[Pháo hôi]Chương 122

[Pháo hôi]Chương 122

Edit&Beta: Giếng.

Hệ thống gần nhất liền thăng mấy cấp, kỹ năng chuyên nghiệp càng ngày càng tiến bộ, loại việc nhỏ này đã không cần phải hỏi đến. Nghe thấy ký chủ phân phó, lập tức tin tưởng tràn đầy đáp ứng, lãnh hoạt động tài chính, quay đầu bắt đầu siêng năng bận rộn.

 

Lục Đăng đem nhiệm vụ giao cho nó, ăn cơm xong liền lôi kéo Cố Hàn Sơn cùng đi mua gia cụ dùng chung, toàn tâm toàn ý mà quy hoạch nhà mới của hai người.

 

Mấy ngày nay cả nước đều cảnh báo cực nóng, Cố Hàn Sơn không muốn cậu đi ra ngoài phơi nắng. Mua đồ vật xong liền dứt khoát đem người đặt ở trong nhà, chính mình đi ra ngoài toàn tâm toàn ý mà chạy mấy ngày kiếm tài nguyên, chuẩn bị vì một đợt mới kế tiếp tạo thế.

 

Trong nhà tiểu động vật đang siêng năng mà xây ổ, người đại diện cẩn trọng mỗi ngày về nhà đều có kinh hỉ mới, có đôi khi thậm chí muốn ở cửa nghiêm túc suy nghĩ một trận có phải đi nhầm cửa hay không, mới có thể dũng cảm đem chìa khóa ở trên nắm cửa vặn xuống.

 

“Vân Sinh?”

 

Lại một ngày khoác bóng đêm nồng đậm trở về, Cố Hàn Sơn ngồi ở cửa đổi giày, lại chưa thấy được hình bóng quen thuộc dẫm lên dép lê nhảy nhót ra nghênh đón, lại mang theo một thân khí lạnh thấm người nhào vào trong lòng ngực mình.

 

Cố Hàn Sơn hướng bên trong xem xét, đang chuẩn bị đi phòng ngủ tìm xem, Lục Vân Sinh đã từ phòng bếp đi ra, đem một bát nước ép dưa hấu lớn nhét vào trong tay y: “Ta mua máy ép nước, uống ngon không?”

 

Lục Vân Sinh giống như đối với chuyện tự mình thiết kế căn nhà này đặc biệt có hứng thú, mấy ngày nay đều bận bận rộn rộn chuyển đồ vật vào trong nhà. Cố Hàn Sơn lo lắng cậu bị cảm nắng mới không cho cậu đi theo, kết quả không nhìn một cái người lập tức chạy ra ngoài, sau đó ôm đồ vật gì kỳ quái khác lạ trở về, vô cùng cao hứng mà chờ hiến vật quý cho y.

 

Cố Hàn Sơn cố tình cái này nửa điểm cũng ngăn cản không được.

 

Đón nhận quang mang chờ mong rõ ràng lấp lánh trong mắt đen, thật vất vả chuẩn bị một đường vấn đề trời nóng đã nghĩ sẵn trong đầu muốn cùng đối phương nói chuyện, lại không có chí tiến thủ hoàn toàn tan thành mây khói biến mất sạch sẽ.

 

Cố Hàn Sơn tiếp nhận khăn lông lau mặt, bưng nước dưa hấu mát mát lạnh lạnh lên thử uống mấy ngụm, quả nhiên bị thấm ngọt tưới đi một thân nóng bức.

 

Nhìn thấy tiểu nghệ sĩ đầy mắt chờ mong, người đại diện khắc nghiệt vẫn là nhịn không được khơi mào khóe miệng, mỉm cười xoa xoa tóc của cậu: “Uống ngon, so với mấy thứ ta uống lúc trước khá hơn nhiều.”

 

Thấy y vừa lòng, mặt mày Lục Vân Sinh liền vui vẻ cong lên, cảm thấy mỹ mãn chuẩn bị tiếp tục đi lấy tiểu điểm tâm, lại bị Cố Hàn Sơn giơ cánh tay ôm lại, một tay đỡ cằm cậu: “Vân Sinh, trước đừng nhúc nhích.”

 

Tư thế này thật sự có chút ái muội, Lục Vân Sinh bị cánh tay choàng qua, đã ngoan ngoãn bị ôm ngồi trước ngực, nín thở ngửa đầu, đón nhận tròng mắt sâu và đen tựa hồ có chuyện muốn nói.

 

Hai người tuy rằng đã ở chung mấy ngày, lại chỉ có buổi tối có thể ngủ cùng nhau, hệ thống tức giận đến muốn đi chặn đầu Cố Hàn Sơn, bị Lục Đăng khuyên can ngăn cản mãi, nói trong lòng không có chờ mong tự nhiên là giả.

 

Nhưng cậu cũng không nóng nảy —— hai người đã ở cùng nhau nhiều thế giới như vậy, chỉ cần có thể vẫn luôn ở bên nhau, thế nào cậu cũng cao hứng.

 

Càng đừng nói thế giới này cậu còn có thể trang hoàng phòng ở của Cố Hàn Sơn.

 

Nội thất đều định rồi, mấy ngày thời gian cũng lăn lộn không ra cái gì, huống hồ hai người đập tường gióng trống khua chiêng sợ là phải đi khách sạn ngủ. Lục Đăng không cải biến ở mấy chỗ lớn, chỉ là siêng năng mà xuống tay từ chi tiết nhỏ, mấy ngày này đã có hình thức cơ bản ban đầu.

 

Ghế đổi giày ở huyền quan có thể làm Cố Hàn Sơn bôn ba một ngày bước đầu tiên vào cửa liền ngồi xuống, phòng khách bị cách ra một mảnh nhỏ để làm khu công tác, bên cạnh dưỡng hai tiểu rùa vàng mỗi ngày chỉ biết chuyên chú hồng lên nhau. Tiểu sô pha kéo đến ban công, hơn nữa khối thảm nhung dài làm thành màn cửa sổ, dựa vào chỗ đó đọc sách nhẩm kịch bản, hoặc là dứt khoát cái gì cũng không làm mà ngắm sao trong chốc lát, thật sự cũng đủ an bình thích ý.

 

Cố Hàn Sơn mấy ngày nay đều nhịn không được lôi kéo Lục Vân Sinh đi qua, ôm người nhìn sao tâm sự trời đất, mới cảm thấy mỹ mãn mà về phòng ngủ ngủ.

 

Lục Vân Sinh thích bị y ôm ngủ, giường cũng không đổi lớn hơn nữa, chỉ là thay đổi nệm chậm đàn hồi, nằm xuống đi liền thoải mái đến không muốn dậy. Trên mặt đất đều trải thảm nhung ngắn, đầu giường đặt trản đèn bàn bố nghệ trên đầu giường, chuyên môn để cho Cố Hàn Sơn dùng làm việc, đáng tiếc một khi Cố Hàn Sơn ở Lục Vân Sinh liền muốn cùng y nói chuyện phiếm, kế hoạch ở trên giường làm việc một lần cũng không thể thuận lợi thực hiện qua.

 

……

 

Đều tới một bước này rồi, hiện tại lại bỗng nhiên bị cái tay kia đỡ lấy cằm, tim Lục Vân Sinh đập liền có chút nhanh.

 

Cố Hàn Sơn cúi đầu nhìn cậu, vẫn như cũ duy trì động tác lúc trước, thần sắc nghiêm túc ngưng trọng, như là đang tự hỏi vấn đề gì rất là quan trọng.

 

Lục Vân Sinh dừng hô hấp, đón nhận ánh mắt y, trên mặt không nhịn được ẩn ẩn nóng lên, khóe môi nhẹ nhấp lên.

 

Như thế nào còn không hôn a……

 

Đều đã nghiên cứu đã nửa ngày, cũng không thấy tiến triển kế tiếp. Lục Vân Sinh có chút sốt ruột, lại cảm thấy chính mình không nên sinh ra tâm tư như vậy, không chờ Cố Hàn Sơn mở miệng, cũng đã nóng nẩy chui vào trong cần cổ y.

 

Động tác cậu có chút nhanh, cũng không có cẩn thận như xưa. Không đợi Cố Hàn Sơn phản ứng, xúc cảm nhu nhu nhuyễn nhuyễn đã cọ qua làn da trên cần cổ.

 

Trước khi kịp phản ứng lại đây, thân thể Cố Hàn Sơn đã theo bản năng cứng đờ căng thẳng, tim không hề dự triệu mà nhanh chóng nhảy dựng lên, theo bản năng giơ tay đem người tiếp được, thật cẩn thận mà xoa xoa tóc của cậu.

 

“Vân Sinh……?”

 

Y nghe thấy âm thanh chính mình đều đã run lên ——nước dưa hấu vừa mới uống xong tựa hồ một chút cũng không có tác dụng giải khát, trong cổ họng vẫn như cũ khô khốc đến phát đau, tim đập cùng trái tim dán lên tới ngực kia đều nhanh giống nhau.

 

Y kỳ thật chỉ là muốn nhìn một chút trạng thái da của Lục Vân Sinh, nhịn không được tò mò vì cái gì là cùng chạy ra ngoài như nhau, đại bộ phận thời gian chính mình tốt xấu vẫn là ở trong phòng, cũng khó tránh khỏi bị phơi đen mấy độ, tiểu hài tử cư nhiên một chút cũng chưa thấy đen xuống.

 

Chính là xúc cảm vừa mới lướt qua chớp mắt kia, lại bỗng nhiên liền áp qua tất cả suy nghĩ.

 

Khi còn trẻ liền vào chảo nhuộm lớn là giới giải trí, người đại diện kim bài từ trước đến nay giữ mình trong sạch. Chẳng sợ thực sự có mang nghệ sĩ mới có ý đồ về phương diện này, cũng là lập tức kính nhi viễn chi* trao đổi cho người đại diện khác, còn chưa từng có qua bất luận tiếp xúc gì càng sâu hơn một chút.

 

*Kính nhi viễn chi: tôn trọng nhưng không gần gũi.

 

Cho dù là mấy ngày nay ôm người ngủ, đều đã là Cố Hàn Sơn dùm phúc lợi nửa đời sau của chính mình, cổ vũ đủ dũng khí tranh thủ tới.

 

Y thỏa mãn đến cái gì cũng chưa từng nghĩ nhiều qua.

 

Nhưng một chạm vừa mới kia vào giống như là bỗng nhiên mở ra một cánh cửa, bị phong ấn chặt chẽ, tình cảm bản thân cũng chưa từng nhận ra bỗng nhiên liền gào thét mãnh liệt mà ra, nháy mắt bao phủ toàn bộ y, chỉ còn lại có nhịp tim đập nổ vang rõ ràng bên tai, còn có xúc cảm chân thật ấm áp trong lòng ngực.

 

—— Còn chưa đủ.

 

Ngực Cố Hàn Sơn phập phồng, siết chặt cánh tay cúi đầu, nhìn tiểu hài tử trong lòng ngực vẫn như cũ không chịu ngẩng đầu, lòng bàn tay chậm rãi áp qua đuôi tóc, một đường dọc theo xuống đến gương mặt, chậm rãi, mềm nhẹ mà đem cậu nâng lên tới.

 

“Vân Sinh.”

 

Cố Hàn Sơn nhìn cậu, đồng quang thâm triệt không hề che dấu mà lọt vào trong mắt đen oánh nhuận nổi lên sóng nước lấp loáng, cẩn thận lại ôn nhu mà hơi cúi đầu: “Ta —— có thể hôn ngươi sao?”

 

Người đại diện tiên sinh thói quen cái gì cũng phải hỏi một chút thật không tốt.

 

Gương mặt Lục Vân Sinh đã hồng thấu, bị y nâng lên trốn không thoát, rũ mi mắt xuống gật đầu gật đầu gật đầu, cằm từng chút lại từng chút mà mềm mềm củng lòng bàn tay Cố Hàn Sơn.

 

Cố Hàn Sơn ngưng chú nhìn cậu thật lâu, ý cười ấm áp từ đáy mắt nhanh chóng lan tỏa, đôi tay đem người ôm ở trước mặt, nín thở cúi người xuống.

 

Y không có nhắm mắt lại, Lục Vân Sinh cũng không có —— y thấy bóng dáng chính mình, chiếu vào đôi mắt đen bóng đến có thể chiếu sạch sẽ nhân tâm.

 

Khoảng cách giữa bọn họ càng ngày càng gần, gần gũi đến có thể cảm thụ được dòng khí hít thở mềm nhẹ của nhau, sau đó xúc cảm mềm mại lạnh nhuận giữa môi khi chạm vào nhau, điện lưu thật nhỏ đùng du tẩu quanh thân.

 

Những cái dòng khí đó lưu luyến ở bên nhau.

 

Y.

 

Cố Hàn Sơn buộc chặt cánh tay, đem người ôm ở trong ngực, bỗng nhiên đối với việc chính mình hạ quyết tâm lúc trước sinh ra một chút hối hận vi diệu.

 

Cái hôn môi thứ nhất không có kéo dài lâu lắm, Cố Hàn Sơn cúi đầu, thoáng đem khoảng cách giữa hai người kéo ra chút, có chút thấp thỏm mà muốn tìm kiếm phản ứng của Lục Vân Sinh, lại bỗng nhiên bị cánh tay cửa tiểu hài tử ghìm chặt.

 

Lục Vân Sinh nhào vào trong lòng ngực y, gương mặt dán cổ y. Cố Hàn Sơn ôm người đi vài bước, cùng nhau ngồi ở trên sô pha, cúi đầu muốn mở miệng, Lục Vân Sinh lại bỗng nhiên chủ động thẳng người dậy, cái hôn ôn ôn nhuyễn nhuyễn dán lên gương mặt.

 

Ngực Cố Hàn Sơn nhẹ nhảy, cúi đầu nhìn xuống, đón nhận ý cười nhuận dung trên khuôn mặt thanh tú.

 

Có quang mang lộng lẫy từ đáy mắt cậu sáng lên.

 

Người đại diện thật vất vả thông suốt, bỗng nhiên liền ôm người không muốn buông tay.

 

Thực tủy biết vị, khi không có quá nhiều động tác thân mật thì cảm thấy ôm một chút liền thỏa mãn, hiện tại lại nhịn không được ngóng trông càng nhiều thứ khác. Trong lòng như là bị móng vuốt nhỏ chậm rãi lay, mềm nhẹ cào ngứa, nói cái gì cùng không kiềm xuống được.

 

Cố Hàn Sơn đem người ôm ở trong ngực, từng chút giúp cậu chỉnh lý đuôi tóc mềm mại.

 

Lục Vân Sinh một buổi trưa đều ngâm mình ở trong phòng bếp cùng máy ép nước đấu tranh, trên người trừ bỏ hơi thở cỏ xanh tươi mát sau cơn mưa như bình thường, còn trộn lẫn một chút hương quả ngọt ngào.

 

Cố Hàn Sơn ho nhẹ một tiếng, che lại tâm tư vô biên, hít sâu cùng cậu nói chính sự: “Hôm nay đi ra ngoài thỏa thuận được một cái game show…… Ngày mai chúng ta đi ra ngoài một chuyến, gặp gỡ mọi người, nhìn xem có thích hay không, được không?”

 

Phương thức khác đều không thỏa đáng, Cố Hàn Sơn trái lo phải nghĩ, vẫn là đem mục tiêu định ở trên game show thình hành nhất hiện nay.

 

Y chọn chính là một game show đang hot mấy ngày nay, gọi là《 Có thể ăn sao 》, địa điểm quay chụp chủ yếu định ở vùng ngoại ô, sơn thôn hoặc là bên hồ núi rừng càng nguyên thủy, dựa vào việc nhóm khách quý tự mình dùng nguyên liệu nấu ăn hữu hạn do đoàn phim cung cấp kết hợp với đặc sắc địa phương, nghĩ cách làm ra đồ ăn có thể cho vào miệng, phát sóng trực tiếp phối hợp ghi hình, trước mắt đã có số lượng người xem ổn định.

 

Lục Đăng không quá thích đi chơi, lại còn chỉ là người mới, tham gia vào game show toàn là minh tinh khó khăn quá lớn, cho dù thành công cũng khó tránh khỏi phải bị người ta nói là lăng xê. Cố Hàn Sơn coi trọng lại không phải con đường này, mà là “Uỷ viên trị an” mới chuẩn bị thêm vào.

 

—— Rốt cuộc rất nhiều địa điểm quay đều là địa phương có chút nguy hiểm, thực hiện hành động nguy hiểm, không thể để cư dân mạng tùy ý bắt chước phong trào, có đôi khi cần nhóm lửa trong rừng, cũng cần phải nghiêm khắc ở khu không cấm hỏa, tuân thủ quy định tương quan.

 

Có không ít thứ cần thiết phải cường điệu, nhưng việc một mặt giảng đạo lý lại có vẻ buồn tẻ, vẫn như cũ phải nghĩ biện pháp truyền đạt ra.

 

Sau khi tổ tiết mục thu mấy kỳ, kết hợp các ý kiến của cộng đồng mạng, quyết định tăng thêm nhân vật nhân viên công tác uỷ viên trị an, ở thời điểm tất yếu kịp thời đưa ra nhắc nhở, cũng có thể gia tăng hiệu quả tiết mục game show.

 

Game show hot giống loại này, nhân vật có thể lộ mặt phần lớn là cho người mới cần xuất, nếu Lục Vân Sinh có thể nắm chắc, mức độ nổi tiếng lập tức là có thể tăng lên.

 

Cố Hàn Sơn dứt khoát cùng Lục Vân Sinh nói nói, vớt qua nước dưa hấu uy cậu uống một ngụm: “Ta cùng đạo diễn bọn họ nhận thức, hôm nay đi nói chuyện, muốn cho ngươi thử một kỳ…… Có muốn đi?”

 

Tuy nói lộ tuyến phát triển toàn quyền giao cho y an bài, y lại vẫn như cũ càng muốn tôn trọng ý nguyện bản thân Lục Vân Sinh, nếu là đối phương không muốn đi, y thà rằng lại chạy nhiều thêm mấy ngày, thử xem chiêu số khác.

 

Nghe nói có thể đi dã ngoại, ánh mắt Lục Vân Sinh liền sáng lên, ngồi thẳng thân thể nhìn y: “Chúng ta cùng đi sao?”

 

“Đương nhiên là đi cùng nhau, ta còn phải nhìn ngươi đâu.”

 

Cố Hàn Sơn cười cười, nghiêm trang trả lời một câu, không dấu vết mà thay đổi dáng ngồi: “Nghe nói bọn họ vì hiệu quả game show, không cần phải nói chỉ lo giơ biển, nên vẫn là rất nhẹ nhàng —— đêm nay ta tìm cho ngươi tiết mục mấy kỳ trước nhìn xem, thích liền trước đi một kỳ thử xem xem, nếu là không thích hợp, chúng ta coi như đi ra ngoài du lịch đi chơi.”

 

Muốn hướng lên trên, bước đầu tiên cần phải là tích góp nhân khí.

 

Hiện tại phim truyền hình cùng võng kịch tốt xấu lẫn lộn, Cố Hàn Sơn đã ngu một lần, người mới chịu tiếp thật sự không có vở gì tốt, tốt hơn một chút lại đều cần mức độ nổi tiếng, không muốn để Lục Vân Sinh đóng những phi lộn xộn, cái tài nguyên này là cái y xem trọng nhất hiện tại.

 

Vì có thể đem tài nguyên lấy đến tay, hôm nay Cố Hàn Sơn cố ý ăn mặc chỉnh tề, nguyên bộ tây trang giày da, áo sơmi cà vạt, vào cửa đến bây giờ còn không có kịp thay ra. Lục Vân Sinh chuyên chú nghe y nói, trong tay liền theo bản năng thưởng thức cà vạt y.

 

Tiểu hài tử căn bản không dùng lực, nề hà cà vạt xác thật không có lực đàn hồi gì, cuốn hai cuốn ở trên đầu ngón tay mảnh khảnh, liền lập tức sinh ra phản ứng thành thật ở cần cổ.

 

Cố Hàn Sơn hít sâu, đè ép áp ý niệm mạc danh toát ra dưới đáy lòng, hòa hoãn gắng sức đem cà vạt từ Lục Vân tay mơ giải cứu ra tới, mỉm cười xoa xoa tóc: “Đi, đi tắm rửa một cái, sau đó lên giường xem TV……”

 

Lời còn chưa dứt, di động đặt ở một bên bỗng nhiên vang lên một tiếng.

 

Là âm thanh nhắc nhở đặc biệt chú ý của Weibo.

 

Người hiện tại Cố Hàn Sơn đặc biệt quan tâm không nhiều lắm, trừ bỏ một cái tài khoản mới Lục Vân Sinh tự mình đăng ký, cũng chỉ có thông báo Meda bên kia. Nghe thấy âm thanh trong lòng liền đi theo khẽ nhúc nhích, cầm lấy tới nhìn thoáng qua, quang mang dưới đáy mắt chợt sáng, cười đem người ôm vào trong ngực hôn một cái: “Vừa lúc, Meda cống bố.”

 

Ảnh chụp của Lục Vân Sinh phát ra khi liền gửi qua cho y, hiệu quả so với trong dự đoán còn muốn càng tốt, đêm nay công bố là có thể mang theo một đợt nhiệt độ. Cùng game show chân trước chân sau đuổi kịp, là trạng thái lý tưởng nhất tăng độ hot.

 

Meda lần trước liền thả ra danh sách người mẫu, không ít cư dân mạng đều ngóng trông xem nhà mình thần tượng, mỗi ngày hận không thể ở tại Weibo thượng thủ, ngắn ngủn vài phút, chuyển phát cùng bình luận đã vượt qua bốn con số.

 

Cố Hàn Sơn đứng ở tại chỗ không vội vã dịch bước, xoát Weibo lướt lướt, lấy ra mấy cái bình luận khen Lục Vân Sinh thật là đẹp mắt, ánh mắt bỗng nhiên dừng ở trên một cái bình luận mới nhất.

 

『 Đỉnh nắp nồi nói một câu…… Cái loại sang trọng kia, như thế nào lại cảm thấy vị Đàm đại thiếu gia kia “Gia cảnh phi phàm” tạo ra cảm giác, giống như còn không bằng tiểu hài tử người mới đâu? 』

 

Bình luận phía dưới, fans cùng người qua đường đảo mắt liền ồn ào đến trời đất u ám, khen ngợi lại cũng nhanh chóng tăng lên, không bao lâu liền lên đầu bài.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Đàm · vai ác · các ngươi không thể như vậy · Nhất Triết: Công ty đâu!! Nhanh chóng đem cái người đại diện ăn cây táo, rào cây sung này đá đi cho ta, để y ăn ngủ đầu đường! Bắt y nhảy nhót…… Công ty? Công ty đâu????

 

∑(▼ 皿▼# 三°Д °;)っ

 

# liền #

 

# công ty đâu #

 

_φ_(._|

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: