[Pháo hôi]Chương 124

[Pháo hôi]Chương 124

Edit&Beta: Giếng.

Người đại diện cẩn trọng, một hồi báo cáo công tác liền mất tới một giờ.

 

Hôm nay máy nước nóng đặc biệt cấp lực, tiểu nghệ sĩ bị đoạt phòng tắm bọc cái khăn tắm lớn, nóng hầm hập mà bị người đại diện từ trong phòng tắm ôm ra tới đặt ở trên giường, cả người đều hồng toàn bộ.

 

“Đại khái cũng chính là những thứ này đó…… Có phải đều nhớ rõ không sai biệt lắm hay không?”

 

Cuối cùng dán bên tai kết thúc báo cáo, Cố Hàn Sơn giúp cậu thay áo ngủ, ôm dựa vào đầu giường, xoa đầu tóc sau khi khô có vẻ lông xù xù của tiểu hài tử: “Chúng ta xem tiết mục hai mùa xong liền ngủ, được không?”

 

Lục Vân Sinh ngẩng đầu nhìn y, mắt đen bị sương mù ngấm đến hơi sáng trong: “Xem tiết mục cũng tính là công tác sao?”

 

Công tác chính là phải thu phí, người đại diện kim bài hơi hơi nhướng mày, nháy mắt ngầm hiểu, cúi đầu ở trên môi nhẹ nhàng chạm vào một cái: “Tính tiền.”

 

Tiểu nghệ sĩ tính toán tỉ mỉ cong mặt mày, cảm thấy mỹ mãn mà rời khỏi giường.

 

Tiểu động vật cần cù chăm chỉ dời ổ, ánh sáng ấm áp từ đèn bàn trên đầu dừng ở trên người cậu, kéo ra bóng dáng thật dài. Nhẹ nhàng nhoáng lên, liền ở trong lòng cuồn cuộn ngọt ngào vô biên.

 

Cố Hàn Sơn dừng bước ở cửa, lẳng lặng nhìn cậu một hồi, mới tâm tình tương đối tốt đẹp mà bước nhanh ra cửa, đơn giản thu thập phòng khách, lấy máy tính bảng đã sạc đầy, thuận tiện nấu sữa bò uống mỗi đêm trước khi ngủ cho cậu.

 

Hai người đều muốn cho đối phương tốt nhất, mỗi ngày đều dùng sức ở trong phòng bếp cân nhắc, một lòng một dạ mà uy cho nhau, cũng không thiếu tâm tư.

 

Cố Hàn Sơn ăn ngon ngủ ngon, mấy ngày nay lại không có tâm sự như trước, số kg mất lần trước đều bổ trở về, thể lực cũng có chút khôi phục rõ ràng, ngẫu nhiên tâm tình tốt cũng muốn vận động, đi bộ mười một tầng cũng thành thói quen thường xuyên.

 

Nhưng thật ra mặc kệ Lục Vân Sinh ăn bao nhiêu, động cũng không động, số liệu thân thể đều chỉ di chuyển trong hai số lẻ.

 

Cố Hàn Sơn lo lắng đề phòng mà canh một tuần, rốt cuộc nhịn không được bắt đầu thêm một bữa ăn nhẹ trước khi ngủ cho tiểu hài tử.

 

…… Sữa bò ngọt ngào cũng là một phần.

 

Người đại diện khắc nghiệt kiên quyết không thay đổi kế hoạch của chính mình, bất động thanh sắc mà mở rộng phạm vi, cúi đầu trầm ngâm đối với sữa bò sôi ùng ục ùng ục chờ đến thời gian, bỏ thêm một nửa muỗng đường, cùng bưng trở về mép giường.

 

《 Có thể ăn sao 》 đẩy ra liền nhanh chóng hot —— ý tưởng của tiết mục vừa vặn phù hợp với thiên phú dân tộc, khách quý diễn game show lại tốt. Hai tiền bối đều bình dị gần gũi, người còn lại cũng biết lễ hiểu chuyện. Đều không phải nghệ sĩ một đường lưu lượng, fans cũng không hồ nháo, xem như một dòng nước trong khó được trong những game show đương thời đao quang kiếm ảnh ám lưu dũng động.

 

Hai người khó được có thời điểm yên phận ở cùng nhau xem game show như vậy, Cố Hàn Sơn tìm hai tập có lượng chia sẻ cao click mở, một bên mát xa vai cổ cho Lục Vân Sinh, một bên một câu có một câu không cùng cậu giảng giải thủ pháp quay chụp cắt nối biên tập game show.

 

Lục Đăng không xem nhiều game show, còn không thể thể hội được đến những tiết mục thú vị địa phương này đó. Dựa vào cánh tay Cố Hàn Sơn cái miệng nhỏ nhấp sữa bò ngọt ngào, hết sức chăm chú nhìn một đám người vảy cá cạo không sạch, bẫy rập thiết không chuẩn, dã ngoại đốt bếp nhóm lửa bừng lên, binh hoang mã loạn mà đuổi theo con gà không buộc chặt chạy loạn khắp núi. Tuy rằng nghe Cố Hàn Sơn nói khách quý kỳ thật đã trực tiếp có thể ở lúc không phát sóng đến tìm đoàn phim lãnh cơm hộp, cũng vẫn khó có thể tự khống chế đặc biệt cảm thấy lo lắng nhóm người này có thể ở trong núi sâu đói chết hay không.

 

Tiểu nghệ sĩ tâm tràn ngập sự nghiệp lo lắng sốt ruột nhìn máy tính bảng nửa giờ, đã bị âm thanh máy móc trong đầu kéo trở lại lực chú ý.

 

“Ký chủ, ta đã gọi bọn họ đi rải rác ngôn luận để lộ ra chân tướng!”

 

Hệ thống mua công ty, mới vừa thông qua hội nghị qua internet để bộ marketing bí mật bắt đầu hành động, vô cùng cao hứng chạy về hội báo với cậu: “Chúng ta khi nào khai trừ Đàm Nhất Triết? Ta đã chuẩn bị tốt hợp đồng!”

 

“Chờ một chút, không nóng nảy.”

 

Lục Đăng đã phát cho nó đóa hoa hồng nhỏ, ngẫm lại trước trong thế giới của giới giải trí kiếm thêm kinh nghiệm, kiên nhẫn cùng nó công đạo: “Hiện tại khai trừ hắn, ngược lại là giúp hắn…… Phải đợi thời cơ thích hợp mới được.”

 

Trong giới giải trí rất khó trở mình, cho dù trở mình được cũng sẽ bị mọi người coi như tẩy trắng, phải có năng lực giải thích tẩy sạch sẽ.

 

Hiện tại chỉ cần ngầm rải rác thay đổi ngôn luận, làm các cư dan mạng bắt đầu đối với chân tướng mọi chuyện nảy sinh hoài nghi là đủ rồi. Đàm Nhất Triết là nhân vật phản diện chú định của nhân vật chính, nước bẩn sẽ trong lúc cùng nhân vật chính xung đột sẽ chấn động rớt ra, lúc ấy ra tay mới là tốt nhất.

 

Lục Vân Sinh đang trầm ngâm an bài chuyện kế tiếp, lực đạo trên vai bỗng nhiên hơi trầm xuống, theo bản năng ngẩng đầu, người đại diện còn trong thời gian công tác đã không cẩn thận ngủ trước rồi.

 

Rốt cuộc cũng là game show đang hot, thêm một nhân vật lộ mặt đều có vô số người nhìn chằm chằm, càng đừng nói có thể so với khách quý thường trú. Muốn đem tài nguyên này chạy xong, nói không phí tâm lực là không có khả năng.

 

Cố Hàn Sơn mấy ngày hôm trước cũng chưa từng được hảo hảo nghỉ ngơi, hôm nay lại sớm đi ra ngoài chạy cả ngày, thể xác và tinh thần thật vất vả thả lỏng, liền không tự giác buồn ngủ.

 

Lục Vân Sinh không lên tiếng, đóng máy tính bảng, cẩn thận đỡ y nằm xuống.

 

“Vân Sinh?”

 

Cố Hàn Sơn ngủ rất nông, bị cậu chạm vào liền tỉnh, đón nhận ánh mắt đen nhuận quan tâm, xoa xoa cổ bất đắc dĩ cười: “Buồn ngủ…… Như thế nào không gọi ta, còn xem sao?”

 

“Không xem, ta đều nhớ kỹ.”

 

Lục Vân Sinh lắc đầu, ôm y cúi đầu trừng phạt một cái: “Gần nhất quá vất vả……”

 

Cái hôn thấm hương sữa dừng ở bên môi, người đại diện đầy người mỏi mệt trong lòng ấm đến tràn đầy. Ngửa đầu hướng cậu cười cười, một tay ôm lấy người kéo xuống dưới, đầu lưỡi tinh tế hưởng thức hàm trên, đem tất cả tư vị thơm ngọt cướp đoạt sạch sẽ: “Không vất vả, ta thích.”

 

Thích thay Lục Vân Sinh chạy tài nguyên, thích lên kế hoạch tương lai cho Lục Vân Sinh, đi ra ngoài nói đó là nghẹ sĩ của mình liền ep lưng thẳng tắp.

 

Hôm nay cái đạo diễn quen biết kia còn hỏi y, đều đã rơi đến thất bại thảm hại, vì cái gì còn muốn lại bò dậy chạy lần thứ hai, y chỉ là cười cười không trả lời, trong lòng lại so với bất luận kẻ nào đều rõ ràng.

 

Lục Vân Sinh chớp chớp mắt, ánh sáng đèn bàn mềm mại dừng ở đáy mắt, đẩy ra ánh sáng nhu hòa.

 

“Thích ngươi……”

 

Cố Hàn Sơn thỏa mãn mà than thở một tiếng, đem người toàn bộ xoa vào trong lòng ngực, nhẹ hút khẩu khí đang chuẩn bị trưng cầu ý kiến nghệ sĩ nhà mình, đã bị tiểu hài tử trong lòng ngực rất có dự kiến mà ngẩng đầu bật trở về, thuận tiện ở bên môi y cắn một ngụm.

 

Này đại khái là ý tứ “Hành hành hành hành (lại cắn ngươi)”.

 

Người đại diện kim bài hoàn mỹ mà phiên dịch ngôn ngữ thân thể của tiểu nghệ sĩ nhà mình, dốc sức mà ôm người hôn xuống, dưới quần áo bự quá rộng thùng thình, lòng bàn tay ôn tồn phủ lên sống lưng lạnh nhuận.

 

……

 

55 phút sau, người đại diện không hảo hảo ngủ cùng tiểu nghệ sĩ bị y dạy hư lại cùng đi phòng tắm.

 

Cơn lốc Meda gây ra còn chưa có qua đi, đã chú định rung chuyển cả một đêm, có người ngủ đến vô tâm vô phế, có người ngủ đến sống sờ sờ bị tội.

 

Biệt thự vùng ngoại ô, Đàm Nhất Triết sống sờ sờ chịu tội tức giận đến đi qua đi lại, đem điện thoại quăng thật mạnh ở một bên, trong mắt cơ hồ bốc hỏa.

 

“Công ty tại sao còn không có phản ứng ——marketing đều đi đâu vậy?! Như thế nào còn không đi khống chế dư luận! Liền để cho bọn họ ở chỗ này nháo không yên như vậy?”

 

“Chúng ta bên này dễ dàng khống chế dư luận, khu bình luận bên phía chính chủ Meda, muốn nói chuyện sẽ có chút khó khăn, bọn họ buổi tối lại không tăng ca, chỉ có thể ngày mai lại nói chuyện……”

 

Người đại diện mới bên người Đàm Nhất Triết là kẻ không có chủ ý, cái gì cũng chỉ biết theo hắn, bị mắng đến đầu đều nâng không dậy nổi, thật cẩn thận đi theo hắn nhận lỗi.

 

“Ý tứ công ty ta đã thăm dò qua, không biết vì cái gì, thái độ bỗng nhiên trở nên rất mơ hồ. Hôm nay thời điểm ta đi hỏi, mới biết được bộ marketing bên kia —— có đoàn đội quan hệ tạo thế cho chuyện người đại diện, đã bị triệt……”

 

Không riêng triệt, bộ pháp vụ bên kia thậm chí đã xuống tay chuẩn bị tra rõ chân tướng sự thật, bọn họ cư nhiên một chút tiếng gió cũng chưa từng nghe được.

 

Người đại diện theo bản năng cảm thấy không đúng, rồi lại không dám nói thẳng cùng hắn, hãi hùng khiếp vía mà ngó thần sắc gần như thô bạo của Đàm Nhất Triết: “Đàm ca, công ty có phải bởi vì chúng ta cùng Meda mạnh mẽ đổi nội dung đại diện phát ngôn sinh khí hay không? Nếu không ngày mai ta——”

 

“Không có khả năng, hơn phân nửa bởi vì coi trọng người Cố Hàn Sơn đang nâng lên, liền lại động tâm mời chào, muốn vứt cành ôliu.”

 

Đàm Nhất Triết sắc mặt âm trầm đánh gãy, trong mắt hiện ra chút tàn nhẫn: “Cùng ta đối nghịch, ta mà sợ y công bố sự thật sao? Công ty hiện tại đã cùng ta đứng trên một cái thuyền, nếu là không muốn cùng bị mắng với Cố Hàn Sơn, phải bóp mũi nghẹn……”

 

Hắn sở dĩ dám đối với chuyện này không mấy lo sợ, là có tính toán của chính mình.

 

Sự tình đã được gải quyết, cái gì cũng có thể suy luận trên thuyết âm mưu.

 

Cố Hàn Sơn tự mình lấy ra chứng cứ, là có thể nói là đường lui giả đã sớm có ý định tìm tốt. Có người thay Cố Hàn Sơn nói chuyện, chính là bao che cho nhau cấu kết với nhau làm việc xấu. Bọn họ có rất nhiều chuyện đều không giải thích được, chứng cứ của Cố Hàn Sơn trong nghề tán thành, thưa kiện lại khó càng thêm khó, liền tính Cố Hàn Sơn dám cá chết lưới rách, hắn cũng có thể tìm người thu thập đến đối phương phải thành thật.

 

Nếu là công ty thật sự tính toán tự vả mặt mình, chịu nguy hiểm ra mặt thay Cố Hàn Sơn làm sáng tỏ, vậy càng tốt……

 

Đàm Nhất Triết nheo nheo mắt, khóe miệng lộ ra ý cười lạnh.

 

Hắn hiện tại đi chính là đi lộ tuyến thiết lập khổ tình ngược fans, cảnh ngộ càng thảm fans liền mua càng nhiều. Liền tính công ty muốn làm sáng tỏ, dừng ở trong ánh mắt fans cũng nghĩ là công ty cùng một giuộc với Cố Hàn Sơn ức hiếp nghệ sĩ, hắn vừa lúc thuận thế rút ra, sẽ không có bất luận kẻ nào chỉ trích hắn hot lên vong ân.

 

Vừa lúc còn có thể giải thích lần phát huy không tốt này.

 

Tùy tay lấy ra điếu thuốc để trợ lý đốt lửa, Đàm Nhất Triết hung hăng hút một ngụm, dùng sức nhổ ra, ánh mắt tối tăm thô thô đảo qua bình luận: “Cái này…… Xem như nhân thân công kích bắt nạn qua internet đi?”

 

Không chụp tốt hắn tự nhiên cũng biết—— cái đạo diễn râu xồm kia càng chụp sắc mặt càng khó xem, cuối cùng thậm chí để hắn qua loa thay đổi tùy ý quần áo chụp cho xong chuyện, hiển nhiên là chụp không hài lòng.

 

Hắn chụp đến phía sau cũng bỏng, nếu không phải trợ lý liều mạng lôi kéo, nói không chừng liền phải phân tranh cao thấp xung đột với những tổ làm phim đó.

 

Bất quá chính là một lần phát huy thất thường, đáng giá bị bắt phải nói đi nói lại không để yên như vậy!

 

Trợ lý xem sắc mặt hắn vẫn âm trầm, căng da đầu đi qua, thật cẩn thận gật đầu: “Tính tính, Đàm ca, chúng ta quay đầu lại liền nghĩ cách phát động fans —— đi tới dưới cửa Meda làm ồn ào, cho bọn hắn chịu chút áp lực……”

 

Thần sắc Đàm Nhất Triết hơi dịu lại, hừ lạnh một tiếng: “Ta chưa từng nói qua.”

 

“Đúng đúng, Đàm ca yên tâm, tất cả đều là ta tự chủ trương.”

 

Hàm răng trợ lý đều đang run lên, nhưng vẫn như cũ cắn răng gật đầu, đem máy tính bảng trên bàn thu hồi về, lôi kéo người đại diện cùng nhau ra khỏi phòng.

 

Vào buổi tối thứ sáu, không ít người đều dị thường quý trọng cơ hội có thể ngủ nướng ngày hôm sau, thời gian cú đêm làm việc tăng gấp bội. Đàm Nhất Triết xoay cái thông báo kia Meda tỏ vẻ lễ phép cảm tạ phía dưới Weibo, hiện tại bình luận còn đang nhanh chóng đổi mới trong từng giây.

 

『 Trước mặt mọi người xử tội…… Hà tất đâu. 』

 

『 Nói thật, các ngươi sao lại cảm thấy Đàm thiếu gia có khí chất? Đem người đại diện cũ tế thiên để xoát nhiệt độ cho chính mình, đây là chuyện gia thế tốt làm được sao? Người tiếp theo bị tế thiên là ai, người đại diện mới? Trợ lý? Tài xế? 』

 

『 Phiền lòng nói chuyện khách khí chút 🙂 người đại diện đều làm cái gì chỉ đường cho Đàm Nhất Triết chạy hậu trường không được đăng lên Weibo. Buộc hắn chạy thông cáo, ép hắn tiếp một đống tiểu tiết mục lung tung rối loạn, có tài nguyên tốt không cho hắn đưa cho người khác. Thiếu gia nhà chúng ta chịu lâu như vậy mới hết khổ, công ty mới thấy hắn có giá trị ra mặt thay đổi người đại diện, loại người này tế thiên đều là trừng phạt đúng tội đi? 』

 

『 Tỉnh tỉnh, các ngươi thật sự nghĩ là người đại diện người ta sai? Đi tra tra Meda bắt đầu tìm người phát ngôn khi nào đi, người đại diện tốn bao nhiêu sức lực chuẩn bị chạy quan hệ, mới có thể khiến một tiểu minh tinh mới mấy ngày hot lên kéo tới cái cấp bậc đại ngôn này, vừa quay đầu lại phát hiện chính mình bị đốt tế trời…… Cầu xin Đàm đại thiếu gia của các ngươi trở về làm người đi. 』

 

『 Ta đi…… Vừa mới tra xét, thật sự có chuyện như vậy??? Mất trí, không phải nói cái người đại diện kia áp bức bóc lột nghệ sĩ, còn không cho tài nguyên sao? 』

 

『 Người đại diện kim bài, minh tinh mang tay cầm tay có thể vòng ba vòng quanh Đàm Nhất Triết, trong tay có bao nhiêu tiền có thể phỏng đoán một chút. Mấy cái đại ngôn kia liền tính toàn bộ tiền đều đưa người đại diện, người ta có thể có nhìn trúng hay không còn không nhất định, còn dùng đến hắn để kiếm tiền? 』

 

……

 

Bình luận mới xoát ra chói mắt đến đáng sợ, trợ lý theo bản năng đánh cái giật mình, sau lưng nháy mắt ròng ròng toát ra mồ hôi lạnh. Tay thuần thục chuẩn bị đem mấy cái bình luận này xóa rớt, khi bấm vào một cái bình luận trong đó, lại bỗng nhiên sinh ra chần chờ.

 

Người tiếp theo bị tế thiên sẽ là ai…… Người đại diện, tài xế, hay là hắn?

 

Sợ hãi hòa cùng thê lương thỏ chết hồ buồn khó có thể tự khống chế, nhanh chóng ở trong lòng hắn nhảy nhảy, tay trợ lý run lên, cứng nhắc dừng trên mặt máy tính bảng, màn hình lóe hai cái liền hoàn toàn thành một mảnh đen nhánh.

 

“Làm sao vậy —— có phải đầu choáng váng hay không? Ai, đầu ta cũng choáng váng ……”

 

Người đại diện bị hoảng sợ, vội vàng giơ tay dìu hắn, phát sầu mà thở dài: “Ngày mai cái tiểu nghệ kia sĩ lại có tài nguyên mới, 《 Có thể ăn sao 》 phát sóng trực tiếp, nghe nói biểu hiện tốt chính là thường trú —— thường trú a, ta còn chưa kéo được cái gì về cho Đàm ca đâu.”

 

Trợ lý đứng vững lắc đầu, tim đập nhanh một lúc lâu mới thấp giọng nói: “Từ từ tới, liền sẽ có.”

 

“Ta nếu là từ từ tới, phỏng chừng phải mau mau cút đi.”

 

Người đại diện tự giễu mà cười khổ một tiếng, thật mạnh lắc lắc đầu, nhặt máy tính bảng lên đi ra ngoài: “Đàm ca nói, ngày mai tìm thuê đoàn đội bên ngoài, thời điểm tiểu nghệ sĩ kia vừa ra phát sóng trực tiếp liền cuồng xoát bình luận, khó nghe như thế nào xoát như thế nào, ta còn phải đi nhanh ra ngoài liên hệ…… Đêm nay lại đừng hòng ngủ.”

 

Trợ lý đứng tại chỗ, không theo sau, ánh mắt lặng yên ảm đạm xuống.

 

Sau 7 giờ ngày kế, 《 Có thể ăn sao 》 phát sóng trực tiếp đúng hạn bắt đầu.

 

Nhân vật của Lục Vân Sinh là tổ tiết mục công khai chiêu mộ, dựa theo yêu cầu nghiêm khắc của cư dân mạng, toàn bộ hành trình không có lên tiếng, biểu đạt ý tứ hoàn toàn dựa vào bài tổ tiết mục chuẩn bị tốt nhắc nhở, tranh thủ toàn bộ hành trình bắt đầu đến hành tẩu nhắc nhở.

 

Lúc trước thời điểm công khai chiêu mộ, liền có không ít người lòng tràn đầy chờ mong hiệu quả sửa kịch bản, cũng có người lo lắng sẽ vẽ rắn thêm chân. Thật vất vả mong đến sau khi tiết mục sửa chữa mới online, không ít người xem đều sớm đã mở phát sóng trực tiếp.

 

Địa điểm chọn lần này ở trong rừng cây chỗ chân núi Lâm Thủy.

 

Tuy rằng cùng Đàm Nhất Triết đồng dạng là một đêm bạo hỏa, Lương Minh lại so với hắn bình dị gần gũi hơn nhiều, cảm game show cũng khá tốt. Mở đầu ngắn ngủn mười phút, liền thuận lợi đánh thành một mảnh cùng khách quý thường trú.

 

Mấy ngày nay trời vẫn như cũ nóng bức, chỗ tổ tiết mục chọn lại bởi vì dựa núi gần sông, trong rừng có gió, thoải mái trong khiếu gì ở trong phòng có điều hòa. Trong rừng cảnh sắc thanh u, một mảnh xanh biếc làm người vui vẻ thoải mái đảo mắt gợi lên mãnh liệt hướng tới của các cư dân mạng, bình luận cầu tọa độ đảo mắt xoát đầy màn hình.

 

Vài người đi vào chỗ sâu trong rừng, bỗng nhiên dường như nhận thấy cái gì đồng thời ngẩng đầu, camera giơ lên, dừng ở trên một đạo thân ảnh giữa nhánh cây.

 

Bình luận an tĩnh trong chớp mắt, bỗng nhiên số lượng bạo tăng, đảo mắt đem màn hình chen đến kín mít.

 

“Ông trời của ta đây là sắc đẹp thần tiên gì?? Tổ tiết mục bỗng nhiên thêm bộ lọc sao?!”

 

“Hôm nay tới hai khách quý?! Còn lên sân khấu lợi hại như vậy sao??”

 

“Không thường tiếp cận giới giải trí kiến thức thiển cận, cầu tên Weibo tân khách quý tặng phòng phát sóng trực tiếp một con rồng! Tại hạ chuẩn bị lấy gương mặt này ăn với cơm!”

 

“Tiếp cận cũng không biết a…… Đây là tiểu ca ca nhà ai vứt? Không ai muốn khiêng đi rồi ô ô y y (*≧з)(ε≦*)”

 

……

 

Cố Hàn Sơn đi theo ở phía sau tổ làm phim, phân tâm thủ phòng phát sóng trực tiếp, nhìn bình luận trên màn hình gào thét mà qua, khóe môi nhịn không được hướng ên trên cong cong, thuận tay báo cáo cái bình luận muốn khiêng người kia.

 

Nhà y.

 

Không ném, không cho khiêng.

 

Không mệt có người hoài nghi tổ tiết mục bỗng nhiên phát rồ thêm bộ lọc —— Lục Vân Sinh ngồi ở trên nhánh cây, mặc một thân đồ vận động ngắn tay thuần trắng thời trang mười phần, tay áo may một phù hiệu màu đỏ tươi sáng dễ thấy. Lộ ra làn da tinh tế như sứ trắng, không chút nào để ý mà dừng ở dưới ánh mặt trời sáng đến lóa mắt, ánh mắt đầu tiên là có thể hoảng đến người tim đập thình thịch.

 

Như là không biết chính mình đến tột cùng có bao nhiêu đẹp, thiếu niên phảng phất như lớn lên thiên nhiên ở tại trong rừng hơi hơi nghiêng đầu, chân trái gập lên nhẹ đạp lên nhánh cây, ngũ quan tinh xảo lông mày và lông mi ôn tú, mắt đen trong sáng dịu ngoan sạch sẽ, đang hướng dưới tàng cây thăm dò tò mò nhìn xung quanh.

 

“Xác thật tốt, so với bất cứ mầm nào ngươi mang trước kia đều tốt.”

 

Hắn xem đến cao hứng, đạo diễn phía sau cũng nhịn không được đem đầu ghé lại đây, nhìn thoáng qua một màn bình luận thiếu chút nữa chen hỏng cả server: “Bất quá ——cậu ấy liền ngồi ở bên trên như vậy, thật không cần tổ tiết mục hỗ trợ đỡ xuống sao?”

 

Thời điểm thiết kế lên sân khấu Lục Vân Sinh khăng khăng lựa chọn một loại này, Cố Hàn Sơn cư nhiên cũng dung túng rốt cuộc mà tùy theo cậu. Đạo diễn thật sự lo lắng tiểu hài tử từ trên cây nhảy xuống trực tiếp nằm liệt giữa đường, cố ý tìm một phiếu theo ở phía sau đội cứu viện, đã lo lắng một đường, sợ phát sóng trực tiếp xuất hiện sự cố gì.

 

Bọn họ chính là tổng hợp web, hình thức phát sóng trực tiếp là nỗ lực đầu tiên của nhà đài, kinh phí trong tay bởi vì phải phê công văn hợp tác chạy trời nam biển bắc nơi nơi nên rất là túng quẫn, server dùng để phát sóng trực tiếp cũng đều là bị các nền tảng khác đào thải xuống, động bất động liền đóng cửa, còn bị cư dân mạng phun tào là tổ tiết mục nghèo nhất lịch sử.

 

Vạn nhất xuất hiện cái sự cố phát sóng trực tiếp gì, nói không chừng server liền thật sự sẽ bị nổ mạnh……

 

“Không cần, thân thể cậu ấy rất tốt.”

 

Cố Hàn Sơn cười cười, ngẩng đầu nhìn qua, ánh mắt xuyên thấu qua đám người, dừng ở trên thân ảnh linh động kia nói.

 

Lục Vân Sinh như là biết y ở đâu, ở trong cái chớp mắt kia cũng vừa lúc nhìn lại đây. Mặt mày hoà thuận vui vẻ hướng y cong lên, khúc chân trái phát lực, trên tay nắm chặt sợi cây mây hơi một dựa thế, cả người đã uyển chuyển nhẹ nhàng nhảy xuống, vững vàng đứng ở trước mặt mọi người.

 

“Xinh đẹp!”

 

Đạo diễn không nhịn xuống, buột miệng thốt ra khen ngợi một câu, một phen giữ chặt Cố Hàn Sơn: “Bảo bối ngươi từ chỗ nào đào tới?! Không phải thổi phòng với ngươi, chỉ bằng cái thể hiện này, phối với lưu lượng hiện tại chúng ta, ngày mai là có thể có trên vạn người chuẩn bị tra tọa độ tới trộm cậu ấy……”

 

Cố Hàn Sơn:?!

 

Người đại diện kim bài bỗng chốc ngồi thẳng, cảnh giác xoay người: “Thật sự?”

 

“Thật sự a, không lừa ngươi, lần trước có cái đãi ngộ này đã khiến chúng ta nướng hết thỏ đâu.”

 

Đạo diễn hoàn toàn không biết y đang lo lắng cái gì, cảm thấy mỹ mãn mà sờ sờ cằm: “Không cần cảm tạ, ngươi đem cậu ấy cho chúng ta mượn thêm hai ngày là được……”

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Cố · không được không được · hối hận · kim bài · người đại diện: Nhà ta!!!!

 

# còn có bao nhiêu người #

 

# tới trộm nhãi con của ta??? #

 

(σ;*Д*)σ

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: