[Pháo hôi]Chương 126

[Pháo hôi]Chương 126

Edit: Giếng.

“???Nhãi con đâu”

 

“Báo nguy a a a Σ(っ°Д °;)っ vừa rồi còn ở đây! Một cái nhãi con đáng yêu như vậy! Ném!”

 

“Phi, bay lên đi……”

 

“Ô oa Tiểu Vân Sinh mau xuống dưới! Phía trên nguy hiểm!”

 

“Tiểu Vân Sinh là sợ màn ảnh sao? Đừng sợ cái màn ảnh này là chuyên dành cho ngươi, chúng ta đều ở chỗ này xem ngươi phát sóng trực tiếp đâu!”

 

“Thân thủ của nhãi con …… Thật tốt như vậy sao?? Bỗng nhiên đối với kế hoạch trộm nhãi con sinh ra một ít lo lắng……”

 

……

 

Tuy rằng đã sớm kiến thức được thân thủ của Lục Vân Sinh rất tốt, cứ như vậy trơ mắt nhìn cậu không cóchỉnh sửa, không có tổ tiết mục trợ giúp, tay không nhẹ nhàng bay lên ây, cũng vẫn như cũ khiến cho khán giả từng đợt kinh ngạc cảm thán.

 

Cố Hàn Sơn bỗng nhiên đứng dậy, liền phải đi đem tiếp tiểu nghệ sĩ bị dọa bay nhà mình trở về, bị đạo diễn liều sống liều chết bám trụ: “Chờ một chút! Cậu ấy hiện tại đúng là thời điểm hút fans, chúng ta không phái người chụp cùng cậu ấy, liền đặt cái cameras cố định, nội dung quay chụp cũng không ở lộ mặt ra trong tiết mục, một chút cũng không vi ước……”

 

Không vi ước nhưng là có người trộm!

 

Người đại diện xoa tay hầm hè, hít sâu ôn hòa mở miệng: “Ta chỉ yên lặng mà đi nhìn xem, sẽ yên tĩnh không vào ống kính.”

 

Những lời này của bản thân liền có vẻ thập phần không bình tĩnh……

 

Đạo diễn lòng tràn đầy sầu lo nhịn không được chửi thầm, sợ lão bằng hữu mạnh mẽ giết qua khiêng đi tiểu hài tử biến mất trong núi rừng. Mở miệng còn muốn khuyên tiếp, đối diện với ánh mắt trầm hạ của Cố Hàn Sơn, trong lòng bỗng nhiên mạc danh nhảy dựng, theo bản năng buông tay ra.

 

Cố Hàn Sơn tách ra đám người, dứt khoát bỏ rơi tổ làm phim, đi nhanh giết qua.

 

Chỉ là khi xem phát sóng trực tiếp, cảm giác còn không có rõ ràng như vậy.

 

Những cái hình ảnh đó một khi bị chụp hình cắt nối biên tập xuống, có vài thứ liền rõ ràng đến hoàn toàn vô pháp xem nhẹ, lặp lại hiện lên ở trong đầu y, khiến y lại không có biện pháp cũng chỉ là cái gì cũng không làm ngồi xem như vậy.

 

Cặp mắt kia luôn nên là sáng ngời, nên là sau khi bị sủng rất tốt thả lỏng mà nheo lại, nhào vào trong lòng ngực y sau đó cong thành trăng non tinh tế đi.

 

—— Cho dù Lục Vân Sinh cũng không cảm thấy cô độc gian nan, một người cũng có thể đợi đến rất tốt, cũng có thể tự đắc vui vẻ chính mình bồi chính mình chơi đùa này, cũng không được.

 

Đó là tiểu hài tử của y.

 

Lục Vân Sinh vẫn như cũ ngồi xổm trên cây.

 

Tiểu nghệ sĩ đặc biệt nghe lời nghiêm khắc nhớ kỹ lời người đại diện nói “Ngày thường không thể xuất hiện trong màn ảnh”, cẩn thận thử mấy phương hướng khác, phát hiện đều không có biện pháp tránh đi phạm vi của chiếc cameras đen nhỏ kia, liền vẫn như cũ thủ vững ở trên tán cây ít nhất có thể che hơn phân nửa thân thể.

 

Vi ước là phải trừ tiền.

 

Tuy rằng cũng không thiếu tiền, nhưng những cái đó rốt cuộc đều là tiền dùng điểm kinh nghiệm đổi, khác xa với cảm giác thành tựu khi tự thân thủ kiếm được.

 

Lục Đăng đều cẩn thận tính qua, chờ lấy được thù lao lần này liền hảo hảo mua cho Cố Hàn Sơn một bộ tây trang may đo cao cấp. Nếu là trùng hợp không có kế hoạch gì, hai người còn có thể đi ra ngoài chơi một chút, thả lỏng thả lỏng, nói không chừng còn có thể cùng đi dạo bờ biển……

 

Hiện tại đi xuống, chân quần tây của Cố Hàn Sơn cũng không có.

 

Tiểu nghệ sĩ một lòng muốn kiếm tiền dưỡng người đại diện giữ nghiêm điểm mấu chốt, mặc cho tai nghe nhân viên công tác dụ dỗ như thế nào, cũng kiên trì không chịu ở trước khi người đại diện mở miệng chủ động nhảy xuống cây.

 

Cameras của tổ tiết mục là tốn tiền giá cao mua tới, thiếu niên trên cây khoảng cách tuy rằng xa chút, nhưng cũng vẫn như cũ có thể xem đến thập phần rõ ràng.

 

Khán giả ngược lại không nóng nảy, chỉ là ít nhiều lo lắng an toàn của cậu, một bộ phận người kiên trì bền bỉ mà hống cậu xuống dưới, một bộ phận khác nhân cơ hội không ngừng chụp hình, biểu tình dọa bay đảo mắt liền truyền khắp Weibo.

 

Lục Vân Sinh ngay cả người cũng không sợ, lại cố tình cảnh giác màn ảnh như vậy. Phối hợp với thông báo lúc trước của tổ tiết mục làm ra, người xem bên ngoài màn hình không bao lâu liền đoán được chân tướng.

 

“Có phải …… Tổ tiết mục nói với Tiểu Vân Sinh không được phép xuất hiện trước màn ảnh hay không?”

 

“Khẳng định là đúng vậy, lúc trước đoàn phim có ra thông cáo, nói là sẽ cùng nghệ sĩ tiến mới gia nhập ký kế ước …… Cái màn ảnh này vừa thấy xác định chính là vì chụp Tiểu Vân Sinh a! Chúng ta hiện tại xem hình ảnh cũng không phải từ máy chủ phát sóng trực tiếp, tổ tiết mục đều cố ý vì Tiểu Vân Sinh mở một phòng phát sóng trực tiếp đơn, cái cameras này cũng khẳng định sẽ không tính vào hợp đồng đi?”

 

“Nhưng là Tiểu Vân Sinh vừa nhìn liền không biết hai cái này khác nhau oa TvT”

 

“Cho nên nhãi con không liên quan đến cameras liền không xuống dưới, cameras đóng liền không thể cắn nhãi con? Mẹ ơi lựa chọn khó nhất đời này xuất hiện!!”

 

“_(Q 口Q” ∠)_ nhãi con, nhãi con ngươi còn sức sao, nếu không ngươi lại kiên trì một chút, chúng ta liền liếm thêm một lát……”

 

……

 

Thiếu niên ngồi chồm hỗm ở trên cây đẹp tinh xảo, thậm chí bởi vì phần lưng cùng tứ chi phát lực căng chặt, vốn thân thể đơn bạc rõ ràng lộ ra của thiếu ánh dừng ở một cây ánh mặt trời, bị đồ vận động cắt may vừa người tôn lên, ngược lại ngoài ý muốn hiện ra đường cong thân hình mềm dẻo.

 

Tuy rằng nhìn không tới gần đã ghiền như vừa rồi vậy, nhưng một màn lúc này cũng cực kỳ cảnh đẹp ý vui.

 

Theo nhân số khán giả không ngừng gia tăng, tâm thái dưới bình luận cũng bình phục lại bình thường, thậm chí bắt đầu cá cược xem Lục Vân Sinh đến tột cùng là tiểu đạo sĩ núi Võ Đang nuôi lớn hay là tiểu hòa thượng bị trộm của Thiếu Lâm Tự, không khí một lần nữa trở thành một phái hữu hảo hoà thuận vui vẻ, chỉ có phê phán phun tào đối với tổ tiết mục vẫn như cũ cố định mà tăng trưởng.

 

Lục Vân Sinh đợi đến nhẹ nhàng, thậm chí còn ở dưới nhắc nhở của hệ thống giơ thẻ bài【 không mệt 】, lặng lẽ dò khỏi tán cây, cùng cameras báo cái bình an.

 

Tuy rằng tổ tiết mục có cho khách quý trang bị di động có thể xoát phát sóng trực tiếp, nhưng nơi này dù sao cũng không nhất định có điều kiện internet tốt như vậy, nhưng Lục Vân Sinh trước sau rõ ràng không có chơi di động. Khán giả vốn không trông cậy vào cậu có thể đáp lại, vừa thấy nội dung trên tấm thẻ bài kia, lại nháy mắt liền bùng nổ.

 

“Trời a Tiểu Vân Sinh là giơ cho chúng ta xem sao ô ô y y Q 口Q như thế nào tri kỷ giống như con mèo vậy! Ngươi không mệt liền tốt, mệt mỏi nhất định phải cùng chúng ta nói!!”

 

“Tiểu Vân Sinh xem phát sóng trực tiếp sao?? Cái cameras này sẽ không khấu tiền ngươi không phải sợ! Xuống dưới chúng ta bồi ngươi chơi! Chúng ta bồi ngươi nói chuyện phiếm nha!”

 

“Nhãi con tới ôm một cái (っ^///^)っ không phải sợ nha chúng ta đều là người tốt!”

 

“Từ từ nhãi con có thể nhìn thấy?! Ta vừa rồi mới vác lên trộm hôn bình luận một tới liền chạy ……”

 

“???”

 

“?!?!?!”

 

……

 

“Xong rồi Tiểu Vân Sinh phỏng chừng sẽ không tin tưởng chúng ta đều là người tốt orz”

 

Bình luận ngoài ý muốn lật xe nháy mắt thu liễm, nháy mắt trở nên vô cùng đứng đắn, lại rốt cuộc đã chậm một bước.

 

Lục Vân Sinh ngồi xuống ở trên tán cây, cầm lấy di động lướt lịch sử bình luận, đôi mắt đen nhuận hơi hơi trợn to, đỏ ửng lặng lẽ bò lên trên bên tai.

 

Ở dưới cái nhìn chăm chú của một đám người xem lo lắng đề phòng, thiếu niên trên cây rốt cuộc lại khó nhịn cười, ánh mắt trầm tĩnh chậm rãi cong lên, ý cười trong trẻo tươi sáng mà phiếm lên.

 

Ánh mặt trời dừng ở trên lá cây.

 

“Ô ô ô Tiểu Vân Sinh cười! Ta bạo khóc! Ta chạy vòng! Tất cả đồ ăn vặt của ta đều cho ngươi ăn ô oa oa (つДQ)”

 

“Nhãi con cười lên thật tốt o(TωT)o thật tốt thật tốt, nằm yên, an tâm……”

 

“Thật là đẹp mắt thật là đẹp mắt Q-Q ta không tiền đồ ta cảm thấy ta có thể xem Tiểu Vân Sinh ngồi trên cây chơi di động xem hết một ngày!”

 

“Ta là di động của Tiểu Vân Sinh! Ai cũng đừng cùng ta đoạt!”

 

“Tiểu Vân Sinh một mình thật dũng cảm! Hôm nay biểu hiện đến đặc biệt đặc biệt tốt, chúng ta đều thích ngươi, ngươi phải hảo hảo chiếu cố chính mình!”

 

“Ô ô y y có phải ta đem nhãi con chọc cười hay không! Ta viên mãn! Liền hỏi có thể làm nhãi con cười vui vẻ như vậy còn có ai! Còn có ai! Hãnh diện!”

 

“2333 phía trước trước đừng phồng lên, có bản lĩnh ngươi làm Tiểu Vân Sinh từ trên cây xuống dưới a.”

 

“Luận võ chiêu thân, ai, ai có thể làm Tiểu Vân Sinh từ trên cây đi xuống, liền đem hắn đính hôn cho Tiểu Vân Sinh……ヾ(ノ’ ﹃’ )ノ”

 

Mắt thấy cuối cùng một cái bình luận thổi qua, thiếu niên vốn còn đỏ mặt thẹn thùng lật xem di động dường như nhận thấy cái gì bỗng nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đen nhuận đảo mắt bính ra ánh sáng tươi sáng.

 

Người đại diện nhẹ nhàng thắng luận võ chiêu thân đứng ở sau cameras, ngực bởi vì gấp gáp lên đường nên phập phồng rất nhỏ, mỉm cười hướng câu giang hai cánh tay.

 

Không đợi các cư dân mạng phản ứng, thân hình Lục Vân Sinh đã nhoáng lên, nhẹ nhàng từ cành cây nhảy xuống, lập tức nhào tới phía sau màn ảnh.

 

……

 

Khi ánh mắt ôn nhuận trầm tĩnh nở rộ ra quang mang không hề giữ lại, nguyên lai cũng sẽ sáng đến cơ hồ khiến hốc mắt người lên men.

 

Thật vất vả đem tâm thần từ kinh hồng* vừa hiện rút về, mắt thấy thân ảnh xán bạch ngoáng bay lại đây, khán giả còn không có phản ứng kịp, cameras tự động theo dõi liền đuổi theo chuyển tới cực hạn, hình ảnh thân hình Lục Vân Sinh đã nửa phác ra.

 

*Kinh hồng: ý nói tả vẻ đẹp hình thể, nhẹ nhàng.

 

Địa thế trong rừng cây không bằng phẳng, mấy ngày trước mới vừa có mưa, trên mặt đất vẫn ẩm ướt mềm xốp, một khối đá không tính nhỏ ở ngay dưới chân Lục Vân Sinh, góc cạnh bén nhọn bị trọng lực ép tới hơi hơi nhếch lên.

 

Bình luận lo lắng đến không xong, nhãi con không rảnh lo vì cái gì bỗng nhiên nhảy khỏi cây, phí công mà điên cuồng xoát cẩn thận, ý đồ tận khả năng đưa ra nhắc nhở.

 

Mắt thấy Lục Vân Sinh muốn trực tiếp dẫm lên, một thân ảnh khác chỉ mặc tây trang màu đen bỗng nhiên đưa tay ra, thân hình cao lớn kịp thời tiến nửa bước về phía trước, vững vàng đem cậu tiếp vào trong lòng ngực, không kém mảy may mà tránh đi cục đá góc cạnh.

 

Cameras cách quá gần, chỉ có thể chiếu đến bờ vai của hắn.

 

Lục Vân Sinh không hề giữ lại mà vùi vào trong lòng ngực y, hai tay dùng sức buộc chặt, gương mặt dán ở cần cổ y, nói cái gì cũng không chịu buông tay ra.

 

Nhưng đạo thân ảnh kia cũng cực có kiên nhẫn, một tay hộ ở sau lưng, kiên nhẫn mà mềm nhẹ vỗ về, thoáng nghiêng đầu như là đang cùng cậu thấp giọng nói cái gì.

 

Bình luận:!!

 

“Đã, đã xảy ra cái gì……”

 

“Không biết, nhưng cảm giác này giống như là gia trưởng, run bần bật ((m Q_Q)m”

 

“Đây là người giám hộ nhãi con sao QvQ khí tràng hảo mạnh! Cảm, cảm giác trộm bị bắt!”

 

“Nhãi con hảo thân y a, hẳn là người đặc biệt đặc biệt tín nhiệm cùng thân cận đi……”

 

“Là người nhà sao? Hay là bảo tiêu hoặc là trợ lý…… Hoặc chính là người đại diện? Tóm lại cũng hảo sủng a, hẳn là nhìn thấy Tiểu Vân Sinh khắp nơi bị nhốt trên cây, liền lập tức vội vã chạy tới tiếp người đi?”

 

“Nói thật cái thân thủ này của Tiểu Vân Sinh không cần bảo tiêu _(:з” ∠)_ ta đều đã não bổ ra tương lai sau khi Tiểu Vân Sinh hot lên trở về tin tức đầu đề sẽ là “Tiểu thịt tươi nổi danh bị fans vây đổ ở sân bay, dưới tình thế cấp bách tay không nhảy lên cầu thang lầu hai, fans tập thể mộng bức”……”

 

“Vừa nói như vậy bỗng nhiên vi diệu cảm nhận được Tiểu Vân Sinh hot lên là chuyện như thế nào…… Hot lên có phải liền trộm không được hay không ô oa a T口T”

 

“Tỉnh tỉnh, hy vọng Tiểu Vân Sinh tinh đồ bằng phẳng mới là đúng đi!! Nói nữa, nhìn đến một màn vừa rồi kia, ngươi cảm thấy hắn không hot là có thể ngươi trộm được sao……Châm thuốc.jpg”

 

“Chờ, từ từ, nói vừa rồi lá nhỏ hòn đá nhỏ lưới bắt giấc mơ nhỏ có phải nhãi con lưu cho người nhà hay không? Còn tưởng rằng nhãi con mang về thả trong ổ, hiện tại bỗng nhiên cảm thấy chính mình quá mức ngây thơ??”

 

“…… Rất có đạo lý, đột nhiên tan nát cõi lòng……”

 

“Cảm giác mất mát hỗn hợp vui mừng vi diệu Q▽Q Tiểu Vân Sinh không có tịch mịch như chúng ta nghĩ vậy a! Đây là chuyện tốt! Trộm không được tại sao ta lại không có ngồi dưới đất khóc!!!. °°°(≧□≦)°°°.”

 

Bình luận một mảnh thương cảm, ô ô y y mà thương tiếc thật vất vả nhặt được bảo bối cư nhiên có gia trưởng uy phong như vậy, đạo thân ảnh kia đã mang theo Lục Vân Sinh lui ra phía sau nửa bước, vẫn như cũ tư thế yêu cầu cao độ duy trì ôm bảo vệ mà không lộ mặt, thẳng eo nhẹ nhàng chậm chạp ngồi xuống đất.

 

Bởi vì cách rất gần, thu âm cũng rõ ràng, đối thoại của hai người mơ hồ theo hình ảnh truyền ra.

 

“Không thấy được, đang tìm……”

 

“Nhân viên công tác muốn ở phía sau, không cho cách quá gần, sợ quấy nhiễu quay chụp……”

 

“…… Lại đây không quan hệ sao?”

 

“Không quan hệ ——chung quy không thể để chúng ta ở trên cây đợi tới già a.”

 

Âm thanh thiếu niên sạch sẽ thanh nhuận, so với trong tưởng tượng còn muốn dễ nghe, chỉ là thanh âm phóng đến quá nhẹ, chỉ có thể nghe được đứt quãng. Một âm thanh khác trầm thấp từ tính hơn nhiều, rõ ràng ổn định mà vang lên, trong lời nói lộ ra ý cười ôn nhu dung túng.

 

Nhãi con cùng gia trưởng lặng lẽ nói chuyện!

 

Giọng nói mát lạnh trong vắt dễ nghe, âm thanh trầm thấp từ tính lộ ra kiên nhẫn rõ ràng túng sủng. Đối thoại giữa hai người nháy mắt khiến cho các cư dân mạng nồng đậm hứng thú, không hẹn mà cùng mà đem âm thanh chỉnh lớn, hết sức chăm chú nín thở yên lặng nghe.

 

Lột ra khối kẹo sữa tùy thân uy vào trong miệng Lục Vân Sinh, Cố Hàn Sơn xoa xoa đầu cậu, kiên nhẫn hống một ngày không phát hiện chính mình có chút đánh héo tiểu hài tử, đáy mắt ôn tồn ấm áp vô hạn: “Lần sau lại có loại tình huống này, liền gọi điện thoại cho ta, được không?”

 

Ý ngọt nhanh chóng ở đầu lưỡi thấm ra, Lục Vân Sinh chớp chớp mắt nhìn y, mặt mày cong lên, vô cùng cao hứng gật gật đầu.

 

Hống hống liền cười.

 

Cố Hàn Sơn cũng không nhịn được mỉm cười, cơ hồ nhịn không được muốn thân thân cậu, nhớ tới rốt cuộc còn đang phát sóng trực tiếp, lại cố gắng nhịn xuống, cẩn thận mà để thân hình chính mình lần thứ hai lui lui về sau.

 

Nếu không phải tiểu hài tử suýt nữa liền dẫm lên tảng đá kia, nói không chừng còn có thể lăn xuống bị thương, y kỳ thật là một chút cũng không tính toán tiến vào màn ảnh.

 

Lục Vân Sinh hiện tại đúng là thời điểm khởi bước, cần phải mỗi một bước đều dẫm ổn dấu chân. Cố Hàn Sơn lại không bỏ được, cũng không muốn bởi vì nhân tố là chính mình mà quấy nhiễu đến cậu.

 

Hiện tại là phân đoạn sau khi nhóm khách quý ăn xong nói chuyện phiếm nhàn thoại chơi trò chơi, không cần uỷ viên trị an phải lên sân khấu. Cái phòng phát sóng trực tiếp này là tổ tiết mục vì chiếu cố người xem cố ý thiết lập, không tham dự tiết mục chính, có thể cho Lục Vân Sinh tùy ý tự do phát huy, không cần lo lắng sẽ ảnh hưởng tổ tiết mục bên kia quay chụp.

 

Cố Hàn Sơn nửa ôm lại đem người vòng ở trong ngực, kêu cậu ngồi ở trên đầu gối mình, kiên nhẫn mà nghe tiểu hài tử khó được hoạt bát mà nói với y thu hoạch của cả ngày hôm nay.

 

“Còn có cái này, đều là cho ngươi.”

 

Lục Vân Sinh một ngày cũng chưa nhìn thấy y, ôm cổ Cố Hàn Sơn không muốn buông ra, từ cặp sách một đường nâng ra không ít cục đá mượt mà đáng yêu, đem bắt lưới bắt giấc mơ cũng lấy ra, nghiêm túc mà giải thích cho y.

 

“Cái này gọi là lưới bắt giấc mơ, là để bắt mộng, treo lên là có thể làm mộng thực tốt, ác mộng sẽ bị vây ở bên trong lưới……”

 

Cậu còn nhớ rõ bộ dáng Cố Hàn Sơn trằn trọc đêm không ngủ, luôn là tâm tâm niệm niệm muốn cho đối phương ngủ ngon, tuy nói không biết loại đồ vật này đến tột cùng có hữu dụng hay không, nhưng vẫn là thử làm ra một cái.

 

Ngực Cố Hàn Sơn hơi nóng lên, thu thu tay lại cánh tay, cúi đầu nhìn xuống.

 

Lưới bắt giấc mơ nằm ở trong lòng bàn tay trắng nõn, bị lông gà rừng đủ mọi màu sắc sáng lạn chiếu đến vô cùng sặc sỡ, dừng ở dưới ánh mặt trời sáng lạn, bị gió nhẹ thổi một cái, giống như thật sự có thể bắt mộng.

 

…… Kia nói không chừng sẽ bắt lấy một ít giấc mộng rất muốn mệnh.

 

Người đại diện mấy ngày này một cái ác mộng cũng không gặp ho nhẹ một tiếng, đem ý niệm không nên đuổi ra khỏi óc, giơ tay ôm chặt tiểu động vật ánh mắt sáng rỡ, mỉm cười giấu vào ngực: “Hảo, ta trở về liền treo lên.”

 

Lục Vân Sinh cảm thấy mỹ mãn, chôn ở trong ngực y nhẹ nhàng cọ cọ, cả người rốt cuộc nạp điện xong, nắm ống tay áo y ngẩng đầu: “Còn có thể ở lâu thêm một lát sao?”

 

Cố Hàn Sơn phân tâm nhìn nhìn di động, bởi vì vừa rồi lại dịch ra một chút khoảng cách về sau, hai người chỉ lộ ra một mảnh nhỏ trong màn ảnh, động tác thân mật đều nhìn không tới, ngược lại cũng không cần quá mức trông gà hoá cuốc.

 

Đối diện với mắt đen tràn đầy sáng lạn chờ mong, Cố Hàn Sơn cười cười, giúp Lục Vân Sinh đem cổ áo cẩn thận sửa sang lại tốt: “Có thể, hiện tại là thời gian tự do của ngươi, đều nghe ngươi nói.”

 

Bởi vì tiết mục hạn chế, Lục Vân Sinh trước sau không mở miệng nói chuyện qua, hiện tại nghe cậu một hơi nói nhiều như vậy, bình luận ỷ vào Lục Vân Sinh nhìn không tới, tất cả đều là “Cư nhiên ‘Gặp được người thân cận liền biến thân tiểu lảm nhảm’ hình thức sao! Kích manh!” Cùng “Nhãi con vốn dính gia trưởng như vậy”, “Nhãi con cùng gia trưởng hảo ấm áp”, “Ô ô ô cảm giác như là tiểu bằng hữu ngày đầu tiên đi học được gia trưởng tới đón Q﹃Q” linh tinh spam.

 

Không lộ mặt cũng không ra ống kính, người đại diện che dấu thân phận hoàn mỹ cúi đầu nhìn di động, không nhịn xuống nhăn nhăn mày.

 

Cộng đồng mạng này thật sự sẽ không cắn đường.

 

Luận võ chiêu thân không phải đã nói tốt sao……

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Cố · gia trưởng · siêu uy nghiêm · bình tĩnh · người đại diện: Không phải nói từ trên cây xuống dưới liền đính hôn sao?? ┏(.-. ) ┓

 

#cư dân mạng lừa ta #

 

#giận#

 

(Q^Q)

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: