[Pháo hôi]Chương 125

[Pháo hôi]Chương 125

Edit&Beta: Giếng.

Cố Hàn Sơn:……

 

“Đúng đúng —— cắt xuống hết, đều cắt xuống! Cậu ấy muốn làm gì liền làm đó, các ngươi không cần cản, không cần nhúng tay, chỉ phụ trách chụp cùng ……”

 

Khó được gặp được bạo điểm từ trên trời rơi xuống như vậy, đạo diễn không kịp cùng y nói thêm nữa. Một bên cùng người phụ trách camera xác nhận mấy cái góc độ màn ảnh, một bên cầm bộ đàm cường điệu lặp lại, cần phải tìm được góc độ camera tốt nhất kia, đem một màn này cắt xuống làm thành quảng cáo.

 

“Hiện tại đã có người bắt đầu tổ chức thành đoàn thể đi trộm, ngươi xem ngươi xem ——đều đã báo danh, đây còn có người nói phải dùng bản đồ của Google để tìm, đã bắt đầu căn cứ vào độ cao của mẳ trời phỏng đoán kinh độ và vĩ độ.”

 

Mắt thấy một kỳ mới lại có hy vọng đề cao ratings, tâm tình đạo diễn rất tốt, tranh thủ lúc rảnh rỗi mà phân tâm, cùng lão bằng hữu nhặt được bảo vui mừng giảng giải bình luận: “Hiện tại người xem càng ngày càng biết cách chơi đùa, ha ha……”

 

Cố Hàn Sơn hít sâu, bị đạo diễn tùy tiện vỗ bả vai, miễn cưỡng xả ra một chút ý cười.

 

Kinh độ và vĩ độ……

 

Người đại diện nghiệp vụ hoàn mỹ tâm niệm kiên định đau lòng đến nói không nên lời.

 

Thậm chí muốn đem tiểu động vật lập tức ngậm về nhà giấu đi.

 

Đối với thống khổ của người đại diện hoàn toàn không biết gì cả, bình luận còn đang nhiệt tình mà cuồng hoan. Số lượng càng ngày càng nhiều, thậm chí xuất hiện không ít loạn mã chồng lên nhau, hiển nhiên đã bắt đầu nổi lên khiêu chiến cực hạn server.

 

“Đây là tiểu tinh linh sẽ thấy khi đi vò rừng sao! Ta bạo khóc!! Ta trước mặt mọi người qua đời!”

 

“Ô oa!! Tổ chức thành đoàn thể trộm trộm! Bên trên thêm ta một vé!!”

 

“Tổ chức thành đoàn thể trộm thêm một người! Ta muốn ôm về nhà dưỡng! Mỗi ngày cho cậu ấy phơi nắng tưới nước uy ăn ngon, cậu ấy chỉ cần hướng ta cười là được!”

 

“Phía trước tiền đồ đâu?? Ta không giống vậy, ta còn muốn cậu ấy ôm lấy ta nâng lên cao xoay vòng vòng ヾ(ノ’ ﹃’ )ノ”

 

“Nhưng, có thể cùng nhau ngủ sao, liền ngủ, không làm khác……(*///–///*)”

 

“Mới tới, không hiểu lắm, xin hỏi là trực tiếp trộm sao?”

 

……

 

“Chư vị trước đừng có nằm mộng! Tập trung tập trung, Baidu tính ra tới, vĩ độ Bắc 25°——

 

Server lung lay sắp đổ rốt cuộc hoàn toàn sụp đổ, nửa câu cuối cùng từ từ thổi qua, cũng chỉ dư lại màn hình sạch sẽ.

 

Người xem hưng phấn móc ra bản đồ chuẩn bị ghi chép:??

 

Người đại diện lo lắng sốt ruột đến muốn cho nổ server tổ tiết mục:!!

 

Đàm Nhất Triết một phương thật vất vả tìm tới, bao đoàn đội bên ngoài đang chuẩn bị lập tức gửi bình luận bôi đen:……

 

Nam hài tử như tinh linh đứng ở tại chỗ, treeb tay áo có đánh dấu “Uỷ viên trị an”. Mặt mày hoà thuận vui vẻ, mắt đen trong trẻo hướng mọi người cong lên, cúi người tìm một trận, móc ra mấy cái thẻ bài đoàn phim đã chuẩn bị tốt ôm lên trước mặt.

 

【 Động tác nguy hiểm xin đừng bắt chước 】

 

【 Ngài hảo 】

 

【 Ta là uỷ viên trị an, xin hỏi ngài cần hướng dẫn sinh tồn sao? 】

 

Giá trị nhan cao, thân thủ tốt, nói không chừng là người biết võ luyện qua võ thuật. Nhân vật mới gia nhập《 Có thể ăn sao 》một khi lên sân khấu, liền nhanh chóng ở trên mạng quét lên một hồi hiện tượng cấp cơn lốc.

 

Bình luận vừa mới khôi phục, khán giả thần thông quảng đại cũng đã nhanh chóng bới ra thân phận của Lục Vân Sinh, thuận tiện lại hút một đợt fans mới bị ảnh của Meda hấp dẫn chạy tới. Ngắn ngủn vài phút, số lượng fans Weibo của Lục Vân Sinh liền đổi mới liên tục.

 

Các cư dân mạng nhiệt tình chắn cũng ngăn không được, ảnh còn không có tới kịp ra tới, hình chụp phát sóng trực tiếp độ phân giải thấp đã vô cùng náo nhiệt mà truyền khắp Weibo.

 

Tổ tiết mục thuận thế thả ra tệp gif động, fans Đàm Nhất Triết công kích gọi Lục Vân Sinh là “Gặp nắng là chết*”, “Chỉnh sửa quá mức” đồn đãi tự sụp đổ, số lượng người xem phát sóng trực tiếp cũng tăng gần một phần trăm.

 

*Gặp nắng là chết: là một câu chửi ý nói yếu đuối không ra gió được.

 

Không được nhìn bao lâu, tổ tiết mục vốn bố trí vì trấn an người xem, ngược lại hứng hịu không biết nao nhiêu lời phàn nàn.

 

“Cái quy định quỷ gì thế này? Không cho phép nói chuyện thì thôi! Còn không cho sân khấu lên nhiều??”

 

“Loại đồ vật như quy tắc này xuất hiện còn không phải là để dùng để đánh vỡ sao…… Tổ tiết mục châm chước một chút a qvq tiểu hài tử tới một lần cũng không dễ dàng!”

 

“Chúng ta liếm một lần càng không dễ dàng a a a 300 tấm hình của Meda đã liếm hết một lần đến cả ảnh bảo vệ màn hình cũng đã thay đổi! Lại xuất hiện một chút không được sao [ đặng mà khóc lớn.jpg]”

 

“Đều đừng trách tổ tiết mục, muốn trách thì trách người xem đi, lúc trước phiếu trưng cầu ý kiến là do bản thân điền……orz ta hiện tại muốn băm cái tay đã điền phiếu lúc ấy của ta kia.”

 

……

 

Cái bình luận kia đều nói sự thật —— rốt cuộc tình trạng game show nâng người mới đã thành bình thường, khán giả ít nhiều đã có thể tiếp thu, nhưng cũng không hy vọng nhân mã vốn dĩ cùng tiết tấu cố hữu sẽ chịu quấy nhiễu quá lớn.

 

Lúc trước khi《 Có thể ăn sao 》đưa ra bản thảo, âm thanh người xem phản đối đồng dạng không nhỏ. Trải qua thảo luận khắc khẩu kịch liệt, cơ bản đại khái tổng kết ra ba yêu cầu—— không thể có lời kịch, không thể có quá nhiều màn ảnh, không thể quấy nhiễu cơ sở hoạt động bình thường của khách quý.

 

Tổ tiết mục đồng dạng đã suy xét tới mấy vấn đề này, vì tránh cho người mới tìm tới biểu hiện dục vọng quá mạnh, thời điểm đang hợp tác liền cố ý cường điệu qua, Cố Hàn Sơn cũng cường điệu dặn dò vài lần.

 

Lục Vân Sinh nhớ rõ, tuy rằng đi theo đoàn khách quý cùng nhau hướng vào trong rừng sâu, lại cơ hồ không xuất hiện ở dưới màn ảnh. Chỉ ở trong phạm vi quy định thao tác của nhóm khách quý, thời điểm có tai hoạ ngầm không an toàn, mới có thể không biết từ nào bỗng nhiên xuất hiện phía sau cây cối, cầm lên một thẻ vàng vi phạm quy định đại biểu, lại không chút cẩu thả mà đem chứng cứ phạm tội tịch thu, sau đó liền lại biến mất ở bên ngoài màn ảnh.

 

Tổ tiết mục ngoài ý muốn cõng nồi, không bao lâu liền khiến cho khán giả công khai lên án nghiêm trọng.

 

Đạo diễn am hiểu sâu đạo lý vật lấy ít làm quý, kiên quyết không chịu điều chỉnh kế hoạch quay chụp, đạo diễn chỉ là tìm tới đi theo thần bí mà công đạo vài câu, liền lại tâm tình rất tốt mà đi bộ tới bên người Cố Hàn Sơn.

 

Bên người người đại diện kim bài so với chung quanh mạc danh lạnh hơn ba bốn độ, đang ôm máy tính lạnh nhạt mà báo cáo bình luận, không đếm xỉa tới hắn.

 

“Đừng lo lắng, có hắc tử* là bình thường —— tiểu hài tử nhà ngươi chỉ cần dám xuất đạo liền chú định trêu chọc Đàm Nhất Triết, có phải trước đó vài ngày còn đụng phải đại ngôn với hắn hay không? Hắn có thể ngừng nghỉ mới là lạ.”

 

*Hắc tử: những kẻ được mướn để bôi đen người khác.

 

Một lòng cho rằng đối phương là nhọc lòng quá độ, đạo diễn vỗ vỗ bờ vai của y, kéo cái ghế gấp nhỏ ngồi xuống, hảo tâm mà mở miệng an ủi.

 

“Người xem có mắt, sẽ không bị bọn họ dẫn đường —— cùng lắm thì ta tìm vài người giúp ngươi nhìn chằm chằm bình luận, thấy có lời nói bừa liền trực tiếp báo cáo che lại đá ra khỏi phòng phát sóng trực tiếp, vốn dĩ tổ tiết mục cũng không chào đón cái loại hắc tàm bậy ngốc nghếch này ……”

 

Đạo diễn vừa nói một bên thăm dò, lấy qua máy tính bảng trong tay y nhìn thoáng qua: “Ta nhìn xem ta nhìn xem, các antifan rốt cuộc đang nói cái gì? Có thể làm Cố đại diện băng sơn mặt không đổi sắc sầu thành thế này ——”

 

Đạo diễn: “……”

 

“Cứu mạng…… Vị tráng sĩ nào có thể lại vi phạm quy định một lần a _(┐ “Q 口Q)_ ta đã ước chừng ba phút 47 giây không có liếm Tiểu Vân Sinh……”

 

“??Phía trước tỉnh tỉnh lại! Ngươi là tới xem nhóm khách quý dã ngoại sinh tồn, không phải tới bị sắc đẹp dẫn lầm đường! Không cần không chí khí như vậy …… Ta báo cáo, vị mỗ không muốn lộ ra tên họ Lương tiên sinh thời điểm tẩy dâu tây mới nãy ăn vụng! Các đồng đội đại công vô tư giúp đỡ cho nhau vi phạm quy tắc đoàn phim! Thỉnh uỷ viên trị an mau tới phê bình hắn!!”

 

“Phương lão sư gần nhất còn si mê xoát phát sóng trực tiếp sao? Xoát phát sóng trực tiếp có thể xem thấy hay không?? Làm ơn hãy giúp chúng ta thao tác quy phạm một chút Σ(っ QД Q;)っ cho ngài hoa hoa!”

 

“Phong phong vừa rồi có phải chưa đạt được ý đồ sờ đầu hay không? Thỉnh tiếp tục! Làm ơn mở thị giác cá nhân!”

 

“Đám lửa thỉnh không cần không ần dập liền qua loa rời đi như vậy a a a w( °Д °)w củi cũng không cần sấy khô, làm ơn cứ thiếu thốn như vậy nướng đi!! Cầu các ngài!”

 

Lại vi phạm quy định tiết mục liền phải bị hạ điểm!

 

Mắt thấy hướng phát triển của người xem ngược lại càng ngày càng cao, đạo diễn tâm tình trầm trọng mà buông máy tính bảng, cùng người đại diện tâm tình đồng dạng trầm trọng khổ sở mà chạm vào vại bia, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

 

Phong trào tổ chức thành đoàn thể liếm uỷ viên trị an lại vừa mới oanh oanh liệt liệt ngóc đầu lên.

 

……

 

Tổ tiết mục mỗi một lần đều sẽ đổi địa phương cùng chủ đề, tổ dã ngoại là gần nhất mới bắt đầu mở rộng phương hướng. Một phương diện là vì hiệu quả của tiết mục, về phương diện khác cũng là nhóm khách quý từ trước đến nay sinh hoạt ở thành phố lớn xác thật thiếu tiếp xúc này đó, thu thập không thể nói không ngu ngốc vụng về.

 

Mấy khách quý thường trú ít nhiều còn có thể biểu hiện tốt một chút, năng lực động thủ chịu khó của Lương Minh rất lợi hại, cũng vì tiết mục cung cấp không ít tiếng cười.

 

Thời gian đã gần đến buổi chiều, đoàn người lại còn chưa ăn bữa cơm đầu tiên. Bẫy rập bày ra vẫn như cũ thu hoạch ít ỏi, mồi cho cá còn không ít, cuối cùng chỉ từ trong sông gặp đại vận mà vớt được hai con cá cá xuôi dòng mà xuống, thương nghị xong quyết định nấu canh cá đỡ đói.

 

Mấy tiền bối đắp bếp thả nồi, hậu bối phụ trách tìm củi lửa sinh hoạt, Lương Minh phụ trách nhìn cá, mọi người hùng tâm bừng bừng, thề muốn trước khi trời tối làm ra đồ vật có thể bỏ vào miệng.

 

Ý thức cầu sinh của cá rất mạnh, ra sức phịch hai cái, liền lại từ trong sọt tre trước mặt Lương Minh nhảy nhót đi ra ngoài.

 

Lương Minh đuổi cá chạy ra khỏi màn hình, người xem cũng một lòng gấp quá đi theo. Bình luận đang xoát đến nôn nóng, một con gà rừng lại bỗng nhiên từ bên ngoài màn hình phi vào, tinh chuẩn mà lọt vào nồi sắt không lớn.

 

Bình luận yên tĩnh trong chớp mắt, đảo mắt bị dấu chấm hỏi lấp đầy.

 

“??Chờ đã không phải nói nhân viên công tác tổ tiết mục không hỗ trợ sao??”

 

“Đại khái là thấy khách quý của chúng ta quá đáng thương ┓( ‘-‘ )┏ cánh rừng lần này xác thật quá lớn, gần bên cạnh nơi này, lại không thấy được nấm, rất khó tìm được đồ ăn.”

 

“Đồng ý, hơn nữa Lương Lương này may mắn đều E* đi _(┐ “ε:)_ Nhìn xem cả cá cũng có thể bay, phỏng chừng nhiệm vụ lần sau đượ cho hắn chính là đứng cách xa 50 m không cần đi lại:(”

 

*May mắn E: câu này bắt nguồn từ bộ truyện “Fate / Stay Night” và “Fate / Zero” trong bộ truyện “Fate / Zero” trong cảnh hai Lancers (Di Lumuto Audina và Cuchulin) đã tự sát đã chết, và giá trị may mắn là E. Ý là may mắn đã chết.

 

“Nhân viên công tác hỗ trợ, cũng không đến mức dùng loại thủ đoạn đơn giản thô bạo này đi…… Ít nhất phải ném vào bẫy rập chứ, gà rừng bay đến nồi cơm?”

 

Cameras đang vội vàng truy Lương Minh, đồng dạng không thể phản ứng lại đây. Chờ đến khi Lương Minh thật vất vả đem con cá chết ngất ở trên cỏ nhặt về tới, kéo màn ảnh đi theo, lại ở phía trước phát hiện một cặp cành củi gỗ khô nhỏ khô ráo dễ đốt.

 

Lương Minh mê man nhìn khắp nơi xung quanh, chần chờ đi qua đem củi nhặt lên. Lần này camera phản ứng cực nhanh, khi hắn khom lưng nhanh chóng vừa chuyển, quả nhiên ở sau thân cây phát hiện một mạt thuần trắng.

 

……

 

Mạt thuần trắng hưu một tiếng lùi về sau cây cối.

 

Vẫn như cũ không có từ trong lo lắng nhóm khách quý sẽ đem chính mình đói chết tiêu tan, Lục Vân Sinh lặng lẽ tìm vài con mồi đốt củi đặt ở địa phương dễ thấy, chờ khách quý “Không cẩn thận nhặt được”. Chính mình vẫn như cũ nhớ kỹ lời Cố Hàn Sơn dặn dò, nhận thấy camera quay lại đây, liền đảo mắt tránh người ở phía sau cây.

 

“A a a ta thấy được!! Ta thấy được!!!!”

 

“Là Tiểu Vân Sinh đang lặng lẽ ném ra sao?? Ta hình như cũng thấy được! Tiểu đồng bọn Lương gia có quay video lại hay không! Cầu nhấc tay!”

 

“Nhấc tay ta quay video xem ba lần chính là tiểu vân sinh a a a như thế nào ngoan như vậy Q□Q ta còn trách cậu ấy phạt Lương Lương ta sai rồi nhãi con thực xin lỗi……”

 

“Y ô ô y nhãi con ăn cơm sao! Nhãi con ăn cái gì! Nhãi con có đói bụng không! Nhãi con vẫn luôn đi theo cũng chưa nghỉ ngơi sao! (*≧з)(ε≦*)”

 

“Như thế nào hiểu chuyện như vậy TT vừa mới xem phòng phát sóng trực tiếp của Phong lão sư bên kia cũng ngoài ý muốn nhặt một đôi nấm nhỏ…… Bỗng nhiên thật cảm động a, bên này vô cùng náo nhiệt, chỉ có một mình cậu ấy trong rừng, còn phải che dấu đến nghiêm túc, cũng không có người bồi cậu chơi……”

 

“Phía trước như thế nào bỗng nhiên phạm quy o(╥ khẩu ╥)o lúc trước điền phiếu ai điền không cho uỷ viên trị an lên sân khấu a!”

 

“Trời a tưởng tượng như vậy …… Bên này dạo chơi đến cao hứng như vậy, bên kia ở trong rừng một mình, vắng vẻ mịch mịch, còn không cho nói chuyện……”

 

“Điền phiếu điền sai rồi nhấc tay o(Q – Q)┛ lúc trước không nghĩ tới là tiểu uỷ viên trị an đáng yêu như vậy a, nhãi con thực xin lỗi ô ô ô cầu ngươi ra tới chơi chơi đi……”

 

“Tiểu Vân Sinh mang di động sao? Mang di động có thể xem phát sóng trực tiếp! Ngươi không thể nói chuyện nhưng là có thể đánh chữ, chúng ta bồi ngươi nói chuyện! Chúng ta bồi ngươi dạo chơi a a đau lòng chết (ノД`)”

 

……

 

Bị một cái bình luận đảo mắt hấp dẫn chú ý, bình luận theo sau đều bắt đầu nổi lên đau lòng tiểu hài tử hiểu chuyện đến quá phận. Có không ít người đối với tổ tiết mục bất cận nhân tình lòng đầy căm phẫn tiến hành khiển trách, ngay cả món canh cá màu sắc mùi vị không hoàn chỉnh do nhóm khách quý nấu, thậm chí cũng chưa được bao nhiêu người chú ý.

 

Mắt thấy bình luận càng ngày càng nhiều, đoàn đội Đàm Nhất Triết mướn tới cũng rốt cuộc thuận lợi đột phá màn chắn, đem nội dung trái chiều một đường phát ra.

 

Vô luận lúc nào, giội nước lạnh luôn là dễ dàng lại không tốn nhiều phí.

 

Vốn tính hắc là “Gặp nắng là chết”, “Diện mạo thường thường” bởi vì server bỗng nhiên hỏng mất không thể phát phải ra ngoài, nếu muốn hủy diệt một cái tiểu nghệ sĩ mới ra đời, nhưng cũng vẫn như cũ có vô số loại biện pháp.

 

Đoàn đội làm hết phận sự bao bên ngoài đảo mắt căn cứ hướng gió thay đổi vết nhơ, một ngụm cắn chết này đó đều chỉ là do tổ tiết mục thiết kế. Cái gọi là “Uỷ viên trị an” căn bản là chỉ là mánh lới, nói không chừng đều là thứ tổ tiết mục sớm chuẩn bị tốt, để cậu ra tới chỉ là vì chiếu cố không phá hư quy tắc thái quá mà thôi.

 

Hướng gió bình luận chợt biến, chỉ chớp mắt liền ồn ào đến túi bụi.

 

Loại chức nghiệp giống antifan này, từ trước đến nay đều có lưu trình công tác chuyên môn. Có đầu đảng lý trí miệng lưỡi nghĩ cách bôi đen, cũng có người phụ trách chiến thuật, thậm chí còn có giả nhân viên công tác tung tin nóng, có không ít người đi vào cũng bị kéo trật lực chú ý, không khỏi ẩn ẩn sinh ra hoài nghi, lập trường cũng không có kiên định như trước.

 

Đúng lúc này, phòng phát sóng trực tiếp lại bỗng nhiên bắn ra một bọt khí đặc thù.

 

Tổ tiết mục《 có thể ăn sao 》 chỉ là một bộ phận trong phòng phát sóng trực tiếp, đồng thời cũng sắp đặt cho mỗi cái khách quý minh tinh đều đơn độc follow PD*, nhóm khách quý cũng có phòng phát sóng trực tiếp độc lập của chính mình, có thể nhìn thấy nội dung thị giác bất đồng của mỗi khách quý, cũng tiện bộ phận các fan đơn độc theo sở thích của chính mình để xem.

 

*PD: giám đốc sản xuất hoặc giám đốc chương trình.

 

Quảng cáo lúc này đây lại không phải bất luận phòng phát sóng trực tiếp của một khách quý nào—— icon mặt trên chỉ có phù hiệu tay áo màu đỏ nho nhỏ, viết “Uỷ viên trị an”, nhân số fan vẫn là 0.

 

Khắc khẩu kịch liệt đảo mắt tắt lửa, nhân số fan nhanh chóng dâng lên, càng ngày càng nhiều người gấp không chờ nổi trả lại sự thanh tịnh cho căn phòng nhỏ kia.

 

Sau khi đi vào, tin trước hết truyền phát chính là một đoạn ghi hình.

 

Thân ảnh thuần trắng ở trong rừng xuyên qua, nhẹ nhàng tránh đi cành khô hố sâu, rõ ràng lướt qua ở trong rừng cây rậm rạp, quần áo trên người lại nửa điểm vết bẩn cũng chưa dính lên.

 

Đặt bẫy rập bắt gà rừng, tìm củi đốt, nhặt nấm, trộm đem cá đánh bất tỉnh ném vào trong nước —— màn ảnh đều chỉ có một mình Lục Vân Sinh, động tác dứt khoát linh hoạt, rất nhiều thời điểm thậm chí ngay cả camera cũng đuổi không kịp, chỉ có thể phí công lại bất lực mà đem màn ảnh kéo xa, nhìn một mảnh nhỏ màu trắng thuần thục sáng lạn kia mà trằn trọc nhảy lên.

 

Tự tại đến…… Giống như là ở nhà.

 

Hon nữa còn có một ít màn ảnh khác.

 

Lục Vân Sinh ở sau thân cây lặng lẽ ra bên ngoài xem màn ảnh.

 

Thiếu niên mặt mày trước sau đều là ôn nhuận yên lặng, yêu cầu không cho phép nói chuyện tựa hồ không có đối với cậu sinh ra bất luận ảnh hưởng gì, thời điểm một mình cũng không cho người cảm thấy cô độc tịch mịch.

 

Một mảnh lá cây là có thể làm cậu cong mặt mày, nhặt được hòn đá nhỏ cũng cẩn thận gác ở trong túi cất tốt. Bắt được gà rừng chọn chỗ lông xinh đẹp nhất kéo một vòng, lấy nhánh cây leo mềm ngồi ở dưới tàng cây thuần thục kết, một lát liền làm ra một lưới bắt giấc mơ tinh xảo, cũng vô cùng cao hứng bỏ vào tiểu cặp sách phía sau lưng.

 

Chính cậu cùng bản thân cũng có thể tự chơi đùa vui vẻ thế này, cho nên ở sau thân cây hướng ra phía ngoài nhìn lên cũng hoàn toàn không có vẻ hâm mộ.

 

Màn ảnh dừng ở hình ảnh Lục Vân Sinh nhìn lên hướng ra phía ngoài.

 

Thanh hiên mặt mày mềm mại thư thái, mắt đen ôn hòa thuần tịnh. Như là tiểu động vật hoàn toàn không có tính công kích, nhưng cũng hoàn toàn không tính toán chủ động tới gần đám đông, đang bởi vì chính mình trợ giúp được người cảm thấy cao hứng tự đáy lòng, nhưng cũng hoàn toàn không tính toán qua đi cọ ống quần muốn sờ cái bụng.

 

Quang mang trong cặp mắt kia thực tĩnh, không có bất luận một chút tạp chất gì, cong cong như là cười, không thấy rối rắm mê mang.

 

—— Thật giống như trải qua sự rèn giũa của cô độc một thời gian dài, sớm đã từ trong tuyệt vọng sợ hãi hoàn toàn đi ra, một lần nữa đứng ở dưới dương quang sáng lạn. Miệng vết thương đã sớm hoàn toàn khỏi hẳn, ngay cả vết sẹo loang lổ đều bị thời gian tinh tế vuốt phẳng, vài thứ kia lại không làm thương đến cậu, cũng lại không cho cậu hâm mộ cùng khát vọng.

 

Cậu liền đứng ở nơi đó.

 

Không đi về trước, cũng không lui về phía sau.

 

Bình luận bỗng nhiên an tĩnh lại.

 

“Muốn ôm ôm cậu ấy……”

 

“Tiểu Vân Sinh…… Như vậy kỳ thật rất thoải mái, phải không?”

 

“Hẳn là thực thoải mái đi. Cảm giác là đi qua rất nhiều, đã trải qua rất nhiều chuyện, mới rốt cuộc tìm được cái loại thoải mái này ……”

 

“Liền, sao lại thế này, cái tiết mục này không phải là gây hài sao Q□Q ô oa oa oa a a a sao lại thế này a! Ta sinh khí lạp ta không xem lạp!”

 

“Hắc tử đều đi nổ mạnh đi qwq ta muốn đi vòng quanh vĩ độ Bắc 25 độ chạy một vòng đi ôm nhãi con! Các ngươi chờ ta!”

 

“Phía trước bình tĩnh a (°Д°≡°Д°) vĩ độ Bắc 25 độ lớn hơn đầu đi!”

 

“Vừa mới có người chụp lại màn hình hay không a?? Cầu giấy dán tường cầu hình nền cầu HD không che!!”

 

“…… Cho nên đoạn hắc bình này là vì để ta nhìn ta mở lớn miệng khóc trông như thế nào sao =ヘ=”

 

Ngắn ngủi hắc bình đảo mắt bị nhét đầy bình luận, màn hình không lâu liền sáng lên.

 

Lần này không hề là hình ảnh cắt nối biên tập tốt, thân ảnh vừa rồi còn an tĩnh đến như là không cẩn thận liền sẽ biến mất, rốt cuộc chân thật mà hoạt động trong hình ảnh.

 

Lục Vân Sinh thật cẩn thận mà ngồi xổm trước màn ảnh, khuôn mặt tinh xảo cẩn thận để sát vào, mang theo chút tò mò mờ mịt.

 

Sau khi ý thức cái vật nhỏ màu đen này là cái gì, Lục Vân Sinh bỗng nhiên nhanh chóng mà hồng từ đầu đến cổ, xoay người về phía trước dẫm lên vài nhánh cây hơi thấp hướng, thân hình triển lược, đảo mắt đã vững vàng ngồi xổm trên tán cây.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Lục · lá cây đẹp mang về · cục đá đẹp mang về · lưới bắt giấc mộng cho người đại diện treo đầu giường nha · Vân Sinh: Dọa bay! ε=ε=ε=(/Q^Q)/

 

Người xem: ┌( °Д °三. Д. )┐∑(° 口° 三°Д °;)っ

 

# liền #

 

# nhãi con đâu??? #

 

Editor có lời muốn nói:(Đây là quan điểm của cá nhân mình các bạn thích thì đọc không thích cũng đọc dùm nhé) Dạo này trend Mị Chou nhỉ m.n, dù sao thì mình là công dân Việt Nam 100% mình nghiêng về VN đây là ý kiến cá nhân của mình các bạn có thể chửi mình, mắng mình nhưng Việt Nam thì một tấc đất cũng không thể thiếu!!! Xin lỗi vì đã để các bạn đọc phải dòng này nhé, dù sao cũng cảm ơn các bạn đã đọc.

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: