[Pháo hôi]Chương 129

[Pháo hôi]Chương 129

Edit&Beta: Giếng.

Ở dưới cái nhìn chăm chú của người đại diện nghiêm khắc, âm thanh đạo diễn càng ngày càng nhỏ, rốt cuộc hoàn toàn im miệng.

 

Cố Hàn Sơn thu hồi tầm mắt, kẹp cái bánh bao nhỏ kia cẩn thận ăn: “Cái này ăn ngon, ta thích.”

 

Nhà tiểu nghệ sĩ mình lần đầu tiên duỗi chiếc đũa, liền tính là gắp khối thịt kho tàu, cũng là thịt kho tàu chay.

 

Tố chất thân thể Lục Vân Sinh tốt đến kinh người, bất luận ăn như thế nào, ăn cái gì, chỉnh thể số liệu đều không có bao nhiêu biến hóa, đi theo tổ tiết mục chạy ba ngày ở trong núi cũng không bị phơi đen chút nào. Người đại diện ngoài miệng không nói, trong lòng kỳ thật sớm đã nhịn không được lặng lẽ phóng khoáng đối với yêu cầu đồ ăn.

 

Chỉ là bộ dáng đối ngoại, vẫn như cũ là tận lực làm theo.

 

Phim lần này nghe nói là đại chế tác đứng đắn, 《 Bạch vũ hành 》, lấy một thế hệ tướng môn làm điểm xuất phát để giảng thuật sự thay đổi mang đến thịnh suy vinh nhục cho một triều đại, là bộ phim dùng để áp trục năm nay. Thành viên tổ chế tác đều cực có danh tiếng trong ngành, từ trước đến nay yêu cầu cao đến thái quá, người muốn đi vào vẫn như cũ chen bể đầu.

 

Nếu không phải vừa lúc cần diễn viên trẻ tuổi thân thủ tốt tới diễn nam chính thời kỳ thiếu niên, ở trong giới lại không tìm được người thích hợp, dù lấy mặt mũi Cố Hàn Sơn mang theo một người mới hoàn toàn, cũng không nhất định có thể đem nhân vật tranh thủ xuống.

 

Đạo diễn《 Bạch vũ hành 》tên Lôi Hoành Bác, làm người nghiêm khắc đã tốt muốn tốt hơn, tính tình nổi danh nóng nảy, diễn viên lớn lớn nhỏ từng cùng hắn hợp tác chưa có một ai không bị hắn mắng qua, bản thân hắn cũng đích xác có thực lực cùng tự tin này.

 

Nhân vật lần này còn chỉ mới định ra, qua mấy ngày nữa phải qua bên kia thử kính, bộ phim lần này cố ý cường điệu nam chính lúc này chưa cập quan, nhất định phải nghiêm khắc ăn uống điều độ điều chỉnh hình thể, bảo đảm có thể liếc mắt một cái liền nhìn ra toàn bộ cảm giác thiếu niên.

 

Thể chất ăn không mập giống như Lục Vân Sinh vậy quá hiếm thấy, nói ra người ta cũng chưa chắc tin tưởng. Trong giới mọi người đều hoặc nhiều hoặc ít nhận thức, lại thường xuyên có chút dụng tâm kín đáo, nếu tin tức Lục Vân Sinh không ăn uống điều độ khống chế thể trọng truyền ra, nói không chừng liền thành vấn đề thái độ.

 

Mấy nghệ sĩ Cố Hàn Sơn mang từng đóng phim với Lôi Hoành Bác, không ngờ khiến tiểu hài tử bị giáo huấn bởi vì loại sự tình này, cho nên cũng càng chú trọng cách nói đối ngoại, cúi đầu xụ mặt lột vỏ tôm hùm: “Thịt tôm hùm cũng tính sao?”

 

Đạo diễn: “……”

 

Cố Hàn Sơn lột đến thuần thục, vỏ tôm nhẹ nhàng vừa chuyển, thịt tôm tươi mới liền lọt vào đĩa nhỏ, chấm nước sốt hai cái, săn sóc mà đặt ở đĩa trước mặt Lục Vân Sinh.

 

Đại khái là bị chữ ăn chay vừa rồi nhắc nhở, lần này tiểu hài tử lại do dự mà không duỗi chiếc đũa, hầu kết nhẹ nhàng động, lại vẫn như cũ ngoan ngoãn nhấp môi cúi đầu bất động.

 

“…… Không tính! Đây là hải sản, hải sản làm sao có thể tính là thịt?”

 

Đạo diễn nháy mắt đột nhiên nhanh trí, kịp thời mở miệng: “Cái này tùy tiện ăn, đều ăn không mập người!”

 

Người đại diện khắc nghiệt vừa lòng mà cong cong môi, lôi kéo tiểu nghệ sĩ hạt giống độc đinh hướng bên người ngồi ngồi, đem thịt tôm hống cậu ăn, hai người lại cúi đầu lẩm nhẩm lầm nhầm nói chuyện.

 

Đạo diễn cô độc uống lên một bữa rượu thay cơm, ghé vào trên bàn ngủ rồi.

 

……

 

Một bữa cơm ăn đến sắc trời dần tối, mọi người rượu đủ cơm no, tổ tiết mục còn phải đi về vội vàng một kỳ cắt nối biên tập mới phát sóng, tạm thời cũng tới thời điểm nên cáo biệt.

 

Mức độ nổi tiếng của Lục Vân Sinh hiện tại so với lúc trước đã cao không ít, không thể lại tùy tùy tiện tiện xuất đầu lộ diện. Cố Hàn Sơn dẫn tiểu nghệ sĩ cùng mỗi người chào hỏi qua rồi rời đi, dẫn người vào thang máy, móc ra khẩu trang sớm chuẩn bị tốt giúp cậu mang lên: “Ăn no chưa?”

 

“No rồi.”

 

Đón nhận quang mang nhu hòa lạc trong hắc đồng, Lục Vân Sinh nhịn không được cong lên mặt mày, phối hợp mà ngẩng đầu để y tự mình đem khẩu trang mang vào.

 

Đầu ngón tay ấm áp xẹt qua vành tai, ôm lấy đuôi tóc mềm mại, cũng ở trên vành tai trắng nõn tô điểm chút huyết sắc nhàn nhạt.

 

Cố Hàn Sơn giúp cậu mang xong khẩu trang, ánh mắt lại vẫn như cũ không có dịch đi.

 

Lục Vân Sinh chớp chớp mắt, theo bản năng ngẩng đầu, thần sắc nghiêm túc đối ngoại của người đại diện đã chầm chạp dịu lại, hướng cậu mỉm cười, ngón trỏ ngón giữa hơi gập khép lại, cách khẩu trang nhẹ nhàng ấn một cái ở trên môi cậu: “Mấy ngày nay…… Khất không ít tiền lương.”

 

Xúc cảm mông lung cách một tầng khẩu trang rơi xuống, ngược lại càng khiến người tim đập càng mau.

 

Thang máy còn đang thong thả đi xuống, Lục Vân Sinh theo bản năng nín thở, âm thanh cách khẩu trang truyền ra, càng thêm có vẻ nhẹ nhàng mềm mại: “Thiếu…… Bao nhiêu?”

 

Tiểu hài tử da mặt mỏng, còn không chịu thân cận ở bên ngoài, nói mấy câu liền hồng tới cổ áo.

 

Một âm thanh leng keng vang lên, thang máy ở phụ tầng bãi đỗ xe dừng lại, ánh sáng loãng dừng ở dưới chân, an tĩnh đến phảng phất có thể nghe được tiếng tim đập vang.

 

Cố Hàn Sơn cười cười, xoa xoa đầu cậu, ấn chìa khóa tìm xe, cố ý nghiêm trang mà khó xử: “Này nhưng khó tính —— tính qua tính lại, đại khái còn không rõ……”

 

Chuyện này còn không rõ!

 

Ngực Lục Vân Sinh nhẹ nhàng nhảy dựng, ánh mắt sáng lên, khóe môi dưới khẩu trang nhịn không được nhanh chóng nhếch lên, tiến lên một bước kéo lại tay y.

 

Bỗng nhiên liền cao hứng.

 

Cố Hàn Sơn không khỏi hơi kinh ngạc, nhìn vào quang mạng xán lạn trong mắt đen, nhịn không được cứng họng, che chở cậu lên xe, chính mình lại không nóng nảy, chỉ là thò người ra không nhanh không chậm giúp cậu cài đai an toàn.

 

Lục Vân Sinh lòng tràn đầy ngóng trông nhanh lên về nhà trả nợ, ngoan ngoãn ngồi dựa ở trên ghế phụ, không tiếng động mà lấy ánh mắt thúc giục y.

 

Tiểu hài tử hiếm khi biểu hiện ra ý nguyện của mình rõ ràng như vậy, Cố Hàn Sơn bị ánh mắt cậu nắm, thoáng thu tay lại cúi đầu, con ngươi đen nhuận có quang mang mềm mại lóe lên, giống như viên kẹo bị nghiền nát thật nhỏ, lấp la lấp lánh mà liên tiếp dính lên trên người y.

 

Cố Hàn Sơn lại khó nén ý cười, vẫn như cũ duy trì tư thế giúp cậu cài đai an toàn, một tay cởi khẩu trang cậu, hạ xuống cái hôn ở trên cánh môi, rốt cuộc thỏa mãn than thở một tiếng: “Muốn thân thân ngươi…… Nhịn một bữa cơm.”

 

Y càng nhẫn, liền càng là nhịn không được đem lực chú ý đặt ở trên người Lục Vân Sinh. Nhìn cặp mắt kia khi ăn được đồ vật yêu thích liền thỏa mãn mà nheo lại, nhìn môi nhạt màu theo nhấm nuốt nhẹ động, nhìn ngón tay trắng nõn tinh tế ở trên dưới chén trà sứ không ý thức hoạt động —— phảng phất liền tính cái gì cũng không làm, chỉ cần nhìn cậu như thế này, trong lòng cũng cảm thấy thỏa mãn.

 

Còn tiếp tục như vậy, nói không chừng thật sự không nhịn được để tiểu nghệ sĩ của y chạy ra ngoài, bị người khác tùy tùy tiện tiện thấy được.

 

Người đại diện từ trước đến nay nghiệp vụ hoàn mỹ kịp thời thu hồi loại ý niệm không nên có này, đóng cửa xe từ một đầu khác lên xe, đem lòng bàn tay phủ lên đôi mắt Lục Vân Sinh, âm thanh vẫn như cũ nhu hòa ôn tồn: “Nhắm mắt lại nghỉ một lát đi, chờ tỉnh liền đến nhà.”

 

Ở ngoài dã ngoại quay chụp ba ngày, mới về nhà thay quần áo, ngay cả ghế cũng chưa ngồi đã bị kéo đến nơi này tới ăn cơm, tinh lực Lục Vân Sinh lại tốt, chịu đựng đến lúc này cũng đã có chút ăn không tiêu.

 

Thời điểm nhiều người trong lòng ít nhiều nhấc lên, còn có thể đánh lên chút tinh thần, chỗ chỉ còn lại có hai người, ngay cả không khí cũng là yên lặng ôn nhu, mệt mỏi cũng mông lung ở trong bóng tối dâng lên.

 

Hiện tại ngủ, chờ về nhà là có thể cùng nhau chơi đùa thêm chốc lát.

 

Đầy lòng Tiểu nghệ sĩ đều là ý niệm trả nợ, nghe lời gật gật đầu, khé đôi mắt an tĩnh dựa trên lưng ghế, không bao lâu hô hấp liền trở nên đều đều ổn định.

 

Cố Hàn Sơn chờ cậu ngủ say, mới phóng nhẹ động tác khởi động xe, một đường trở về nhà.

 

Trên đường chính đã không còn người nào, ánh sáng từ đèn đường tận chức tận trách mà dừng ở trên mặt đất xi măng đổ bê-tông, tìm không thấy địa phương, liền từ ánh trăng tô lên ánh vàng nhạt.

 

Xe đã mua từ lâu, không phải xe bảo mẫu, niên đại cũng đã rất lâu đời rồi. Vẫn là đoạn thời gian kia Cố Hàn Sơn chạy khắp các nơi tìm đường ra, mới không bán cùng những thứ khác.

 

Lục Vân Sinh lại ngồi đến thỏa mãn, mỗi lần lên xe đều cao hứng giống như là sóc con trở về ổ, động tác nhanh đến mức y cũng không kịp hỗ trợ đỡ cửa xe.

 

Tiểu hài tử dựa vào ghế ngủ đến thoải mái, khóe môi hơi nhếch lên, lông mi dài dày như cánh quạ an ổn khép lại, gương mặt dưới ánh trăng trơn bóng mềm mại, đẹp đến cơ hồ khiến lòng người áy náy.

 

Cố Hàn Sơn đem lực chú ý kéo trở về, nhấn chân ga chạy ra từ cửa tiểu khu, lại vòng trở về một vòng.

 

Chạy show vốn chính là sống vất vả, Lục Vân Sinh mấy ngày này quá mệt mỏi, khó được có thể ngủ một lát, Cố Hàn Sơn không muốn đánh thức cậu, chỉ là một mặt chậm rãi bọc vòng ở trên tuyến đường chính bên ngoài.

 

Thời điểm Lục Vân Sinh tỉnh lại, xe vừa vặn lại một lần tới cửa tiểu khu.

 

Tiểu nghệ sĩ ngủ đến mơ mơ màng màng mặt mày nhập nhèm, thần sắc mông lung ngẩng đầu, còn không có kịp tự dùng chân mình đi đường, đã bị người đại diện thân sĩ một đường vững vàng bế lên, kêu cậu ghé vào trên vai mình, nện bước mạnh mẽ mà vào thang máy.

 

……

 

Hôm nay nhà cũ, hiệu quả cách âm vẫn là tốt như trước.

 

Hai người ở nhà nghỉ ngơi ba ngày, liền đánh xe chạy tới đoàn phim《 Bạch vũ hành 》.

 

Lục Vân Sinh không phải lần đầu tiên đóng phim, nhưng vẫn là lần đầu tiếp kịch bản không hề quan hệ với chính mình như vậy, cho dù có hệ thống lặp lại cam đoan gói kỹ thuật toàn năng tăng khả năng diễn lên, mấy ngày nay cũng khẩn trương không chịu được. Lôi kéo Cố Hàn Sơn giúp chính mình diễn tập mấy lần, kịch bản trong tay đều bị lật đến ẩn ẩn cong lên.

 

Nhân vật lần này của cậu là nam chính Thích Phi Vũ giai đoạn trước cập quan, cũng là giai đoạn nhân vật có chiều sâu và tính cách quan trọng nhất.

 

Thiếu niên tướng môn cẩm mã khinh cừu* gào thét mà tới, dạo chơi vui chơi trên giáo trường, trên đường giáo huấn lưu manh hỗn tạp, cung vàng điện ngọc đều dám dẫm, một thiếu niên khiến người toàn bộ kinh thành yêu không được bực không được—— thẳng đến khi ngoại địch xâm phạm, núi sông dao động, phụ huynh một người tiếp một người ngã xuống trên chiến trường, thiếu niên tướng quân chưa cập quan rưng rưng tiếp nhận di ngôn phụ thân lưu lại, mang theo đội quân một lần nữa bước lên sa trường tàn phá, ở trên yên ngựa đao kiếm lạnh băng không nói gì lăn đánh ra một thân huyết tinh, hoàn toàn trưởng thành vị tướng trấn quốc kiên nghị sắc nhọn.

 

*Cẩm mã khinh cừu: trích từ câu thơ “Xích chi thích Tề dã, thừa phì mã, ý khinh cừu” nghĩa là Anh Xích (tức Tử Hoa, học trò Khổng Tử) đi sang Tề, cưỡi ngựa béo, mặc áo da nhẹ. Ý nói giàu sang, hào phóng.

 

Lôi Hoành Bác tìm một tá diễn viên đều không vừa ý, Cố Hàn Sơn cũng chỉ là ôm ý niệm thử thời vận, đem tư liệu của Lục Vân Sinh gửi qua thử thử, cư nhiên bị liếc mắt một cái định xuống.

 

Nói trong lòng không đề cập tới cũng là giả.

 

Phim trường đều đã dựng lên, xa xa mà thấy khí phái cung khuyết lầu các, trầm mặc ở dưới ánh sáng mặt trời, có vẻ đại khí hào hùng.

 

Bên ngoài đều là vệ sĩ chuyên nghiệp, người không liên quan đương nhiên không vào được. Hai người bị xác nhận thân phận cùng giấy thông hành vài lần, rốt cuộc một đường tới được phim trường.

 

Ánh đèn đạo cụ đều đang bận rộn, người phụ trách vội vội vàng vàng chạy vội thúc giục an bài. Lôi Hoành Bác đang cùng diễn viên đóng vai nam chính nói chuyện, ánh mắt dừng ở trên người hai người, một tay làm ý bảo, đứng dậy đi tới.

 

“Lôi đạo, Giang lão sư.”

 

Bị Cố Hàn Sơn ở trên lưng cổ vũ nhẹ ấn một phen, Lục Vân Sinh tiến lên một bước, ấn theo lời người đại diện dạy, cùng hai người quy quy củ củ chào hỏi.

 

Cố Hàn Sơn đã cùng cậu nói qua, diễn viên đóng vai nam chính lần này chính là Giang Phong Thanh nổi danh cổ trang, xuất thân chính quy đứng đắn, kỹ thuật diễn vượt qua thử thách hình tượng xuất chúng, nhận giải thưởng nhận đến mỏi tay, mỗi một bước một cái dấu chân tới đâu chỗ đấy hot lên, cơ sở fans khổng lồ kiên cố đến có thể so với minh tinh đang hot hiện tại.

 

Lục Vân Sinh không có vai diễn phối hợp với hắn, hai người lại rốt cuộc thừa trước khải sau*, dù cho cọ sát có hơi không thông thuận, đều sẽ làm hiệu quả quay chụp ra tới có vẻ không đủ xuất sắc.

 

*Thừa trước khải sau: đề cập đến việc kế thừa sự nghiệp của các bậc tiền bối và mở đường cho thế hệ mai sau, ý là em thụ diễn cảnh thiếu niên rồi tới người kia kết nối với vai diễn đó ở một giai đoạn khác.

 

Giang Phong Thanh ít lời, cũng không phải người thích làm khó, chỉ gật gật đầu đáp câu hảo. Nhưng thật ra Lôi Hoành Bác vẻ mặt nghiêm túc, tầm mắt chiếu trên người cậu quét hai vòng, nhíu nhíu mày bất mãn lắc đầu: “Vẫn là quá ngoan……”

 

Thiếu niên Thích Phi Vũ là tính tình có thể đem cả nóc nhà ném đi, Lục Vân Sinh vừa nhìn liền ngoan đến mức có thể đem nóc nhà lại hảo hảo đắp lên, tướng mạo có thể dùng hoá trang điều chỉnh, khí chất trên người không có biện pháp hỗ trợ che lấp.

 

Thời điểm hắn chọn Lục Vân Sinh cũng là lo lắng điểm này, hiện tại xem ra vẫn như cũ không có chuyển biến tốt đẹp.

 

Mấy ngày nay quay chụp vốn đã không thuận, còn không biết cái người mới này có thể đảm đương được nhân vật phá cách nặng ký như vậy hay không. Lôi Hoành Bác nhíu nhíu mày, vẫy vẫy tay: “Hoá trang diễn thử đi, trước nhìn kỹ hẵn nói.”

 

Nhân viên công tác phía dưới không dám trì hoãn, trang phục đạo cụ bước nhanh chạy tới, đem chuẩn bị quần áo tốt cùng nhau ôm vào phòng thay quần áo.

 

“Ta mới vừa hỏi, đạo diễn mấy ngày nay tâm tình không tốt, thích phát giận lên người khác, đừng khẩn trương.”

 

Cố Hàn Sơn kịp thời đi qua, tiếp được áo bào trắng hoa văn chỉ vàng hoa mỹ nặng nề giúp cậu thay, một bên ở phòng thay quần áo nắm chặt thời gian cùng tiểu nghệ sĩ nhà mình thấp giọng nhắc nhở: “Liền ấn theo lúc trong nhà diễn, không cần khẩn trương, hắn thích mắng chửi người, liền nhắm lại lỗ tai không cần nghe liền xong, chờ về nhà nói với ta ……”

 

“Ta biết.”

 

Lục Vân Sinh gật gật đầu, giang hai cánh tay để y đem ngọc bội cài lên, lặng lẽ ôm ôm người đại diện quá mức nhọc lòng, gương mặt ở trên cần cổ y dán lên: “Ta hảo hảo diễn.”

 

Không có bị không khí phim trường kinh sợ, quang mang mắt đen vẫn như cũ là chấp nhất kiên định quen thuộc. Cố Hàn Sơn hướng cậu cười cười, nghiêm túc gật gật đầu, áp lo lắng xuống đáy lòng, đưa cậu ra cửa.

 

Hôm nay quay chính là cảnh giáo trường.

 

Hiện tại còn không có chính thức bắt đầu quay chụp, mấy diễn viên đóng thế đang phụ trợ chạy tràng xác định vị trí máy móc. Lôi Hoành Bác lật lật kịch bản, ý bảo mấy cái diễn viên phối hợp đã thay đổi trang phục, để Lục Vân Sinh diễn một đoạn trêu chọc thiên tướng ở giáo trường.

 

Thiếu niên Thích Phi Vũ mới từ thư đường đi ra, chạy đến giáo trường xem luyện binh, tới kịp lúc trong quân đang so kỹ, người thắng có thể nhận một cái binh lực. Hắn từ nhỏ gầy yếu nhiều bệnh, không được cha mẹ chấp thuận tới giáo trường, chỉ có thể trộm đi theo lão binh hộ vệ trong nhà luyện võ, cũng không biết chính mình đã tới cấp bậc gì, nhìn bên trong náo nhiệt thấy cái mình thích là thèm, lỗ mãng hấp tấp một đường đâm đầu tiến vào.

 

Lục Vân Sinh sớm diễn thuộc lòng một đoạn này, đã có được kỳ năng diễn xuất từ chỗ hệ thống, thay quần áo đi diễn, một chút mềm mại an tĩnh trên người liền rút đi.

 

Lôi Hoành Bác vốn còn không chút để ý cùng Giang Phong Thanh nói chuyện, dư quang ngó thấy cậu mở miệng, bỗng nhiên ngồi thẳng, ánh mắt không khỏi sáng lên.

 

Tiểu thiếu gia phủ tướng quân thật vất vả từ thư đường chạy ra cáo mượn oai hùm, cầm lệnh tiễn lấy được từ chỗ phụ thân, nghiêm trang mà mặc vào khôi giáp, cũng muốn tham dự so kỹ hôm nay. Bị mấy cái thiên tướng cẩn thận khuyên, liền nửa thật nửa giả mà nổi lên phát tác tính tình thiếu gia, giận dữ sai sử muốn uống muốn người quạt, trong chốc lát lại kêu không thoải mái, ỷ vào phụ thân huynh trưởng không ở, đem mấy cái thiên tướng đều trêu đùa đến sứt đầu mẻ trán.

 

Thanh niên dịu ngoan lúc trước kia gần như tìm không thấy, trước mắt là một thiếu niên hậu duệ quý tộc rất sống động. Kiêu căng hầu phủ dưỡng ra cùng trời sinh quý khí phong nhã pha lẫn, khiến người yêu cũng không phải hận cũng không phải, sầu đến đầy đầu là mồ hôi, cố tình một câu cũng không hạ được nhẫn tâm mắng cậu*.

 

*Nhân vật này lúc bé thụ đóng thì xưng hô cậu còn nhắc đến hay người khác đóng thì hắn nha mọi người.

 

Thế nhưng so với kỳ vọng của Lôi Hoành Bác còn muốn càng tốt.

 

Vừa thấy đôi mắt đạo diễn tỏa sáng, người đại diện của Giang Phong Thanh là Phương Xuyên lại ngược lại đỡ trán, không phải không có đồng tình mà vỗ vỗ bả vai Cố Hàn Sơn bên cạnh, cùng y thấp giọng mở miệng: “Tiểu hài tử nhà các ngươi thảm.”

 

Mọi người đều là đồng hành, cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy, giao tình một bàn tiệc rót rượu người khác. Cố Hàn Sơn nhíu nhíu mày, cũng hạ giọng: “Sao lại thế này, không phải diễn khá tốt sao?”

 

“Lôi đạo người này có tật xấu, ngươi diễn không tốt như vậy, hắn tuyệt vọng cũng liền không mắng ngươi, mặc kệ ngươi tự sinh tự diệt, đừng chậm trễ hiệu quả của toàn thể đoàn phim là được. Nhưng ngươi nếu diễn quá tốt, thế hắn sẽ cảm thấy ngươi còn có thể càng tốt, chẳng qua chính là không bị buộc ra tới……”

 

Phương Xuyên quán một buông tay, thở dài: “Không nói gạt ngươi, Giang ca chúng ta bên này tiến tổ mười ngày, bị la hơn mười lần còn chưa ngừng, làm cho toàn đoàn phim đều bị mắng theo ai.”

 

Cố Hàn Sơn nghe vậy trong lòng trầm xuống, tiến lên một bước gần như lập tức phải đem tiểu nghệ sĩ nhà mình lãnh về, bị Phương Xuyên một phen bám chặt: “Đừng nóng vội đừng nóng vội ——bị mắng cũng là chuyện tốt! Chỗ này ai bị mắng càng nhiều đi ra ngoài càng được khen đến càng hot, toàn đoàn phim đều giống nhau, ai cũng không ít hơn ai, ngươi xem là được……”

 

Nhìn cũng không được!

 

Tiểu hài tử chính mình đặt ở đầu quả tim, ở nơi này bị người mắng đến đầu đều nâng không dậy nổi, dù Cố Hàn Sơn có tính muốn cho Lục Vân Sinh phát triển tốt cũng chịu không nổi cái này.

 

Miễn cưỡng bình tĩnh tâm thần, lực chú ý thả lại trong sân, đạo diễn quả nhiên đã bộ dạng dữ tợn rống lên.

 

“Ánh mắt! Ánh mắt còn không đúng, quật cường còn thiếu!”

 

“Ngươi vừa rồi thu tay lại làm gì kia? Ngươi có thể đẩy đến quăng ngã hắn sao? Dùng sức, đừng run run rẩy rẩy!”

 

“Quật! Quật ngươi không hiểu sao? Người khác không cho ngươi lên giáo tràng, ngươi không phục, ngươi muốn đánh mặt hắn —— làm không được có phải hay không? Làm không được ngươi liền trở về! Đừng ở chỗ này lãng phí thời gian của ta!”

 

Cố Hàn Sơn cắn chặt răng, hỏa khí đằng đằng bốc lên, dùng sức tách đám người ra.

 

Dù sao cũng là lần đầu chính thức đóng phim, hắn răn dạy đến càng lợi hại, Lục Vân Sinh càng tìm không được cảm giác. Vốn biểu hiện còn đang tốt bị một hồi răn dạy như vậy đổ ập xuống, lại diễn qua lại quá nhiều lần, động tác cùng lời kịch không có vấn đề gì đều có chút không vào trạng thái.

 

Không nghĩ tới tiểu hài nhi Cố Hàn Sơn mang đến thiên phú tốt như vậy, mong đợi của Lôi Hoành Bác đối với cậu đã từ khách mời rút tới so với diễn viên chính còn muốn cao hơn, giọng rống đến vang rung trời. Thói quen mắng mỏ mới muốn đổ ập xuống, Cố Hàn Sơn đã giết qua, đem Lục Vân Sinh không biết theo ai một phen che ở phía sau.

 

“Ngươi làm gì?”

 

Lôi Hoành Bác đã sớm cùng y nhận thức, cũng không có khách sáo như đối với người ngoài, đỉnh mày nhíu chặt thần sắc không kiên nhẫn: “Ta còn không có mắng ngươi đâu —— lúc ấy nói như thế nào! Ngươi luôn miệng nói để cậu ta điều chỉnh tốt trạng thái, giờ ngươi che chở cậu ta như vậy, cậu ta làm sao có thệ tự mình diễn kịch?”

 

Tiểu hài nhi sau lưng đang nhẹ nhàng phát run, ngực Cố Hàn Sơn không ngừng phập phồng, lửa giận dâng đến đỉnh đầu phát trướng, khàn giọng mở miệng: “Cậu ấy vừa mới khởi bước, ta có kế hoạch của ta. Ở đây đều là trong giới …… Ai nên mắng cũng không thể thiếu, ai không nên mắng, ta một câu cũng không muốn để cậu dính phải.”

 

Lôi Hoành Bác ngẩn ra, cũng phát giác chính mình tựa hồ có chút nóng nảy qua đầu, rồi lại thật sự luyến tiếc liền như vậy từ bỏ một hạt giống tốt, trầm giọng giận mắng: “Không mắng cậu ta, như thế nào kích ra diễn xuất trong ánh mắt cậu ta? Lúc này Thích Phi Vũ muốn quật, nếu không chịu thua, trên mặt không biểu tình đều phải dựa vào đôi mắt nói chuyện, muốn đem ngạo khí không cam lòng nghiệm ra cho người khác xem—— cậu ta chỉ kém một chút như vậy!”

 

“Thiếu chút nữa liền thiếu chút nữa đi, ngài muốn mắng như vậy, ta liền đem người mang đi.”

 

Cố Hàn Sơn cứng rắn mà trở về một câu, nhắm mắt lại, xoay người dẫn người phải đi, bị Lôi Hoành Bác nổi giận đùng đùng gọi lại: “Ngươi đây là có ý tứ gì? Muốn hot lại không muốn chịu khổ, vậy đi làm lưu lượng! Ngươi đem cậu ta nhét vào đoàn phim còn không phải là muốn cho cậu ta tự chính hot sao? Ngươi ——”

 

“Vậy làm lưu lượng! Không đảm đương nổi lưu lượng ta chăm sóc cho cậu ấy!”

 

Lục Vân Sinh đến bây giờ đều đang phát run, Cố Hàn Sơn nhịn không được lạnh giọng trả về một câu, hít sâu áp áp nỗi lòng, hướng hắn khom người chào: “Thực xin lỗi, Lôi đạo, giới hạn chịu đựng của chúng ta không giống nhau…… Quấy rầy.”

 

“Cố Hàn Sơn!”

 

Không nghĩ tới đối phương sau khi trải qua những chuyện đó cư nhiên gần như thay đổi thành người khác, cơ hồ hoàn toàn không có tiêu chuẩn của người đại diện chuyên nghiệp. Lôi Hoành Bác nhíu chặt mi, lửa giận rốt cuộc bị dẫn tới hoàn toàn thay đổi đối tượng: “Chuyện của ngươi chúng ta cũng đều biết…… Ngươi chỉ còn lại một nghệ sĩ như vậy! Chính ngươi không chí khí, đừng chậm trễ tiền đồ cậu ta cũng đi theo ngươi——”

 

“Không phải.”

 

Tiếng nói còn mang theo khàn khàn sạch sẽ vang lên tới, bỗng nhiên đánh gãy Lôi Hoành Bác.

 

Lục Vân Sinh đi ra, hốc mắt hơi hơi đỏ một vòng, đáy mắt lại là quang mang chấp nhất kỳ lạ chưa bao giờ có. Hướng đạo diễn cúi thật sâu, thở sâu thấp giọng mở miệng: “Cố lão sư rất tốt, y là người đại diện tốt nhất.”

 

Lâu lắm không gặp được tình huống như vậy, cậu còn không phải có thể khống chế phản ứng trong tiềm thức chính mình. Nhưng nếu là vì chứng minh chút gì đó, hắn không phải không thể lại bức chính mình một lần.

 

Lục Vân Sinh nhắm mắt hít sâu, phát hiện vẫn như cũ nghĩ không ra tiếp theo nên nói cái gì, ánh mắt dừng ở trên người mấy diễn viên đã mặc trang bị ngơ ngẩn nhìn lại đây, cắn chặt răng đi qua.

 

“Ta nói ta làm—— đem bao đựng tên cho ta, quăng ngã tàn ta tự đi cùng phụ thân tạ tội!”

 

Lời kịch trong kịch bản một chữ không sai niệm ra tới, thiếu niên hốc mắt đỏ lên, đáy mắt sáng lên không cam lòng lại sáng chói, tiếng nói trong trẻo như là mũi tên dài thẳng tới trời cao, xuyên thấu sương mù sáng sớm oi bức dày nặng.

 

Ánh mắt ôn nhuận mở to đến kiếm phong sắc bén, con trai tướng quân áo bào trắng bạc khí thế thẳng tới trời cao, trong mắt bức ra tia sáng mãnh liệt kỳ dị chước diễm.

 

Lôi Hoành Bác sửng sốt, vui mừng lộ rõ trên nét mặt mà một phen kéo lấy Cố Hàn Sơn còn đang sững sờ, dùng sức ở trên lưng chụp hai cái: “Được được —— ta đã biết, ta về sau lại không mắng cậu ta, ta chỉ mắng ngươi, mắng ngươi dùng tốt hơn nhiều!”

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Cố · bảo hộ nhãi con · chuyên nghiệp · người đại diện: ⊙□⊙??

 

# liền #

 

# dù sao #

 

#làm đi #

 

(`-ι_-`)

 

Lục · bùng nổ · bảo hộ đối tượng · siêu nỗ lực · Vân Sinh: Không, không phải như thế……ヾ(ノQ^Q)ノ

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: