[Pháo hôi]Chương 127

[Pháo hôi]Chương 127

Edit&Beta: Giếng.

“Phế vật, một đám phế vật!”

 

Đàm Nhất Triết một hơi ném hết đồ vật trên bàn, nổi giận đùng đùng đi qua đi lại: “Không phải nói mướn bên ngoài sao? Hắc tử đến từ chỗ nào vậy? Tưởng cầm tiền không làm việc, không có vụ mua bán tiện nghi như vậy!”

 

“Đàm ca, ngài —— ngài trước đừng có gấp, ta hỏi bọn hắn, nói là tổ tiết mục bên kia bảo mật quá lợi hại, một chút từ ngữ chút ý xấu đều gửi không được……”

 

Người đại diện một thân chật vật, thật cẩn thận đi theo phía sau hắn ý đồ giải thích, đảo mắt đã bị cái ly ném vỡ ở bên chân sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, kinh hồn táng đảm mà ngậm miệng.

 

Đàm Nhất Triết sớm tức đỏ mắt, những lời nói không đau không ngứa đó căn bản nghe không vào: “Đừng cùng ta nói những thứ vô nghĩa! Một tiểu mao hài tử mới xuất đạo là có thể lấy đại diện phát ngôn của Meda, còn được game show mở phòng phát sóng trực tiếp đơn —— Cố Hàn Sơn y mang một người hot một người? Các ngươi có biết trong giới hiện tại chê cười ta như thế nào hay không? Các ngươi làm ăn cái gì không biết!”

 

Chuyện hắn đạp người đại diện, trong ngoài giới căn bản chính là hai loại đánh giá.

 

Fans không rõ chân tướng cùng người qua đường còn đang chân tình thật cảm tin tưởng Cố Hàn Sơn hút máu, trong giới lại thật sự sớm nhìn quen cái con đường này. Kẻ không tư lịch trong công ty đối với hắn nịnh nọt nịnh bợ, có chút địa vị đều tôn trọng nhưng xa cách, mỗi người bên ngoài trong lòng hiểu rõ mà không nói ra, ai cũng không nhúng tay không lên tiếng, đều chờ xem hắn bị chê cười.

 

Lúc trước còn không cảm thấy, xa Cố Hàn Sơn, hắn mới biết được đổi đoàn đội sẽ chật vật đến loại tình trạng này.

 

Trang phục và lễ phục mang nhãn hiệu của Meda được cung cấp miễn phí cho người khác hắn một bộ cũng không có được, người đại diện da mặt dày đi hỏi một chuyến, đã xám xịt trở về, hắn cũng thật sự vô tâm tư lại đi tế hỏi. Fans phía dưới cũng náo loạn, thanh thế rất lớn, #Meda đãi ngộ bất công với đại diện phát ngôn #đã lên hot search, phía công ty Meda lại trước sau không có nửa điểm đáp lại.

 

Chọn phim đều là kỹ thuật sống, người đại diện hiện tại nghiệp vụ không đủ, chọn mười mấy bộ hắn đều không hài lòng, đoàn phim tốt chút lại chướng mắt hắn loại tiểu minh tinh hot lên nhờ phim mạng này. Gameshow cũng tham gia mấy cái, trừ bỏ fans cổ động hưởng ứng đều là thường thường, cao tầng công ty không biết trúng tà gì, gần đây cư nhiên đối với hắn càng thêm lãnh đạm.

 

Cao không thành thấp không phải, loại thời điểm mấu chốt nhất này, cư nhiên thành thời kỳ cửa sổ* muốn mệnh của hắn.

 

*Thời kỳ cửa sổ: là thời gian sau khi vừa nổi tiếng và đang trong thời điểm chờ để xuất hiện dày đặc và nổi tiếng hơn nữa.

 

Cố tình Cố Hàn Sơn lại mang người mới hô mưa gọi gió, từng bước một mà nhưng dùng sức đẩy hot tới tận trời, cơ hồ là chói lọi mà trào phúng hắn không biết tốt xấu ếch ngồi đáy giếng. Dù Đàm Nhất Triết tính nhắm mắt rồi che lỗ tai, cũng có thể nghĩ ra những người đó đến tột cùng là ở sau lưng chỉ chỉ trỏ trỏ cười nhạo hắn như thế nào

 

Đàm Nhất Triết chịu không nổi cái này, liền tính đem chính mình kéo vào, cũng thề muốn đem cái tiểu tử mạc danh đụng phải đại vận kia ấn vào bên trong vũng nước đục, cuối cùng không lật mình được.

 

Thấy thần sắc hắn hung ác nham hiểm, người đại diện khẽ cắn môi, chỉ có thể ghé sát vào thấp giọng mở miệng.

 

“Bọn họ —— bọn họ đã phái người đi tới chỗ fans mấy minh tinh kia dẫn chiến. Đặc biệt là Lương Minh, thời gian hắn hot ngắn, fans dễ kích động, nói không chừng là có thể có hiệu quả……”

 

Đoàn đội thuê bên ngoài đều từng hắc người, ở trong cái tiết mục này cũng không thiếu chuyện xảy ra. Giới giải trí từ trước đến nay đều là phong ba nổi lên tiết mục, càng hot tranh luận càng nhiều, bình luận trước nay tinh phong huyết vũ, cũng không ai sẽ chú ý người đối diện đang cãi nhau với mình có phải là hắc tử trà trộn vào dụng tâm kín đáo hay không.

 

Nói đến cũng quái, bình thường đều thuận lợi, cố tình lúc này đây giống như là trúng tà. Phát ra đi bình luận – trái chiều vô tung vô ảnh, bình luận chuyên môn gây chiến lúc ban đầu chỉ qua mấy cái, giống như là gặp AI có trí năng học tập, rất nhanh cũng bị chặn sạch sẽ.

 

Trong giới rất chú ý phong thuỷ. Sau khi máy tính của đoàn đội thuê bên ngoài kia đều đã nổ hết 3 lần, tiền Đàm Nhất Triết bỏ ra đã còn nguyên trả trở về, cuối cùng chỉ có thể khẩn cấp tìm một đoàn đội thuê bên ngoài khác.

 

Nhìn Đàm Nhất Triết hỏa khí đầy người một chút liền bùng nổ, người đại diện nơm nớp lo sợ, vẫn là tạm thời đem những chi tiết này nuốt về trong bụng.

 

“Kia còn không nhanh đi —— còn chờ ta vỗ tay cổ vũ cho các ngươi sao!”

 

Chính mình chính là dựa vào sức chiến đấu mạnh mẽ của fans đứng vững bước chân, Đàm Nhất Triết so với ai khác càng rõ ràng chỉ cần thuận lợi gây chiến là có thể xuất hiện hậu quả, sắc mặt tốt hơn chút chút, nhưng ngữ khí vẫn chứa không ít tức giận.

 

Người đại diện hung hăng rùng mình một cái, không ngừng cúi người tạ tội, nhanh như chớp chạy khỏi cửa.

 

Mạch nước ngầm lặng yên dâng trào.

 

Nhóm khách quý đã kết thúc thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, bắt đầu chuẩn bị làm cơm chiều.

 

Lục Vân Sinh làm uỷ viên trị an cũng lưu luyến không rời mà cáo biệt người đại diện, dựa theo chỉ thị trong tai nghe kết thúc phát sóng trực tiếp, hướng tới chỗ của khách quý đi tới.

 

Mắt thấy nhãi con vừa rồi còn hoạt bát cái gì cũng nói vừa quay đầu đi một bước, bả vai đều không biết vì sao gục xuống dưới, khán giả cũng không nhịn được đau lòng phản chiến, sôi nổi xoát bình luận an ủi.

 

“Nhãi con, nhãi con đừng khổ sở a Σ( °△° 三°Д°;)っ gia trưởng đi rồi chúng ta bồi ngươi! Chúng ta về chủ phòng phát sóng trực tiếp bồi ngươi!”

 

“Trời a này còn không phải là ta ngày hôm sau đi học sao……_(┐ “Q^Q)_”

 

“Tiểu Vân Sinh một mình thật tịch mịch a…… Đau lòng muốn xoa lông, là gia trưởng bồi không tốt sao?”

 

“Cảm giác điều kiện của gia trưởng cũng rất tốt! Cầu gia trưởng cùng lên tiết mục! Chẳng sợ mang khẩu trang cũng được a!”

 

“Vốn còn cảm thấy một mình Tiểu Vân Sinh cũng có thể rất tốt, hiện tại bỗng nhiên cảm thấy không có gia trưởng Tiểu Vân Sinh chỉ là rất ngoan, thời điểm có gia trưởng mới là thật vui vẻ……”

 

“Phía trước chọc trúng Q 口Q nghe nhãi con vô cùng cao hứng nhắc mãi lâu như vậy, đều không bỏ y an tĩnh lại được ……”

 

“Tổ chức thành đoàn thể pick gia trưởng! Cầu mang gia trưởng chơi, thỉnh gia trưởng xuất đạo!”

 

“Gia trưởng vừa kiên nhẫn lại ôn nhu, cảm giác nhất định là một người rất có tình cảm cũng rất tốt.”

 

“Nhất định đúng vậy! Người Tiểu Vân Sinh của chúng ta thích nhất định cũng là rất tốt giống Tiểu Vân Sinh!”

 

Cố Hàn Sơn đưa cậu đi xa, phân tâm nhìn nhìn bình luận, chớp mắt trong lòng nghẹn lời, sau một lúc lâu bất đắc dĩ cười cười, tùy tay đem điện thoại cất đi. Nhìn thấy ánh mắt Lục Vân Sinh quay đầu lại nhìn xung quanh hướng cậu vẫy vẫy tay.

 

Thời đại của tin tức một chiều, quá dễ dàng khiến người xem chỉ nhìn đến một hình tượng được đắp nặn. Y đã quen chuyện này, khó chịu khi té đáy cốc đã qua đi, hiện tại nhìn thấy mấy bình luận đó, trong lòng cũng đã không dám lại có dao động quá lớn.

 

Trừ bỏ chuyện của Lục Vân Sinh, cũng không có gì đáng giá cho y quan tâm.

 

Đại khái là nghe được chỉ thị gì trong tai nghe, bước chân Lục Vân Sinh bỗng nhiên nhanh hơn, quay đầu lại lại dùng sức phất phất tay, mới thả người hoàn toàn đi vào trong rừng.

 

Cố Hàn Sơn thu liễm tâm thần, đang chuẩn bị về tổ làm phim tiếp tục xem phát sóng trực tiếp, di động trong túi lại bỗng nhiên vang lên, là tin nhắn nặc danh gửi tới.

 

Nhanh chóng đem cái tin nhắn kia xem qua một lần, đỉnh mày Cố Hàn Sơn bỗng nhiên nhíu chặt, quang mang dưới đáy mắt cũng theo đó trầm xuống, bước nhanh chạy trở về chỗ tổ làm phim.

 

……

 

Lục Vân Sinh trở lại khu hình, là đi chuẩn bị cơm chiều cho chính mình.

 

Tiết mục yêu cầu hài kịch tính, lúc này năng lực dã ngoại sinh tồn của nhóm khách quý thật sự thiếu, vừa lúc cùng uỷ viên trị an thong dong tự nhiên hình thành tương phản rõ rệt.

 

Dựa theo yêu cầu của tổ tiết mục, Lục Vân Sinh phải nướng một con gà, hai con cá, còn phải tự mình hái rau dại dùng phiến đá nướng chín, lại làm một nồi canh cá, chuẩn bị dùng để cùng bữa tối của nhóm khách quý tạo thành hình ảnh đối lập tàn ác.

 

Ở dưới sự giám sát nghiêm khắc của cameras cố định, uỷ viên trị an trong cửa sổ nhỏ không cần bất luận kẻ nào hỗ trợ, thao tác thuần thục tự mình làm cơm chiều.

 

Đối với Lục Đăng mà nói, những kỹ năng sinh tồn trong dã ngoại này thậm chí còn không tính là trù nghệ, trước nay cũng chưa từng được xếp vào phạm trù nấu cơm.

 

—— Đây cơ hồ đã khắc vào trong thân thể y, từ trước tới nay dùng để sinh tồn.

 

Rau dại hái một rổ, cây sả có thể làm gia vị cũng mang về một ít. Bẫy rập dựng đến cặn kẽ lão luyện, không quá nửa tiếng đồng hồ liền xách ra ba con gà rừng ngã đầu óc choáng váng, theo thường lệ trộm ném hai con khác vào bẫy rập của nhóm khách quý, vùng vẫy hai cánh kêu cứu, kêu đến một con so với một con càng thê thảm.

 

Lưới đánh cá cần câu đoàn phim đưa trước sau đều bị vắng vẻ để một bên, thiếu niên một thân thuần trắng sắn cao ống quần đứng ở bờ sông, khoác ánh nắng chiều vô cùng nóng bức. Con ngươi đen thuần chuyên chú trầm tĩnh, trong tay chỉ có một cây gậy gỗ đã tước nhọn một mảnh bọt nước mà đâm xuống, nhấc lên liền tinh chuẩn mà bắt được cá còn đang sống vẫy thân không được.

 

Bệ bếp đá giản dị đảo mắt dựng tốt, đặt nồi sắt lên, củi hừng hực cháy.

 

Gà rừng vach lông dùng cây sả cẩn thận xông, bọc lá sen đắp bùn chôn trong đống lửa nướng, rau dại dùng phiến đá nóng nướng chín. Còn lại ném vào trong nồi cùng cá đã làm sạch sẽ hầm, canh cá trắng sữa đặc sệt không ngừng quay cuồng, nhiệt khí bốc lên, cơ hồ có thể ngửi được hương khí mê người.

 

“Ta đại khái là điên rồi, xem Tiểu Vân Sinh nấu cơm ta cư nhiên vọng tưởng cảm thấy ta cũng có thể làm, còn phải xem lão sư tài năng khác đem ta đánh về hiện thực ∠(:△” ∠)_”

 

“Q-Q đói, ta tính toán tìm thứ gì che khuất cái cửa sổ nhỏ này, thực xin lỗi tiểu uỷ viên trị an ……”

 

“Tiểu Vân Sinh với mấy cái cửa sổ nhỏ khác không phải cùng một phong cách a…… Này đối lập quả thực thảm thiết đến ta không đành lòng xem……”

 

“Cầu hỏi, rốt cuộc có ai biết xuất thân của nhãi con cuối cùng gì hay không a? Nếu là không ai biết, ta coi như nhãi con là tiểu tinh linh lạp =▽=”

 

“Hết một ngày hôm nay, quần áo Tiểu Vân Sinh cũng chưa từng bị dơ ai! Đây là đồ thể thao nhà ai? Bỗng nhiên tâm động OvO”

 

“Xem nhãn, chính là Meda a! Bộ ảnh đầu tiên của nhãi con a, đặc biệt đẹp! Hữu nghị nhắc nhở, hiện tại phía dưới khu bình luận của Meda có chút loạn, không muốn phiền lòng tốt nhất đừng nhìn……”

 

“Lặng lẽ nói một câu, fans nhà T đây là điên rồi đi? Làm giống như vị kia nhà bọn hị là thiên vương siêu sao lạp ┓(=□=)┏”

 

“Ít nói lại ít nói lại, trong chốc lát nơi này cũng đánh nhau rồi……”

 

Phần lớn người xem vốn thủ trong phòng phát sóng trực tiếp nhỏ đều đúng hẹn trở về chủ phòng phát sóng trực tiếp, vô cùng náo nhiệt mà bồi cậu nói chuyện, trời nam biển bắc mà trêu ghẹo không ngừng.

 

Lục Vân Sinh chậm rãi học được cách hỗ động với bình luận, có đôi khi có người đặc biệt muốn nhìn món ăn nào, liền sẽ mang cameras nghiêm túc chụp một lần, thời điểm gặp bình luận nói giỡn ồn ào, cũng sẽ đỏ mặt cúi đầu cười nhạt, giơ thẻ bài có một câu không một câu mà đáp lại.

 

Nửa bầu trời cực cực khổ khổ nhiễm sắc hoàng hôn, đỏ đậm, cam vàng, tím nhạt, xanh xám, một tầng chồng một tầng lan tỏa, không trung nơi xa đã thành xanh đen an tĩnh.

 

Ánh lửa nhảy lên, gương mặt thiếu niên cũng bị hơ đến hơi hơi nóng lên, một bàn tay cầm gậy gỗ chậm rãi lay đống lửa.

 

Lục Vân Sinh thuần thục đúng lúc lấy gà ăn mày ra, bên ngoài nhẵn bóng, thịt gà tươi ngon chín mềm chỉ liếc mắt một cái đã khiến người thèm nhỏ dãi, đôi mắt đen nhuận an tĩnh lại như là chỉ lóe lên tia ngơ ngẩn.

 

“Tiểu Vân Sinh…… Có phải nhớ nhà quá hay không?”

 

“Quá dễ đón đi Q^Q trời tối, cơm nấu tốt, sao sáng như vậy, cũng chưa có người xem cùng ……”

 

“Phía trước câm mồm! Ta cư nhiên cũng nhớ nhà a a a ta không thể quay về a!”

 

“Sờ sờ nhãi con, đừng khổ sở lạp ô oa a…… Kêu gia trưởng ôm ngươi đi đi chúng ta không trộm lạp ô ô ô oa oa oa (PД`q. )”

 

“Tiểu Vân Sinh có thể kêu gia trưởng tới sao? Là cameras cố định đi? Gia trưởng không muốn lên ống kính liền ngồi phía sau cameras …… Dù sao chờ thời điểm tiết mục đăng lên chính thức cũng phải cắt nối biên tập, cắt một đoạn này đi thì tốt rồi!”

 

Lục Vân Sinh đang phân tâm nghe hệ thống ở trong đầu hội báo hướng đi mới nhất của Đàm Nhất Triết, bỗng nhiên hoàn hồn, tầm mắt dừng ở trên cái bình luận cuối cùng, ánh mắt bỗng chốc sáng lên.

 

……

 

Tổ làm phim ở một khác đầu, đã vội đến gần như sứt đầu mẻ trán.

 

“Nhất định là có người cố ý tổ chức, xóa đều xóa sạch sẽ!”

 

Đạo diễn không hiểu ra sao, nôn nóng mà đi qua đi lại, một bên tận lực triệu tập nhân thủ hỗ trợ xóa bình luận điều tiết, ngày lại càng nhiều bài viết khiêu khích: “Rốt cuộc là chuyện như thế nào —— Đàm Nhất Triết bên kia điên đến nỗi thành như vậy sao?”

 

Cùng so sánh với bình luận trực tiếp hài hòa, khu bình luận sớm đã hoàn toàn loạn thành một đoàn, trên Weibo cũng dần dần bắt đầu xuất hiện âm thanh bất đồng. Càng ngày càng nhiều người tràn vào, sự tình cũng trở nên càng thêm khó giải quyết.

 

Đầu tiên là có người nói Lương Minh tay chân vụng về, ngũ cốc cũng không phân biệt được, cái gì cũng làm không xong, còn muốn tiểu hài tử người mới nhà người ta âm thầm hỗ trợ. Lại nói Lục Vân Sinh so với Lương Minh mạnh hơn nhiều, không nên chỉ làm nhân vật phụ trợ không thế nào lên sân khấu——dẫm một phủng một quá mức rõ ràng, đặt ở chỗ nào đều nhìn ra ý muốn gây chiến.

 

Dùng từ quá khắc nghiệt, bài post lại quá nhiều, rốt cuộc khiến cho fans Lương Minh bất mãn.

 

Hai bên hỗn chiến, fans ngay cả tiết mục cũng chưa xem trực tiếp tràn lại đây cãi nhau, thậm chí có không ít trực tiếp tiến hành công kích cùng châm chọc mỉa mai Lục Vân Sinh. Khu bình luận một mảnh chướng khí mù mịt, chỉ nhìn đến cũng làm người đau đầu đến lợi hại.

 

“Ta trước đi tìm Vân Sinh xem, dẫn cậu trở về, hôm nay liền đến đây thôi.”

 

Cố Hàn Sơn mặt trầm như nước, lấy di động ra phát tin tức, phát đến một nửa rồi lại chần chờ, sau một lúc lâu vẫn là xóa sạch từng chữ từng chữ, một lần nữa cất vào túi quần, đứng dậy đi vào trong rừng.

 

Lục Vân Sinh sẽ không biết phát sóng trực tiếp, hiện tại rất có thể còn chưa từng nhìn đến khu bình luận, phát tin tức ngược lại có vẻ giấu đầu lòi đuôi.

 

Hôm nay tiểu hài tử khó được chơi đùa cao hứng đến như vậy, những chuyện sốt ruột này nên để y tới xử lý, không nên bởi vì vậy quấy nhiễu đến tâm tình Lục Vân Sinh.

 

Y có thể làm đều đã làm, liên hệ người hỗ trợ tìm được đoàn đội xuống tay, phối hợp với tổ làm phim tiến hành giải thích cùng khai thông, ở trên Weibo nếm thử một sự nhịn chín sự lành —— làm hết sức mình có đôi khi là chưa chắc là có thể gặp thiên mệnh. Tranh luận sẽ đi cùng với sự nổi tiếng, chuyện có thể làm hết thảy đều đã làm, y càng muốn chạy đến bồi Lục Vân Sinh.

 

Cố Hàn Sơn bước đi vội vàng, nỗ lực điều tiết tâm tình, làm thần sắc của mình có vẻ nhẹ nhàng một chút.

 

Đây là chuyện sớm hay muộn, y kỳ thật đã có chuẩn bị —— cây to đón gió, giới giải trí chính là một chỗ như vậy, muốn nhận bao nhiêu vinh dự, nhất định phải đeo trên lưng ít nhiều áp lực cùng chửi bới trái chiều, không ai có thể ngoại lệ.

 

Nhưng cặp mắt kia thật sự quá sạch sẽ.

 

Sạch sẽ đến chỉ cần nhìn vào liền phảng phất như nhìn tới linh hồn, sạch sẽ đến căn bản là không muốn để cậu thấy dơ bẩn cùng bất kham.

 

Di động bỗng nhiên vang lên, là Lục Vân Sinh điện hỏi y có muốn ăn cùng nhau cái gì hay không.

 

Âm thanh tiểu hài tử vẫn trong trẻo đến thấm ý ngọt, âm cuối thoáng cao lên, mang theo dịu ngoan nhẹ nhàng sinh ra đã có sẵn, làm người vừa nghe trong lòng liền cũng theo đó mềm mại ấm áp.

 

Cố Hàn Sơn đứng yên, nắm di động trầm mặc một lát, cười nhạt ôn thanh: “Ta ngửi thấy mùi vị lại đây…… Tới đón ta sao? Cách ngươi rất gần, quay đầu lại đi một đoạn là có thể tìm được.”

 

Động tĩnh đầu kia điện thoại cấp bách đến lộ ra kinh hỉ rõ ràng, Lục Vân Sinh vội vội vàng vàng dập tắt lửa đứng dậy, dọn xong cơm chiều vừa mới làm tốt. Muốn cất bước lại trở về, nhấp nhấp môi trên mặt ửng đỏ, nghiêm túc hướng màn ảnh khom người chào, chạy nhanh như bay tiến sâu vào trong rừng.

 

Cố Hàn Sơn thực nhanh liền thấy được thân ảnh màu trắng kia.

 

Ánh mắt Lục Vân Sinh vẫn trong trẻo như cũ, tinh quang tràn đầy hướng y cong mặt mày, giang hai cánh tay nhào thẳng lại đây.

 

Cố Hàn Sơn nửa ngồi xổm xuống, đem người vững vàng tiếp được ôm vào trong lòng ngực, nhẹ nhàng xoa tóc: “Chơi có vui không?”

 

Người đại diện không cao hứng.

 

Đối với cảm xúc từ trước đến nay rất mẫn cảm, Lục Vân Sinh ngửa đầu nhìn y, giơ tay chạm vào khuôn mặt ôn nhu Cố Hàn Sơn nỗ lực thả lỏng lại: “Thực tốt…… Hiện tại cũng thực tốt.”

 

Cậu đại khái biết vì sao Cố Hàn Sơn không cao hứng.

 

Hệ thống vừa mới không tình nguyện thông báo, nói là Đàm Nhất Triết tìm người châm ngòi quan hệ của cậu cùng nhân vật chính, hiện tại fans nhân vật chính đang che trời lấp đất chống lại cậu —— có chút lời nói nói đến quá phận xác thật khó tránh khỏi, hệ thống tức giận đến sập server ba lần, hiện tại còn ô ô khóc lóc không có thể hống được.

 

Tuy rằng theo cậu xem ra, những lời này đó cũng thật sự quá phận đến —— quá ôn nhu……

 

“…… Đều thấy được?”

 

Cố Hàn Sơn xoa gáy của cậu, đầu ngón tay ôn tồn ôm lấy sợi tóc, cản thận nhẹ nhàng xoa, nhìn vào ánh mắt vẫn thanh triệt như cũ.

 

Lục Vân Sinh chớp chớp mắt, gật gật đầu lại lắc đầu, đang muốn mở miệng, cánh tay vòng ở sau người bỗng nhiên buộc chặt, chặt chẽ đem cậu ôm vào trong lòng ngực.

 

“Ta biết đến.”

 

Lục Vân Sinh nhẹ nhàng nắm quần áo y: “Hot lên liền sẽ như vậy, đều sẽ. Này còn chỉ là bắt đầu, quen thì tốt rồi……”

 

Ngay cả thời điểm ái nhân làm ảnh đế lúc trước, cũng là không làm gì vẫn gặp anti fans.

 

Cùng so sánh với những cái nội dung trong trí nhớ đó, những chửi bới công kích nhẹ nhàng này với cậu mà nói đã xem như quá ôn nhu —— cho dù thời điểm nhìn thấy ít nhiều còn thấy khổ sở, cũng chỉ là một chút, hơn nữa vừa thấy Cố Hàn Sơn ngay cả kia một chút khổ sở cũng bị ném ra sau đầu.

 

Lúc trước cậu quyết định chủ ý đi con đường này, liền chưa từng sợ qua cái này.

 

Ôm ấp vẫn không có buông lỏng, Lục Vân Sinh ngẩng đầu lên còn đang muốn mở miệng, lại bị lòng bàn tay ôn nhu bao lại.

 

Cố Hàn Sơn cúi đầu chăm chú chìn cậu, khắc chế hết sức ôn tồn mà nhẹ nhàng chạm vào hôn một cái: “Ta muốn nói không phải chuyện đó……”

 

Mong muốn bảo vệ tâm tình của một người hoàn toàn vượt ngoài thường thức chức nghiệp của người đại diện, hơn nữa cũng không hợp lý.

 

Vô luận Lục Vân Sinh có nhìn đến những cái chửi bới chỉ trích bỗng nhiên chen chúc tới đó hay không, có năng lực thừa nhận hay không, có thể dùng sức lực của bản thân để khắc phục hay không. Cố Hàn Sơn đều muốn chỉ mình có khả năng, chạy đến bên người cậu, đem người ôm vào trong lòng ngực, để bản thân thay cậu đối mặt với hết thảy này ——

 

Cánh tay Cố Hàn Sơn siết chặt lại, đem người ôm trên vai, lòng bàn tay phủ lên mái tóc: “Ta sẽ xử lý, tất cả mọi chuyện…… Ta sẽ xử lý, đều giao cho ta. Cho nên Vân Sinh, phải thật vui vẻ……”

 

—— Nếu không có cách nào làm cặp mắt kia chỉ nhìn thấy lời nói tốt đẹp.

 

Người đại diện âm thanh trầm thấp, cái hôn nhỏ vụn dừng ở giữa trán: “Phải thật vui vẻ, Vân Sinh, nhớ phải vui vẻ……”

 

—— Vậy chỉ nhìn y, là được.

 

Lục Vân Sinh ngẩng đầu, mắt đen trơn bóng doanh đầy sao trời, mặt mày hoà thuận vui vẻ cong lên, ngửa đầu nhận cái hôn của y.

 

Ánh sáng vừa lúc.

 

Hệ thống trừu nghẹn tám mặt xoay quanh, chung quy khó có thể ngăn được hoàn toàn, bình luận trái chiều đã lan tràn tới trên trực tiếp.

 

“Nghe danh tới chơi, cho nên chỉ có chút bản lĩnh này? Đến lượt ta ta cũng có thể làm a:)”

 

“Cùng một ca sĩ so trù nghệ…… Ngươi như thế nào không kêu đầu bếp tới ca hát đâu? Có bản lĩnh cho Lục cái gì kia nhà các ngươi đi tham gia tuyển tú so ca hát a, diss chúng ta tính là bản lĩnh gì?”

 

“Muốn hot muốn tới điên rồi đi, buông tay, nhà của chúng ta tốt nhất dẫm a.”

 

“Mới xuất đạo đã có tài nguyên tốt như vậy, Meda game show thay nhau nâng, đây là hậu trường có bao nhiêu lớn a? Không thể trêu vào không thể trêu vào.”

 

“Cười chết 233333 tra xét nửa ngày mới biết được, cho nên thì ra chỉ mới chụp qua một cái quảng cáo một cái game show? Xuất đạo một tuần? Thật là tai to mặt lớn nga……”

 

“??Này đó cùng Tiểu Vân Sinh có quan hệ gì, không được phá sao??”

 

“Chỉ cần mở khu bình luận Weibo tự mình xem, lời trong lời ngoài đều là Lương Lương nhà chúng ta không biết nấu cơm liền không xứng làm khách quý…… Chê cười, ai nói làm khách quý liền phải biết nấu cơm?”

 

“Còn không phải là hỗ trợ tìm chút ăn cùng củi lửa sao, giống như tất cả khách quý đều thiếu ơn cậu ta ┓( ‘-‘ )┏ nói không chừng là tổ tiết mục an bài đâu.”

 

“Nói nữa, chỉ có trình độ này có cái gì để khoe khoang? Liền tính đặt ở trước mặt Lương của ta, Lương của ta nhịn đói ba ngày, cũng lười đến ăn một ngụm của các ngươi hảo sao:)”

 

Thích Lục Vân Sinh phần lớn là chút fans người qua đường, còn không có hình thành đoàn đội, miễn cưỡng giải thích hai câu đã bị bình luận mênh mông cuồn cuộn tách ra. Không ít người đều tức giận đến hốc mắt đỏ lên, đang thấy may mắn ít nhất Tiểu Vân Sinh lúc này không nhất định nhìn di động, một đạo thân ảnh lại bỗng nhiên xuất hiện ở bên cạnh màn ảnh.

 

Lương Minh lạc đường mờ mịt nhìn chung quanh, một mình lẻ loi bị hương khí nồng đậm một đường câu dẫn lại đây, ở trước nồi hai mắt tỏa ánh sáng đứng yên, thật sâu hít một mũi canh cá tươi ngon.

 

Rau dại tươi mới, canh cá đậm hương. Gà ăn mày mới vừa nướng ra lấy lá cây che, cá tiêu hương kim hoàng nướng tốt, đang nằm sõng soài trên phiến đá, chỉ xem một cái liền biết, nhất định giòn đến ngay cả xương cũng có thể trực tiếp nhai nát nuốt vào.

 

Lương Minh bất động bước chân đóng đinh tại chỗ, hầu kết trên dưới động không ngừng, thiên nhân giao chiến giãy giụa một lúc lâu, rốt cuộc cẩn thận mà dò tay ra.

 

Tác giả ó lời muốn nói:

 

Lương · tự mình vả mặt · vận mệnh triệu hoán · nhân vật chính cái gì · không biết · không biết · Minh: Thật, thật thơmヾ(ノQ﹃Q)ノ

 

Anti· Lương của ta đói ba ngày · lười đến ăn một ngụm ·fans:?????

 

# liền #

 

# có thể nhẫn một chút #

 

# không ăn sao

 

#( ̄-(# ̄)☆╰╮( ̄▽ ̄///)

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: