mắt lại không có nửa điểm ý vị ảm đạm tiêu điều, đồng quang so với mấy ngày qua đều càng thanh minh thâm triệt ngưng chú ở trên người cậu, khóe môi nhu hòa mà khơi lên.

 

“Ta tới làm người đại diện, ta tới làm trợ lý, ta tới làm người tạo hình người dinh dưỡng bảo tiêu tài xế…… Mỗi ngày nhận một chút tiền lương, được không?”

 

Bảo tiêu phỏng chừng có điểm quá sức.

 

Một chút hiệu quả đối lập khi hai người bò xong mười một tầng, người đại diện kim bài từ trước đến nay đủ lý trí cũng không quá lạc quan mà nghĩ, cảm thấy chính mình trừ bỏ tập thể hình ở ngoài, tựa hồ lại không cẩn thận nhiều ra một mục tiêu.

 

Có nên bắt đầu điều chỉnh thực đơn tập thể hình từ ngày mai hay không a……

 

Người khẩn trương liền dễ dàng thả bay tư duy, Cố Hàn Sơn câu được câu không mà lung tung rối loạn nghĩ, không kịp hoàn hồn, Lục Vân Sinh đã phản ứng lại đây, trong mắt sáng lên ánh sáng lộng lẫy, bỗng chốc thẳng thân nhào vào trong lòng ngực y.

 

Mắt đen sáng đến giống như chứa ngôi sao, bò cầu thang ngực chỉ phập phồng không mấy biến hóa, sử dụng tay chân đem y nhào vào sô pha, cằm đáp ở trên vai y, dường như sợ y đổi ý, từng cái giống như chặt cây gật đầu gật đầu gật đầu gật đầu gật đầu……

 

Cố Hàn Sơn nhịn không được cười khẽ ra tiếng, đem người thật cẩn thận gỡ xuống dưới, trước uy cái bánh kem, xoa xoa tóc âm thanh nhu hòa: “Được, hôm nay thanh toán.”

 

“Còn không có……”

 

Miệng Lục Vân Sinh chứa bánh kem, má phồng lên độ cung mượt mà, mơ mơ màng màng mà phe phẩy đầu, quỳ gối giữa đầu gối y dịch về sau.

 

Sô pha vốn đã không tính là lớn, cậu dịch như vậy liền càng có vẻ xa, không cẩn thận một cái chỉ sợ là có thể trực tiếp ngưỡng mặt ngã xuống.

 

Lại xa một chút chính là bàn trà, tim Cố Hàn Sơn nháy mắt đập trên một trăm chín, hấp tấp ra tay đi ôm phía sau lưng cậu, cánh tay ôm lấy thân thể mềm ấm lại cũng theo lực đạo phủ lại đây, vững chắc mà lại đập vào trong lòng ngực y.

 

……

 

Cư nhiên còn lấy đà.

 

Không biết vì cái gì bỗng nhiên bắt đầu nổi lên lo lắng cho eo chính mình, Cố Hàn Sơn nửa nằm ở trên sô pha, cánh tay chặt chẽ ôm tiểu gia hỏa trong lòng ngực giống như đặc biệt cao hứng, sợ cậu lại làm như vậy thêm lần nữa: “Đây là —— ngày mai cũng trực tiếp kết toán?”

 

“Một phần bằng nhau, tính của người đại diện cùng trợ lý.”

 

Lục Vân Sinh ôm hai lần đã cảm thấy mỹ mãn, ghé vào trong lòng ngực y buộc chặt cánh tay, nghiêm túc tính lương: “Còn có người chăm dinh dưỡng người tạo hình tài xế bảo tiêu, ôm không xong cũng thu lợi tức, một phần một ngày lại thêm hai phần……”

 

“Chưa thấy qua cách tính như vay nặng lãi này vậy.”

 

Cố Hàn Sơn bị cậu dẫn tới nhịn không được ý cười, tay ước lượng đem người thay đổi chỗ ôm. Nghĩ dù sao chút nữa cũng phải tắm rửa, đơn giản trực tiếp một phen nhu loạn đầu tóc Lục Vân Sinh, cố ý mỉm cười đùa cậu: “Tính toán ra như vậy, không phải muốn mệt quá độ.”

 

“Vậy lại phải cần kế toán…… Kế toán quan trọng, ôm hai cái.”

 

Lục Đăng ở thế giới kia sớm bị y đùa đến học được không ít, tuy rằng như cũ sẽ vào lúc ái nhân trêu đùa mặt đỏ, nhưng cũng so với trước kia lớn thêm không ít bản lĩnh. Ngửa đầu nhìn đôi mắt sớm đã quen thuộc tận xương kia, ra sức nuốt xuống bánh kem, mặt đỏ lên ổn định vững chắc tiếp trở về.

 

Người đại diện kim bài bị trêu ngược cứng họng, ngơ ngẩn nhìn tiểu nghệ sĩ hồng đến phỏng tay còn muốn nghiêm túc nói tiếp trong lòng, bấm tay ngoéo cậu chóp mũi một cái, thử thăm dò cúi đầu: “Ta có phải hay không…… Đem chính mình bán?”

 

Lục Vân Sinh ngửa đầu nhìn y, mặt đỏ đến muốn mệnh còn không chịu buông tay, một bên cùng y chém giá: “Ba cái.”

 

“Đủ rồi đủ rồi, lại cò kè mặc cả, ta dứt khoát ôm ngươi xuất đạo rồi tính.”

 

Cố Hàn Sơn cười khẽ lên tiếng, thức thời mà giơ hai tay lên xin tha, đem tiểu động vật nằm bò trong lòng ngực ôm xuống dưới, xoa xoa lông trấn an thỏa đáng: “Nói xong rồi, đi tắm rửa đi. Hôm nay đi ngủ sớm một chút, ngày mai còn phải bò cầu thang đi xuống đâu.”

 

Hệ thống đang cần cù chăm chỉ sửa thang máy, theo dõi thấy nhân vật mục tiêu loại nửa điểm không chí khí này, tức giận đến thả hai cái bom cá nóc, lại in một xấp ảnh chụp Cố đại người đại diện rơi nước mắt bò cầu thang.

 

Lục Đăng không nhịn xuống ý cười bên khóe môi, nhìn cặp hắc đồng kia còn không có hoàn toàn thông suốt ôn tồn nhu hòa, nghe lời gật gật đầu, đem một cái tiểu bánh kem cuối cùng quý trọng mà ăn, bị Cố Hàn Sơn lãnh vào trong phòng tắm.

 

……

 

Chờ hai người thay phiên tắm rửa xong, lịch ngày đã phiên một thiên, hướng ngày hôm sau bôn đi qua.

 

Trong tiểu khu lão nhân gia nhiều, làm việc và nghỉ ngơi đều quy luật giống như đồng hồ báo thức, ngoài cửa sổ đã là một mảnh đen nhánh, chỉ có mấy cái cửa hàng tiện lợi cùng tiệm thuốc 24 giờ còn mở cửa, ở trong bóng đêm yên lặng giao hòa chiếu sáng lẫn nhau mà sáng đèn.

 

Thường lui tới đều là cảm thấy nhứng ánh đèn này cô độc đến mức làm người ta có thể uống hết ba vại bia.

 

Kinh ngạc với tâm thái chuyển biến rõ ràng của chính mình, Cố Hàn Sơn đem tiểu hài tử mệt đến ngủ gà ngủ gật ôm lấy ngực vai, giúp cậu tinh tế thổi tóc, một tay mềm nhẹ phủ lên sợi tóc mềm mại.

 

Lục Vân Sinh đang mặc chính là một kiện áo ngắn tay cũ cuả y—— y thật sự không có quần áo nào chưa mặc qua, chỉ có thể căng da đầu tìm bộ giặt sạch sẽ, không phải không có thấp thỏm mà đem ra.

 

Lục Vân Sinh lại có vẻ phá lệ thích, vô cùng cao hứng tròng lên trên người, nói cái gì cũng không chịu cởi ra.

 

Cố Hàn Sơn so với cậu cao hơn không ít, Lục Vân Sinh mặc quần áo của y lớn một vòng. Trong nhà dù sao cũng không có người ngoài, mùa hè lại nóng, Cố Hàn Sơn liền không bắt cậu mặc nhiều, khuyên can mãi mới khuyên được người không ngủ say ngay tại chỗ, lấy máy sấy ra giúp cậu thổi tóc.

 

Vừa mới ở phòng tắm chính là Cố Hàn Sơn thật vất vả đem người vớt ra, Lục Vân Sinh mệt tới thần hồn xuất khiếu, dựa vào trong lòng ngực y, mơ mơ màng màng chạm vào một cái liền ngã.

 

Cố Hàn Sơn đổi tay qua lại, cơ bản đem biên độ lay động của cậu khống chế ở trong hai tay, mạc danh cảm thấy thú vị, cúi đầu điểm điểm chóp mũi bị nước ấm tẩm đến ửng đỏ, ôn nhu hỏi tiểu lão bản của mình: “Đại diện phát ngôn chụp xong rồi, còn muốn làm cái gì?”

 

Nhân mạch của y hơn phân nửa vẫn còn—— trong cao tầng công ty, các đoàn phim đạo diễn, sản xuất, giám chế, biên kịch, chủ biên kế hoạch đài truyền hình, còn có không biết bao nhiêu thư ký trường quay camera truyền bá hậu kỳ. Hơi chút nổi danh, phần lớn đều cùng y có giao tình.

 

Người trong giới đều yêu quý thanh danh, sự tình nháo đến quá lớn, cơ hồ không ai dám ở thời điểm y bị toàn giới hắc che trời lấp đất giúp y xuất đầu, nhưng cũng đều không có mặt mũi gặp y. Y trong lòng minh bạch, cho nên cũng trước nay ai y cũng chưa trách, nhưng một tầng nhân tình này cũng liền như vậy để lại.

 

Còn có những nghệ sĩ y từng mang đó, y hỗ trợ trên dưới chuẩn bị chạy quan hệ xử lý ngoài ý muốn, có không ít đều lo lắng đề phòng y khó thở đem hắc liêu nắm chặt trong tay thả ra, không phải không ngầm ném qua cành ôliu, chỉ là y trước sau cứng cổ chưa từng tiếp nhận.

 

Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, trong tay y nhìn như không dư lại bao nhiêu tài nguyên, nhưng thật sự muốn gom lại hảo hảo tính tính, cũng hoàn toàn đủ cho Lục Vân Sinh tùy tiện chọn.

 

Lục Vân Sinh chỉ còn lại có nửa phần thanh minh, miễn cưỡng nghe thấy câu cuối “Muốn làm cái gì”, gian nan xốc lên mí mắt, liếc mắt ngắm một cái đã bị ánh đèn chói đến nhắm lại, không tình nguyện mà vùi vào trong lòng ngực y: “…… Ngươi.”

 

“Ta có, khác —— chọn khác.”

 

Cố Hàn Sơn cứng họng, không hề có kết cấu mà lung tung hống cậu, sờ sờ mái tóc còn thừa một chút mới có thể khô hết, canh chừng ống đặt ở một bên: “Muốn phát triển theo phương hướng nào? Ca hát, khiêu vũ, mẫu nam, tống nghệ, phim truyền hình……”

 

Y cũng sợ như vậy nháo đến Lục Vân Sinh ngủ không tốt, chỉ là máy sấy kiểu cũ thổi lâu sức bay gió cũng nhỏ, nếu mở điều hòa ra để tóc ướt ngủ, sợ cậu tỉnh đau đầu —— huống hồ sớm một chút định ra phương hướng phát triển, đêm nay y có thể tranh thủ đem kế hoạch ngắn hạn làm ra, tài nguyên không đợi người, nói không chừng hai buổi tối liền trơ mắt từ trong tay chảy ra ngoài.

 

Lục Vân Sinh vẫn như cũ chôn ở trong lòng ngực y, ngoan cường mà mê muội dán lên.

 

Cố Hàn Sơn nói trong chốc lát, bản thân dừng lại nghĩ nghĩ, ôm lấy mềm như vai lưng bông cúi đầu: “Ta an bài?”

 

“Được được……”

 

Lục Vân Sinh nhắm mắt lại một hồi gật đầu, đại khái là thích hơi thở y bỗng nhiên tới gần, mặt mày giãn ra, như chú gấu túi nhỏ giang hai cánh tay, đem y vững chắc ôm lấy.

 

Thật đúng là nói cái gì cũng chịu, cũng không sợ bị chính mình bị bán đi thật.

 

Cố Hàn Sơn nhịn không được ý cười bên khóe mắt, cánh tay vòng lại vòng lại đem người ôm ổn, không chút cẩu thả mà giúp cậu làm khô một chút ngọn tóc cuối cùng, nhẹ nhàng đem người bỏ vào trong ổ chăn: “Kia liền hảo hảo ngủ, giao cho ta…… Ta đưa ngươi đi con đường ngôi sao bằng phẳng.”

 

Y không nói thêm gì nữa, chỉ là giơ tay tắt đèn phòng ngủ, đem điều hòa chỉnh cao thêm hai độ, chính mình mang theo thảm gối đầu lặng lẽ trở về phòng khách.

 

Xuất đạo tự nhiên là phải cẩn thận châm chước.

 

Quảng cáo bên Meda là một cơ hội tuyệt hảo, đáng tiếc là ảnh chụp mặt tĩnh, không đủ tham khảo. Tương lai sớm muộn gì cũng phải hảo hảo chọn hai cái kịch bản đóng phim, hiện tại còn phải suy xét cho hấp thụ ánh sáng, trước tốt nhất đem mặt xoát cho quen thuộc, thanh danh cũng hâm nóng, tiến vào đoàn phim cũng không có lo lắng.

 

Tham gia thử vai…… Không thích hợp.

 

Lục Vân Sinh cùng y tính cách hoạt bát, đối ngoại cũng nỗ lực, nhưng vẫn như cũ có thể nhìn ra được còn một chút ngây ngô hướng nội không có được thuận lợi kia, trong ánh mắt còn sạch sẽ đến muốn mệnh.

 

Cố Hàn Sơn không muốn nhìn thấy cậu đứng ở trên sân khấu để giám khảo phê bình từ đầu đến chân, càng không muốn làm cậu chịu đựng các loại ánh mắt mờ ám hiện tại cơ hồ tránh không khỏi, tiếp thu nỗ lực cũng không nhất định có thể nhận được kết quả, thậm chí bị ác ý cắt nối biên tập lấy ra ngoài bẻ cong sự thật đến tay xã hội đen. Thử vai xác thật là con đường nổi tiếng tốt nhất, nhưng y lại không chịu để người trong nhà đi chịu cái ủy khuất này.

 

Không tham gia thử vai, võng kịch cùng nhóm nhạc nam cũng mệt mỏi, có thể hot hay không cũng là xem vận khí. Cố Hàn Sơn đem tài nguyên chính mình sở hữu có thể nghĩ đến liệt kê một lần, nhâc ngòi bút trầm ngâm, bỗng nhiên không nhịn xuống đánh cái hắt xì.

 

Phục hồi lại tinh thần, mới phát hiện điều hòa già cỗi trong phòng khách cư nhiên lạnh đến nhanh chóng có thể khiến hai vại Coca đông lạnh.

 

…… Chẳng lẽ là điều hòa cảm thấy chính mình mất mặt, giận mà phấn khởi.

 

Cố Hàn Sơn xoa xoa chóp mũi, đem điều hòa chỉnh cao lên mấy độ, lại lo lắng điều hòa phòng ngủ có thể cũng bỗng nhiên tỉnh lại hay không, gác bút xuống đứng dậy, phóng nhẹ động tác đẩy cửa phòng ngủ ra.

 

Phòng ngủ quả nhiên cũng lạnh một chút, lại bởi vì lúc y gần đi chỉnh qua một lần, tổng còn chưa tới nông nỗi không thể chịu đựng.

 

Lục Vân Sinh ngủ say không biết chăn của mình, nhưng thật ra ôm cái gối đầu y thường gối, vẫn như cũ ngủ đến trời sụp cũng không thức.

 

Sợ đèn đại sảnh quấy nhiễu cậu, Cố Hàn Sơn trở tay đóng cửa, tay chân nhẹ nhàng sờ soạng qua, đem điều hòa chỉnh cao, cúi người giúp Lục Vân Sinh đem chăn đắp tốt, cổ tay áo lại bỗng nhiên trầm xuống.

 

Đại khái là đã nhận ra hơi thở quen thuộc tới gần, Lục Vân Sinh một phen vứt gối đầu bị thất sủng, nắm cổ tay áo y hướng lên trên ôm, vẫn luôn ôm lấy toàn bộ cánh tay, mới vừa lòng mà an ổn xuống.

 

Tiểu động vật ngủ say bản thân ngủ không yên ổn, vốn ôm cái đuôi còn miễn cưỡng ngủ được, bỗng nhiên phát hiện thứ càng tốt, lập tức vứt cái đuôi vô cùng cao hứng dán lên, không chờ có ý kiến liền ôm ngủ say.

 

Cố Hàn Sơn:……

 

Tư thế hiện tại này liền làm y rất không tin tưởng lãnh phân tiền lương bảo tiêu kia.

 

Y không nhịn được cùng Lục Vân Sinh ngủ rồi phân cao thấp, theo lực đạo của cậu đem cánh tay đưa xuống, hiện tại cơ hồ là nửa ghé vào mép giường, trừ phi nhân thể lên giường dứt khoát ôm ngủ, bằng không ngày hôm sau sợ là phải nửa tàn phế.

 

Đèn phòng khách còn không có tắt đâu……

 

Bàn cân trong lòng kỳ thật đã nghiêng một chút, người đại diện ổn trọng miễn cưỡng vẫn duy trì lý trí, thoáng nâng thân nhìn thoáng ra bên ngoài, bỗng nhiên mơ hồ nghe thấy bang một tiếng, quang mang lẻn vào từ kẹt cửa liền ở dưới cái nhìn chăm chú của y tự động tắt thành một mảnh đen nhánh.

 

……

 

Này đại khái là bóng đèn cũng nhìn không được, anh dũng hy sinh.

 

Ý niệm dưới đáy lòng thật sự rõ ràng đến không thể xem nhẹ, Cố Hàn Sơn hít sâu, chầm chậm dịch thân thể nằm xuống, thay đổi tư thế đem người ôm vào trong ngực, rốt cuộc kịp thời cứu lại eo lưng suýt nữa kháng nghị.

 

Thân thể ôn ôn nhuyễn nhuyễn củng ở trong ngực, tóc mới vừa sấy tốt mềm mại mà cọ xát cằm y, Cố Hàn Sơn thỏa mãn mà thở nhẹ ra, rốt cuộc an ổn mà khép đôi mắt lại.

 

Chuyện kế hoạch, liền ngày mai lại tính đi……

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Hệ · cố sức lo lắng · bán cải trắng · trợ công · ký chủ nói phải có heo · thống: Được rồi, ngươi lui đàn đi:)

 

# liền #

 

# còn có cái gì #

 

# có thể làm a #

 

_(┐ “Q□Q)_

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: