[Pháo hôi]Chương 121

[Pháo hôi]Chương 121

Edit&Beta: Giếng.

Cố Hàn Sơn đã một thời gian khá dài chưa ngủ ngon như vậy.

 

Một chút nghẹn khuất trước sau vắt ngang ở trong lòng kia sớm bị ấm áp đầy ngập biến đi sạch sẽ, dư lại đầy lòng đều là mong đợi càng nhiều đối với ngày mai cùng tương lai, như là vòng đi vòng lại rốt cuộc tìm được đúng chỗ, vì thế tâm tư trôi nổi không chừng cũng hoàn toàn quy về an ổn.

 

Lục Vân Sinh cuộn ở trong lòng ngực y, cảm thấy mỹ mãn mà ôm cánh tay y, đầu nhỏ để trên vai, hơi thở ấm áp lưu luyến dừng ở cần cổ, khiến tâm người cũng nóng hầm hập.

 

Không có cồn thôi miên, tiếng hít thở mệt mỏi đều đều bên người lặng yên xuất hiện, Cố Hàn Sơn thỏa mãn mà thu thu lại cánh tay, mặc kệ chính mình rơi vào mộng trầm.

 

Một đêm yên giấc.

 

Khó được có thời điểm nửa đêm không mất ngủ tỉnh lại không đau đầu. Sáng sớm ngày kế, Cố Hàn Sơn mở to mắt, thậm chí còn bị khó được nhẹ nhàng ở trên giường ngốc một trận.

 

Trên giường chỉ còn lại một mình y, trong phòng im ắng, thành thật đắp chăn.

 

Nhớ tới trải nghiệm có thể nói là mộng đêm qua, Cố Hàn Sơn xoa bóp mũi căng người ngồi dậy, thiệt tình lo lắng chính mình có phải là chấp niệm quá mức cho nên làm một giấc mộng hay không.

 

Cũng không thể là mộng a……

 

Người đại diện hồi thần tim bỗng nhiên đập nhanh vài phần, một phen đứng dậy chộp di động, tìm kiếm ảnh chụp hồ sơ đã mã hóa.

 

Nghe nói là mộng, nhưng nghe tiếng lại không bắt được.

 

Cố Hàn Sơn nhắm chặt miệng, vẻ mặt nghiêm túc mà điên cuồng lướt di động. Tùy thời chuẩn bị vạn nhất phát hiện là giấc mộng, liền lập tức đắp chăn qua đầu một lần nữa nằm xuống, có thể mộng nhiều một lát liền nhiều chốc lát.

 

Người đại diện kim bài tự nhiên trình độ nghiệp vụ xuất chúng, ảnh chụp giấu vô cùng tốt, bản thân Cố Hàn Sơn cũng tìm đến ra mồ hôi, mới thật vất vả vận chân khí kéo ra ba tầng hồ sơ mã hóa kia, click mở lật lật, tâm bang bang kinh hoàng rốt cuộc thoáng bình phục.

 

Người là thật.

 

Thuần thục thoát ứng dụng trở về màn hình, Cố Hàn Sơn chống cánh tay xuống giường, chuẩn bị tìm xem tiểu hài tử có phải lạc đường trong nhà hay không.

 

Phòng khách mở đèn, im ắng, toilet cũng không nghe thấy tiếng nước.

 

“Vân Sinh?”

 

Đem điện thoại thu vào túi, Cố Hàn Sơn vừa chú ý vừa dẫm lên dép lê đi khắp nơi nhìn xung quanh, mới đi vào phòng khách, bước chân lại bỗng nhiên chần chờ dừng lại.

 

Làm người đại diện luôn đi theo nghệ sĩ chạy nơi nơi, một hai tháng không về nhà đều là chuyện thường. Y lúc trước vội đến không về nhà quá ba lần, trong nhà toàn nhờ a di thu thập, căn hộ kia cũng chưa ở qua —— nhưng thật ra lần trước công ty bồi thường đưa căn phòng này cho y, bởi vì khắp nơi vấp phải trắc trở không có đường đi, thời gian ở ngược lại so với chung cư cao tầng xa hoa đẹp đẽ lúc trước bán gán nợ còn nhiều hơn.

 

Càng đừng nói trong nhà còn động một tí bóng đèn liền đứt bóng kia, động một chút phải chạm vào bóng tối để mở đèn khẩn cấp ở trong phòng, chẳng sợ hơi không quen thuộc vị trí, đều dễ dàng lại đem đồ vật hoàn hảo còn dư lại khó được va chạm đến báo hỏng.

 

Cố Hàn Sơn dám nói, liền tính là đem đôi mắt y bịt kín, xoay 30 vòng lại tay không bò 110 tầng lầu, lại nhét vào trong cửa, y cũng có thể nhắm mắt lại đem chính mình chuẩn xác mà ném ở trên sô pha, lôi thảm qua trực tiếp ngủ đến trời đen kịt.

 

Nhưng hết thảy trước mắt, lại bỗng nhiên sinh ra hoặc nhiều hoặc ít lệch lạc so với trong trí nhớ.

 

Kỳ thật cũng không có nhiều biến hóa lớn như vậy—— chỉ là gia cụ thoáng thay đổi vị trí, cẩn thận lau qua một lần, nhưng chi tiết rõ ràng đã trở nên khác biệt một chút.

 

Cố Hàn Sơn còn nhớ rõ, thời điểm chính mình xách theo rương hành lý vào cửa, căn phòng chính là phỏng the phòng mẫu bình thường, trừ bỏ gia dụng cái gì cũng không có.

 

Dù sao cũng không ở lâu, y không có hứng thú thu thập, chỉ miễn cưỡng đem đồ vật thiết yếu dọn dẹp, khiến căn nhà thoạt nhìn không sai biệt lắm giống như có người ở, cũng liền gom góp chắp vá đặt chân xuống.

 

…… Mà hiện tại hết thảy trước mắt y chứng kiến, lại bỗng nhiên giống như mở ra một cái chốt mở khó lường.

 

Thảm nhung trên sô pha thay đổi thành màu xám nhạt mềm mại, sàn nhà cũ xưa bị mài mòn được cẩn thận dán miếng dán phỏng gỗ mới, trên tường treo tiểu phụ tùng đủ loại kiểu dáng ấm áp đáng yêu, vừa lúc che vết bẩn loang lổ. Đệm dựa mềm mại đặt trên ghế trước bàn làm việc, bên cạnh máy tính cư nhiên còn thả bồn sen đá mọng nước.

 

Ánh mặt trời xuyên thấu qua màn cửa lọt vào, chặn hết nhiệt khí, làm cho cả căn phòng đều trở nên vừa ấm áp vừa sáng sủa.

 

Cơ hồ làm y sinh ra ý niệm gần với “Nhà”.

 

Trách không được tối hôm qua xem Lục Vân Sinh cõng cặp sách lớn như vậy, cư nhiên ngay cả áo ngủ cũng không mang. Y tò mò bên trong đến tột cùng có cái gì, tiểu hài tử còn thần thần bí bí ôm không cho xem.

 

Nào có người đi thử kính quảng cáo, còn muốn cõng mấy thứ này……

 

Giống như ổ của tiểu động vật.

 

Cố Hàn Sơn nhịn không được cứng họng, hốc mắt lại mạc danh nóng lên, cầm lấy thú bông liệp báo lông xù xù trên tủ TV, đầu ngón tay ở trên lỗ tai tròn tinh xảo xoa xoa.

 

Cửa vang một tiếng, Cố Hàn Sơn theo tiếng xoay người, liền nhìn thấy Lục Vân Sinh bưng hai chén bún tàu nóng hôi hổi từ trong phòng bếp đi ra.

 

“Mau mau, ta mới vừa nấu xong.”

 

Vừa thấy y tỉnh, mắt đen xinh đẹp liền lại vui sướng mà cong lên. Lục Vân Sinh buông chén trong tay, nhào qua không biết là kết toán nợ hôm nay hay là ngày hôm qua, mang theo một thân mùi hương dẫn người bụng đói kêu vang: “Phải ăn hết.”

 

“Tại sao lại thức sớm như vậy, không ngủ nhiều thêm một lát?”

 

Cố Hàn Sơn giang hai cánh tay đem người tiếp được, xoa xoa đầu Lục Vân Sinh, tận lực giấu đi một chút nghẹn ngào không có chí tiến thủ trong cổ họng: “Làm bao lâu? Vừa tỉnh liền trở nên xinh đẹp như vậy, ta còn cho rằng ta đi nhầm phòng……”

 

Lục Vân Sinh không lên tiếng, cũng chỉ là ở trong lòng ngực y ngửa đầu, mắt đen oánh nhuận cong đến vừa sáng vừa đẹp.

 

Đối với ánh mắt như vậy y từ trước đến nay hoàn toàn không thể chống cự, Cố Hàn Sơn cúi đầu siết chặt cánh tay, nhìn cậu bất đắc dĩ cười cười: “Ta là trợ lý của ngươi, nên là ta nấu cơm, ta tới chiếu cố ngươi.”

 

“Không quan hệ, ta cũng chỉ biết nấu mì cùng cơm nắm.”

 

Một chút cũng không cảm nhận được cảm xúc của người đại diện, Lục Vân Sinh tìm ra chân lý lắc lắc đầu, tự mình thiết thực đánh giá: “Nhiều nhất chỉ có thể bao điểm tâm thêm cơm, nhiều hơn liền không được.”

 

Kỳ thật còn biết làm kem, bất quá nếu kẹo với trà sữa đều không thể chạm vào, đại khái kem cũng chỉ có thể tiếc nuối mà tạm thời giấu đi.

 

Vẫn như cũ không biết chính mình lại bỏ lỡ cái gì, người đại diện một lần nữa tìm được ý nghĩa chức nghiệp không phải không kinh ngạc mà mở to hai mắt, sau một lúc lâu bật cười ra tiếng, gật gật đầu theo tiếng: “Được, vừa vặn ta trừ bỏ nấu mì cái gì cũng làm được.”

 

Thời điểm không có việc gì làm, y cũng thực thích chui vào phòng bếp cân nhắc nấu vài món ăn, chỉ là gần nhất quá phiền mệt mới không có gì tâm tư động tay. Mấy ngày này phục hồi một chút, tìm một đoàn đội chuyên nghiệp dinh dưỡng đưa một phần thực đơn, không tin uy không tốt tiểu nghệ sĩ của y.

 

Hai người tối hôm qua ngủ đến ngon giấc, trong lòng đều thỏa mãn. Lúc này bị mùi vị lan tỏa câu đến trong lòng thấy ngọt, lại ôm nhiều thêm chốc lát, cò kè mặc cả mà thanh toán xong nợ, mới rốt cuộc hướng bàn bên cạnh cùng ngồi xuống.

 

Lục Vân Sinh nấu không nhiều lắm, tay nghề lại rất chu đáo.

 

Bún tàu cẩn thận nấu đến vừa vặn, mùi thơm của nước canh trong trẻo phác qua mũi. Trên mặt đặt một cái trứng chần nước hoàn chỉnh, còn điểm xuyết mấy viên tiểu cây cải dầu xanh biếc, ngồi ở trước bàn vừa nhìn liền dẫn người muốn ăn.

 

Ngày hôm qua Cố Hàn Sơn đi theo nhọc lòng một ngày, trừ bỏ mấy khối kẹo một ly trà sữa, cơ hồ không ăn qua thứ gì đàng hoàng. Hít sâu hương khí mê người, hướng Lục Vân Sinh cười nói cảm ơn, cúi đầu một ngụm một ngụm ăn mì.

 

Lục Vân Sinh ôm chén, vừa ăn vừa trộm ngắm y.

 

Vì để đối phương có thể hảo hảo nghỉ ngơi một ngày, cậu cố ý đòi hệ thống chút hương an thần, chính mình sáng sớm nay bận việc cũng cố ý cẩn thận phóng nhẹ động tác. Hơn nữa quả nhiên cách âm rất không tồi, Cố Hàn Sơn hảo hảo ngủ một giấc trạng thái so với ngày hôm qua tốt lên không ít, ít nhất đáy mắt cơ hồ đã nhìn không thấy bao nhiêu tơ máu tiều tụy.

 

Vừa lòng với kết quả kiểm tra, Lục Đăng cùng hệ thống ở trong đầu đập tay nhau, vừa ăn vừa suy tư bước tiếp theo còn nên cải tạo chỗ này thế nào.

 

Phát giác tiểu hài tử ăn cơm ăn đến hoàn toàn không nghiêm túc, Cố Hàn Sơn theo ánh mắt cậu nhìn nhìn, gác xuống chén đũa trong tay, giơ tay xoa xoa đầu Lục Vân Sinh: “Làm sao vậy?”

 

“Còn phải thêm cái máy tạo hơi nước, trong phòng quá khô nóng.”

 

Lục Vân Sinh ăn bún, má nhồi đến phình phình, mắt đen sáng lấp lánh mà nhìn khắp phòng, nhắc mãi với y tư tưởng của mình: “Trải thảm hết mặt đất, ban công còn có thể lắp màn cửa. Tiểu sô pha có thể kéo qua, dư ra một góc, chỗ đó đặt giá sách……”

 

“Vân Sinh —— Vân Sinh, chờ một chút.”

 

Nghe cậu nghiêm túc quy hoạch bố cục mới của căn nhà, ngực Cố Hàn Sơn nhiệt lưu cuồn cuộn, trầm mặc một lúc lâu lại vẫn không thể không nhẹ giọng mở miệng, đem câu nói của cậu cắt đứt, trong lòng bỗng nhiên hung hăng tê rần.

 

Buổi sáng, hai người ghé vào một chỗ ăn bún, một bên trò chuyện trang trí trong nhà nên điều chỉnh như thế nào—— này tựa hồ là một giấc mộng quá mức xa xăm y đã kỳ vọng thật lâu, rồi lại trước sau không thể thực hiện.

 

Hiện tại giấc mộng này liền được thực hiện như vậy, y cơ hồ không dám đánh vỡ nó.

 

Lục Vân Sinh dừng lại câu chuyện, chớp chớp mắt nhìn y, mắt đen ôn nhuận nghi hoặc.

 

Cố Hàn Sơn miễn cưỡng hướng cậu cười cười, cầm cái trứng chần nước trong chén kia gấp qua, uy cậu ăn một ngụm, ép chính mình đem lời nói ra.

 

“Chúng ta đại khái không sống ở chỗ này bao lâu. Phòng ở này tương ứng với đặc quyền ở công ty, chờ hoàn toàn bàn giao xong…… Đại khái phải dọn đi.”

 

Y nói những lời này, cơ hồ có chút không dám nhìn thần sắc Lục Vân Sinh.

 

Vốn dĩ chuyện không đến mức, rốt cuộc vẫn là công ty đuối lý, sợ Cố Hàn Sơn sẽ thật sự cá chết lưới rách, lấy một căn nhà giá trị không quá trăm vạn để trấn an, đã là ỷ vào y tâm khí cao sẽ không vi phạm nguyên tắc tuôn ra tin xấu gì, chung quy không đến mức ngay cả điểm hảo tụ hảo tán cuối cùng này cũng không cho.

 

Nhưng hiện tại lại không giống nhau.

 

Lúc trước xung đột ở bên ngoài Meda bị không ít người xem ở trong mắt, Đàm Nhất Triết tự nhiên sẽ thẹn quá thành giận mà đè nặng không cho tin tức tuồn ra trên mạng, nhưng sự tình dù sao cũng đã xảy ra. Cố Hàn Sơn chỉ cần dám mang Lục Vân Sinh, chính là đối nghịch cùng Đàm Nhất Triết.

 

Càng đừng nói trong tay Cố Hàn Sơn còn có vài tài nguyên so với bộ phim trước kia càng tốt.

 

Đàm Nhất Triết sẽ không nghĩ cái gì thích hợp không thích hợp, hắn chỉ cảm thấy nếu tài nguyên tốt không cho hắn, chính là do Cố Hàn Sơn lúc trước bủn xỉn thiên vị quy tắc ngầm.

 

Hiện tại Đàm Nhất Triết đứng đầu ngọn gió, chỉ cần hắn không làm chuyện gì quá ngu xuẩn, liền tính kế tiếp cái gì cũng không làm, cũng phải non nửa năm mới có thể hết nổi. Công ty không có khả năng bạc đãi cây rụng tiền này, nếu là hắn thả ra lời muốn làm khó Cố Hàn Sơn, phòng ở này tám chín phần mười liền phải thu hồi.

 

Cố Hàn Sơn mấy ngày này đều đã bắt đầu tính toán xem thông báo thuê nhà.

 

Y nếu hạ quyết tâm muốn mang Lục Vân Sinh hoàn hảo ra mắt, liền sẽ không bởi vì điểm uy hiếp nhỏ này chần chừ không bước. Có thể tưởng tượng tiểu hài tử sáng sớm lặng lẽ thức dậy, tay chân nhẹ nhàng giúp y thu thập phòng khách, đem bàn ghế đều chà đến bóng lưỡng, lại cẩn thận mà tu bổ sửa sang lại chi tiết tổn hại, lòng tràn đầy vui mừng mà ngóng trông y xem, Cố Hàn Sơn liền cảm thấy ngụm khí trong ngực không thể lên không thể xuống, hốc mắt đều ngăn không được khó chịu đến nóng lên.

 

Đây là Lục Vân Sinh cho y nhà, y cũng không muốn trả trở về.

 

Giọng nói rơi xuống nửa ngày, cũng không thấy Lục Vân Sinh đáp lời.

 

Cố Hàn Sơn càng chờ càng gấp, rốt cuộc nhịn không được ngẩng đầu nhìn qua, lại phát hiện Lục Vân Sinh chỉ là vẻ mặt nghiêm túc, như là đang nghiêm túc nghĩ chuyện gì, thật sự không có hiện ra quá nhiều mất mát khổ sở.

 

Thấy cậu không có không cao hứng, Cố Hàn Sơn ít nhiều nhẹ nhàng thở ra, nhưng vẫn như cũ nhịn không được nhẹ giọng mở miệng: “Vân Sinh?”

 

Lục Vân Sinh đang cùng hệ thống thương lượng đối sách, nghe vậy hoàn hồn, do dự mà trưng cầu ý kiến: “Không thể cùng công ty mua sao?”

 

Rốt cuộc lân cận nơi này có mấy căn cứ quay chụp rất nổi danh, trở về một chuyến đều rất tiện. Trừ biệt thự tọa lạc ở vùng ngoại ô đơn lập, lại muốn tìm được địa phương cách âm tốt như vậy, thật sự đã rất không dễ dàng.

 

Cách âm thật nhiều chỗ tốt a……

 

Trên mặt Lục Vân Sinh không tự giác mà đỏ hồng, rũ tay xuống đi nắm góc áo, đem tiểu tâm tư toát ra trong đầu tới áp xuống, nhưng vẫn nhịn không được động ý niệm phòng ngừa chu đáo.

 

Nơi này là tầng mười một đâu, bò lên vừa lúc đem gân cốt hoạt động.

 

Căn cứ tư liệu hệ thống, người sau khi vận động tinh thần sẽ càng dư thừa, ăn uống cùng tâm tình sẽ càng tốt, máu lưu động cũng sẽ tương đối nhanh lên. Ở trên mặt nào đó, tự nhiên cũng liền sẽ có một tầng ảnh hưởng càng sâu ……

 

Lục Vân Sinh nhấp khóe môi, trộm dùng đôi mắt ngắm y, trên mặt cũng bất giác nhiễm tầng màu đỏ hơi mỏng.

 

Cố Hàn Sơn không phát giác ra khác thường, bật cười, giơ tay xoa xoa đầu tiểu gia hỏa: “Đừng có gấp, ta ngẫm lại.”

 

Đàm Nhất Triết từ trước đến nay bụng dạ hẹp hòi, muốn trả thù nhất định là muốn buộc chết y, liền tính theo trình tự bình thường kỳ thật có thể đem căn nhà chuộc về chuyển tiếp xuống tay, cũng sẽ không cứ để chuyện này phát sinh thuận lợi như vậy.

 

Bất quá cũng chưa chắc ngay cả một chút biện pháp cũng không có.

 

Thật sự không được liền trước thiếu bằng hữu một cái nhân tình, nghĩ cách nhờ trước người đem căn phòng này mua tới.

 

Liền tính có thể sẽ rơi vào trong tay Đàm Nhất Triết, bị ác ý nâng giá, trong khoảng thời gian này bản thân linh hoạt tiếp thêm mấy việc, thức một đêm, hơn nữa tiền tiết kiệm cuối cùng giữ trong tay, khẽ cắn môi cũng là đủ rồi.

 

Cố Hàn Sơn cũng không bỏ được ngôi nhà Lục Vân Sinh từng chút một thu thập ra tới, hít sâu, nghiêm túc đón nhận cặp mắt đen kia, hướng cậu gật gật đầu: “Ta tận lực hỏi một chút…… Thích nơi này?”

 

Lục Vân Sinh đang tính toán tâm tư tuyệt đối không thể nói ra, bị y vừa hỏi trên mặt liền hồng đến gần như nóng chín, cúi đầu vùi vào trong chén, nhanh chóng gật đầu hai cái.

 

Thích liền thích, cư nhiên còn ngượng ngùng như vậy.

 

Người đại diện thuần khiết chính trực sang sảng cười, lại xoa nhẹ đầu cậu một phen: “Hảo, ta đây liền suy nghĩ biện pháp.”

 

Nghĩ cách, đã nói lên là không dễ dàng như vậy.

 

Y đáp ứng thống khoái, Lục Đăng cũng đã nghe ra sau lưng một câu hứa hẹn này phải trả giá bao nhiêu thời gian tinh lực cùng tiền tài, cúi đầu chậm rãi rắp bún vào trong miệng, ở trong đầu gõ gõ hệ thống, bắt đầu dùng phương án thứ hai sáng nay mới thảo luận ra.

 

“Phòng ở có thể không dễ mua lắm…… Vẫn là trước đem công ty của Đàm Nhất Triết mua đến đây đi.”

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Công ty:???? (=°Д°=)

 

# liền #

 

#tính#

 

# như vậy sao??? #

 

┌(. Д. 三. Д. )┐

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: