[Pháo hôi]Chương 130

[Pháo hôi]Chương 130

Edit&Beta: Giếng.

Kết quả thử kính so với trong tưởng tượng còn càng thành công hơn.

 

Vì phương tiện bối cảnh, suất diễn của thiếu niên Thích Phi Vũ đều là an bài xen kẽ, một cảnh gần nhất cũng phải hai ngày sau mới bắt đầu quay, còn có thời gian sung túc cho Lục Vân Sinh tự mình điều chỉnh.

 

Lôi đạo đã giải quyết xong họa lớn trong lòng mặt mày hơn hở, tìm một trợ lý phát thẻ phòng, dặn dò Cố Hàn Sơn cần phải để Lục Vân Sinh điều chỉnh tốt trạng thái hoàn toàn, hai ngày này có thời gian có thể lại đây cùng diễn, liền lại chắp tay sau lưng quay lại đi chỗ huấn diễn viên.

 

“Đi a…… Lôi đạo mặt mũi đều dám bỏ! Còn chưa từng có thấy hắn mền lòng đối với ai vậy đâu, ngươi thật là đủ sủng tiểu hài tử nhà các ngươi!”

 

Người đại diện nhà Giang Phong Thanh vẻ mặt sùng bái mà tiếp cận lên, hứng thú bừng bừng lấy bả vai đâm y, tính toán lãnh giáo mấy chiêu bí tịch sống sót từ trong tay Lôi Hoành Bác: “Ngươi đã nói như thế nào? Ta vừa thấy Lôi đạo trừng mắt liền kinh sợ, một khi hắn mắng chửi người ta liền nói không ra lời ……”

 

“Đi tìm một đám người không nghỉ xả hơi mà mắng ngươi một tháng, quen thì tốt rồi.”

 

Cố Hàn Sơn không rảnh để ý tới người khác, thuận miệng trả lời một câu, nhéo thẻ phòng cất vào túi, nắm chặt thời gian ngẩng đầu nhìn qua.

 

Người phụ trách lại đây dẫn người đi thay quần áo, Lục Vân Sinh đứng ở tại chỗ không nhúc nhích, quay đầu lại ở trong đám người tìm y.

 

Diễn xong, cặp mắt đen nhuận kia liền lại khôi phục quang mang mềm mại dịu ngoan. Tựa hồ còn chưa hoàn toàn khôi phục từ bên trong cảm xúc, ngực tiểu hài nhi vẫn hơi hơi phập phồng, ánh mắt gặp phải y, quang mang đáy mắt liền sáng lên, bị người phụ trách kéo không thoát thân được, ánh mắt lại giống như rễ cây chặt chẽ dính vào trên người y.

 

Cố Hàn Sơn ba bước thành hai bước đi qua, từ trong tay người phụ trách tiếp nhận công việc thay quần áo, đem người một đường dẫn vào phòng thay quần áo.

 

Mặt trời hè chính ngọ* chói chang nóng bức, tiểu hài tử một tấc cũng không rời mà theo bên người, bước chân dán đến gắt gao, sờ lòng bàn tay toàn là ướt dầm dề mồ hôi lạnh, lạnh đến nhân tâm đều phát đau.

 

*12 giờ trưa.

 

Cố Hàn Sơn chỉ cảm thấy thở không nổi.

 

Cần phải đối diện với sự việc, mới biết được nguyên lai trước kia vô luận làm bao nhiêu kế hoạch, bao nhiêu chuẩn bị, đến lúc đó kỳ thật đều căn bản không dùng được. Y cùng Lôi Hoành Bác lại không phải lần đầu tiên hợp tác, biết tính tình đối phương là thế nào, đạo diễn nghiêm khắc mới có thể bức ra trò hay, sớm xây dựng tâm lý tốt, chuyện thật sự xảy ra không có ích chút nào.

 

Không được chính là không được, không bỏ được chính là không bỏ được.

 

Rõ ràng cười rộ lên đẹp như vậy ……

 

Cơ hồ sinh ra ý niệm đem tiểu nghệ sĩ nhà mình ôm trở về ai cũng không cho khi dễ, người đại diện đè ép tâm tư, ở trong lòng cho Lôi đại đạo diễn liền đánh tiểu nhân ba cái, chịu đựng đến khi rèm cửa đều keó xuống, liền đem người ôm chặt vào trong ngực.

 

Lục Vân Sinh ngẩn ra, thân thể căng thẳng dần dần mềm mại, an an tĩnh tĩnh dán ở cần cổ y, giống như tiểu động vật cọ cọ.

 

Mũi Cố Hàn Sơn đau xót, bao chặt tóc ngắn của Lục Vân Sinh, sức lực chậm lại nhẹ nhàng xoa, nghiêng đầu cực nhẹ chạm chạm ở thái dương: “Còn sợ không?”

 

Rõ ràng là tiểu gia hỏa mới ra khỏi ổ không lâu, móng vuốt vươn tới đều không đủ sức, như thế nào mỗi một lần nhìn thấy chính mình có việc, liền xù lông không quan tâm bên ngoài đâu?

 

“Không sợ hãi……”

 

Lục Vân Sinh dán chặt vào trong lòng ngực y, khóe môi nhấp lên, ngửa đầu lộ ra cái độ cung nho nhỏ: “Không sợ.”

 

Cố Hàn Sơn cúi đầu nhìn cậu, ánh mắt lọt vào đôi mắt cong, nhịn xuống xúc động hôn lên, lấy mu bàn tay nhẹ nhàng chạm chạm: “Không sợ liền tốt, hắn còn dám khi dễ chúng ta…… Ta liền đi trộm máy quay của hắn.”

 

Không nghĩ tới hành động trả thù của người đại diện có tiền đồ như vậy, tiểu nghệ sĩ nguyên bản còn muốn khuyên bảo đối phương bình tĩnh mở to hai mắt, sau một lúc lâu không nhịn được nhếch khóe môi lên, phốc mà cười: “Trộm hai cái…… Dấu một buổi trưa.”

 

“Hảo, liền trộm hai cái, dấu một buổi trưa, xem hắn không nóng nảy.”

 

Cố Hàn Sơn cười lên tiếng, nhanh chóng ở trên chóp mũi cậu hôn hôn, thuận tay giúp cậu đem quần áo trên thân cởi xuống.

 

Lục Vân Sinh mặt đỏ hồng lên, muốn tránh lại luyến tiếc, ngoan ngoãn giang hai cánh tay, làm người đại diện nhân cơ hội tăng lương hỗ trợ cởi đồ diễn phức tạp, tim cũng dần dần an ổn lại.

 

Kỳ thật đã không sợ hãi như vậy.

 

Cho dù âm thanh bên tai vừa nghiêm khắc, vừa ồn ào, ánh mắt tập trung trên người chính mình càng nhiều, cậu cũng có thể ứng đối rất tốt, sẽ không nhảy lên nóc nhà chạy trốn, cũng sẽ không bởi vì quá căng thẳng không cẩn thận đem phim trường dỡ xuống.

 

Cậu đã là một người lớn thực kiên cường, sẽ không lại bởi vì mắng chửi, trào phúng cùng chỉ trích, liền tùy tùy tiện tiện rớt nước mắt.

 

Chỉ là thời điểm bỗng nhiên có người đứng ra bảo vệ —— tim vẫn như cũ đập nhanh đến mức cơ hồ khiến cậu phát run.

 

Rõ ràng bị mắng nhiều nhất chỉ là ảnh hưởng trạng thái, còn không có khó chịu như vậy, thậm chí cảm thấy khẽ cắn môi là có thể cố nhịn qua. Nhưng nhìn đạo thân ảnh kia ngăn ở trước người mình, nửa bước không lùi không chịu thỏa hiệp, tất cả chua xót tích góp trong ngực liền ngăn cũng ngăn không được mà trào ra bên ngoài.

 

Giống như là một chuyện sớm đã khắc phục, bản thân nó kỳ thật đều đã không đáng sợ như vậy, một người cũng có thể hảo hảo ứng đối. Nhưng thân ảnh không nói đạo lý che chở lại vẫn như là xuyên thấu tầng tầng thời gian, trở lại nơi sớm đã mơ hồ trong trí nhớ, giang hai cánh tay ngăn ở phía trước thân ảnh nho nhỏ cuộn ở góc tường kia, y che chở ai cũng không cho chạm vào, ai cũng không thể khi dễ.

 

Sau đó cái thân ảnh nho nhỏ kia được kéo tay đứng lên, hướng y vô cùng cao hứng phất tay, tung tăng nhảy nhót, thân hình dung hòa vào ánh nắng lóa mắt.

 

Thật giống như nhiều năm như vậy, nút thắt trước sau loáng thoáng trong lòng kia, bỗng nhiên liền triệt triệt để để mà tản ra.

 

Cậu chỉ là vẫn nhịn không được mà vì chuyện này theo bản năng cao hứng.

 

“Hôm nay diễn đặc biệt tốt, diễn tốt hơn so với những người khác ta từng gặp qua …… Lời kịch đúng chỗ, hình thể cũng tốt, chờ len màn ảnh nhất định càng đẹp mắt.”

 

Cố Hàn Sơn giúp cậu đem một kiện đồ diễn cuối cùng cởi ra, lấy khăn lông cẩn thận giúp Lục Vân Sinh chậm chậm mồ hôi mỏng trên cần cổ, một bên ôn nhu đùa cậu: “Chờ diễn xong ta đi hỏi một chút có cho dẫn ra ngoài không, nếu có thể, đến lúc đó liền chụp thêm hai bức ảnh, nhất định có thể đem fans mê đến đầu óc choáng váng……”

 

Tiểu hài tử da mặt mỏng, hai ba câu đã bị y khen đến đỏ mặt, buồn bã không biết vì sao trong mắt ẩn ẩn hoàn toàn tán đi, một lòng cuộn ở trên đầu vai y giả đà điểu.

 

Cố Hàn Sơn trong mắt mang cười, không nhanh không chậm mà đình chỉ câu chuyện, ôm người đặt ở trên sô pha mở máy lạnh, hồi còn phải trả đồ diễn.

 

Ở phim trường diễn qua nhiều lần như vậy, lại bị đạo diễn mắng đến ra một thân mồ hôi, quần áo của Lục Vân Sinh ở bên trong đã hoàn toàn ướt đẫm, áo sơmi thuần trắng dán ở trên người, dễ dàng liền phác hoạ ra đường cong cơ bắp lưu sướng mà bình thường không thấy được.

 

Như vậy hiển nhiên là không thể đi ra, điều hòa trong phòng thay quần áo quá lạnh, Cố Hàn Sơn cởi áo khoác của mình mặc vào cho cậu, đem người ôm ở trong ngực, nắm cổ tay nghiêm túc giúp cậu kéo cổ tay áo: “Đạo diễn cho hai thẻ phòng ……”

 

Trên mặt Lục Vân Sinh mới thoáng hạ nhiệt độ, nghe tiếng ngẩng đầu, quang mang dưới đáy mắt vẫn mơ hồ: “Kia…… Nhiều ra một chỗ để đồ?”

 

Cố Hàn Sơn cứng họng, bấm tay chạm vào chóp mũi cậu, vặn bình giữ ấm lấy trà lạnh chuẩn bị tốt cho cậu uống: “Người ngoài nhìn đâu, hai người chúng ta nếu là ngủ chung một phòng, nói không chừng ngày nào đó đã bị người cho hấp thụ ánh sáng ——cẩn thận chút luôn là không sai.”

 

Liền cho hấp thụ ánh sáng nha……

 

Ý niệm nho nhỏ chớp mắt nhảy nhót ở trong lòng, Lục Vân Sinh nhấp nhấp môi, nắm tay y ngẩng đầu, khó được cố chấp mà lắc đầu.

 

Cố Hàn Sơn sờ sờ gương mặt cậu, cúi người ôn nhu hống cậu: “Ta sáng sớm liền đi tìm ngươi, chờ ngươi ngủ liền đi ra. Chỉ cần có vào có ra, bị người thấy cũng có cách nói ——”

 

“Ta ngủ một mình …… Sẽ không thành thật.”

 

Tiếng y còn chưa kịp dứt, tiểu nghệ sĩ mới ra đời liền nhẹ nhàng mềm mại mà mở miệng đánh gãy, ánh mắt dừng ở trên mũi chân, căng da đầu học bộ dáng người ta chơi đại bài*: “Buổi tối ta mở điều hòa rất thấp, không ai nhìn liền —— liền không nghe lời, muốn ăn thứ gì liền ăn thứ đó, muốn đi ra ngoài chơi liền đi ra ngoài chơi……”

 

*Đại bài: bao dưỡng- có chú thích rồi mà sợ các bạn quên nên nói lại.

 

Lục Vân Sinh tận lực nghĩ ra hành vi quá phận, một đường nói ra, tiếc nuối trong lòng vẫn nhàn nhạt chiếm cứ.

 

Đều lâu như vậy, như thế nào còn không có paparazzi chụp được hình đâu?

 

Nếu thời điểm cậu là paparazzi, ảnh chụp đã sớm kịp thời mà phát ra, lại không cẩn thận truyền khắp toàn mạng.

 

Cố Hàn Sơn nín thở nghe xong một hồi, không khỏi ngạc nhiên, mở to hai mắt dở khóc dở cười, giang hai cánh tay đem người cuốn vào trong lòng ngực.

 

Bản thân tiểu hài tử cúi đầu liên tiếp lải nhải, lại nghĩ không ra thứ chân chính có lực uy hiếp, chỉ có thể lấy loại điều kiện ly kỳ “Không ai bồi liền ngủ không đắp chăn”, “Không ai bồi liền nửa đêm bò khỏi cửa sổ ca hát” này hù dọa y.

 

Người đại diện bị dọa đến cả trái tim đều mềm.

 

Tiểu nghệ sĩ trong lòng ngực còn ở vắt hết óc mà chơi đại bài, người đại diện kiến thức rộng rãi lại đã nhịn không được ở bên tai cậu cười khẽ thành tiếng, nhẹ thổi khí vào vành tai bị phơi đến ửng đỏ, tiếng nói thấp nhu nhẹ nhàng chậm chạp: “Không sợ bị ta liên lụy, quay đầu lại liền nghe được tin đồn bậy mỗ nghệ sĩ vì nổi danh ——chấp nhận để người đại diện quy tắc ngầm?”

 

Còn có thể truyền loại tin tức này!

 

Đôi mắt Lục Vân Sinh phành phạch sáng lên, hứng thú bừng bừng mà ngửa đầu nhìn y: “Có thể truyền sao?”

 

Cố Hàn Sơn: “……”

 

Sơ suất.

 

Không có đạo diễn hoả nhãn kim tinh, lại luôn nhịn không được mềm lòng, người đại diện đối với tiểu nghệ sĩ nhà mình không có nửa điểm nóng nảy. Ôm người tiêu mồ hôi không sai biệt lắm đứng lên, nghiệp vụ hoàn mỹ mà chuyển đề tài đi.

 

“Không nên truyền, ta nói đùa thôi —— hôm nay muốn ăn cái gì? Ta trộm mua về, không cho đạo diễn biết……”

 

Lục Vân Sinh từ trước đến nay toàn tâm tin cậy y, bị y kéo một cái liền quên trọng tâm cũ, vô cùng cao hứng theo sau kéo lấy tay, bắt đầu nhắc mãi mấy món ăn vặt địa phương đặc sắc trước đó hệ thống hỗ trợ tra.

 

Tiểu hài tử đôi mắt lóe sáng, Cố Hàn Sơn không muốn làm cậu thất vọng, đơn giản cũng buông ra để y chặt chẽ nắm, một đường ra khỏi đoàn phim.

 

Mắt thấy đã tới buổi chiều, thời tiết cũng càng ngày càng nóng. Người đại diện kim bài vẫn không hề chậm trễ kỹ năng nghiệp vụ rèn luyện lúc trước, hai ba cái bàn giao xong, tìm khách sạn kiểm phòng liền mạch lưu loát, nửa điểm cũng không trì hoãn mà đem tiểu nghệ sĩ nhà mình lãnh vào trong phòng điều hòa.

 

Trên đường đã hỏi qua Lôi Hoành Bác, đoàn phim không đối với tuyên truyền có hạn chế gì, bọn họ vừa lúc muốn dựa vào trước lúc tuyên truyền tạo một đợt thế, thuận tiện còn đem mấy bức hình ở phim trường cùng phát lại đây.

 

Có sự cho phép của đoàn phim, sớm chuẩn bị tốt liền phát Weibo.

 

Một tấm mặc trang phục phim trường, một tấm áo sơ mi cùng khuôn mặt tinh khiết trong phòng thay quần áo, một tấm Lục Vân Sinh ghé vào phòng đôi khách sạn ôm kịch bản ngủ gà ngủ gật —— người đại diện đối với ba tấm hình rối rắm thật lâu, vẫn là tinh thần chuyên nghiệp chiến thắng tư tâm nói không nên lời, nhắm mắt lại ấn công bố.

 

Ít nhất chỉ chính mình có thể ôm đến.

 

Cố Hàn Sơn cầm di động đếm mười giây, click mở đã có không ít bình luận. Nhìn một lượt xuống dưới “A a a không được muốn ôm ôm” “Trời a cái eo này muốn sờ sờ!” “Ô ô y y nhãi con thật là đẹp mắt muốn thân thân cái trán”, tâm tình mạc danh chuyển biến tốt đẹp không ít.

 

Người đại diện viên mãn hoàn thành nhiệm vụ chức nghiệp vứt bỏ di động, cởi quần áo cùng nhau nằm xuống. Đem tiểu nghệ sĩ tối hôm qua học lời kịch hơn nửa đêm ôm vào trong ngực, do dự trong chớp mắt, tay phải thật cẩn thận mà dò vào vạt áo, sờ sờ vòng eo gầy mềm dẻo.

 

……

 

Lại ở trên trán hôn một cái.

 

Nhiệt độ điều hòa có chút thấp, lòng bàn tay y ấm áp, Lục Vân Sinh giữa mơ mơ màng màng thoải mái mà lẩm bẩm một tiếng, hướng trong lòng ngực y chui vào đi.

 

Cố Hàn Sơn dò cánh tay ra chỉnh điều hòa, tiểu nghệ sĩ đang ngủ không tìm được nguồn nhiệt quen thuộc, nhắm mắt lại sờ soạng một hồi, thật vất vả tìm đúng vị trí, sử dụng tay chân bế người lên, còn chủ động ngẩng mặt hôn hôn bên môi cậu.

 

Tâm tình người đại diện càng tốt.

 

Weibo mới của Lục Vân Sinh, đảo mắt lại quét lên một cơn lốc.

 

Mặc đồ diễn không thể nghi ngờ là đã nhận phim, xem tình hình thì là một bộ phim cổ trang, tuy rằng chỉ là phim trường chụp hình, nhưng vẫn có thể nhìn ra được chi tiết chế tác đều tinh tế hoàn mỹ.

 

Mấy tấm ảnh chụp này nháy mắt thành kíp nổ, bởi vì Weibo chỉ đăng biểu tình không nói gì, bình luận phía dưới cũng đầy trời nở hoa, cơ hồ đem hết mấy phim cổ trang đang trong quá trình quay chụp đều toàn bộ phỏng đoán qua một lần, vô cùng náo nhiệt mà đem # uỷ viên trị an tiến quân giới nghệ sĩ # xoát lên hot search.

 

“A a a cuối cùng tiến tổ rồi! Liền cảm thấy điều kiện Tiểu Vân Sinh phi thường thích hợp!”

 

“Điều kiện thân thể lại tốt, có nhan sắ lại có thể đánh nhau, không đóng phim mới đáng tiếc ヾ(ノ’ ﹃’ )ノ tin tưởng nhãi con của ta nhất định diễn đến đặc biệt hay!”

 

“Sẽ diễn cái gì nha……《 người lấy oán trả ơn 》? 《 Thục tiên 》? Tra xét một vòng cũng đoán không được đến tột cùng chính là tiến tổ nào ô ô y y thực gấp!”

 

“Fan Phong Thành lặng lẽ nói một câu, cái khuynh hướng cảm xúc này, cái đạo cụ này, liền rất giống 《 Bạch vũ hành 》 a……”

 

“Không không không 《 Bạch vũ hành 》 chế tác quá lớn, người mới không có khả năng vào. Bên ngoài có người đã dựa vào cái này chê cười chúng ta, nói fans ếch ngồi đáy giếng không kiến thức.”

 

“Ở bên ngoài nhìn đến có vài người nói ba thành bốn thiệt tình khó chịu qwq chúng ta không có mục tiêu cao như vậy a! Tiểu Vân Sinh diễn cái gì chúng ta hảo hảo xem xem liền thấy đủ thật sự thật sự!”

 

“Quản họ làm cái gì đâu dù sao fan Lương gia tới chúc mừng! Chúc Tiểu Vân Sinh nhập tổ thuận lợi không NG, chụp một cái qua một cái!”

 

“Cảm tạ tiểu đồng bọn nhà Lương lão sư! Cũng chúc Lương lão sư thành công!”

 

“Thành công không không biết, dù sao Lương lão sư chúng ta từ 《 có thể ăn sao 》 ra, rõ ràng còn tới nửa tháng ∠(:▽” ∠)_”

 

……

 

Cố Hàn Sơn ngồi ở bên sân, tâm như nước lặng mà nghe Lôi Hoành Bác lớn giọng, một bên phân tâm xoát bình luận trên Weibo.

 

Quay chụp tiến vào quỹ đạo, Lục Vân Sinh đã mỗi ngày đều cần phải tới phim trường đưa tin. Thời điểm có cảnh xen kẽ thì đóng phim, thời điểm không có gì cũng sẽ ngồi ở bên cạnh nghiền ngẫm Giang Phong Thanh đóng vai Thích Phi Vũ thành niên, tranh thủ học hỏi chi tiết khí chất.

 

Tuy rằng so với suất diễn của nhóm diễn viên chính mà nói xem như ít hơn, nhiệm vụ lại một chút cũng không tính nhẹ nhàng.

 

Cố Hàn Sơn mỗi ngày đều bồi cậu, rảnh liền nhìn chằm chằm Weibo, một bên mặc kệ suy đoán trên mạng tiếp tục lên men, một bên đem bình luận gây chiến xóa rớt, thuận tiện còn muốn gánh vác nhiệm vụ gian khổ mỗi ngày bị đạo diễn tìm tra nhằm vào để kích thích kỹ thuật diễn của Lục Vân Sinh.

 

Đã qua nhiều ngày, liền có thể tìm tra đều bị tìm một lần, Lôi đạo rõ ràng đã bắt đầu lặp đi lặp lại một chuyện.

 

Cố Hàn Sơn sờ sờ cái mũi, đón nhận ánh mắt tràn đầy lo lắng của tiểu hài tử, hướng cậu nhếch miệng cười, vẫy tay ý bảo cậu hảo hảo diễn, thuận tay sờ soạng màn ảnh nhét ở đệm phía dưới của đạo diễn.

 

Cuộc họp báo công bố định vào chiều nay, ở một khách sạn rất gần, phối hợp Weibo, sẽ trực tiếp đem toàn bộ ảnh được chọn thả ra một lần.

 

Chờ tin tức chính thức vừa ra, âm thanh nghi ngờ nhất định sẽ vang lên —— dù sao cũng là một người mới hoàn toàn không có cơ sở kỹ thuật diễn, bỗng nhiên liền vào một đoàn phim đầu tư ngàn vạn chúng tinh hội tụ như vậy, suy đoán có hậu đài, có nội tình là khó tránh khỏi, fan hâm mộ phim chân chính cùng fans diễn viên khác cũng sẽ lo lắng kỹ thuật diễn của người mới có phải sẽ ảnh hưởng tới chất lượng quay chụp hay không.

 

Cố Hàn Sơn mấy ngày nay đặc biệt dụng tâm nhìn chằm chằm Weibo, cũng là vì tận lực đem loại nghi ngờ này khống chế ở trong phạm vi thích hợp.

 

Có nghi ngờ là tốt.

 

Lúc này tiếng nghi ngờ càng nhiều, chờ đến thời điểm chân chính phát ra, hiệu quả xoay ngược lại cũng sẽ càng tốt. Chỉ cần không phải bình xịt ngốc nghếch, những mối quan tâm thích hợp cùng suy đoán hợp lí có giới hạn đều không tất yếu can thiệp nhiều hơn. Lục Vân Sinh không có thói quen nghịch di động, đoàn phim toàn bộ phong bế, người bên ngoài lại tiếp xúc không đến, chẳng sợ bên ngoài nháo đến loạn xị bát nháo, cũng không cần lo lắng sẽ ảnh hưởng đến trạng thái tiểu hài tử.

 

Trải qua vô số sóng to gió lớn, tâm tình người đại diện kim bài vẫn bình thản, thậm chí còn có tâm tình đi báo cáo, đem tất cả ngôn luận bình xịt từ trên xuống dưới đều báo cáo.

 

Lôi đạo lại đang diễn tuồng kịch rống giận “Máy ảnh để đâu vậy” viên mãn kết thúc, mặt trời thoáng lướt qua, giọng nói hơi hổn hển phải tiếp tục đuổi kịp cảnh tiếp. Cố Hàn Sơn tay mắt lanh lẹ rót trà lạnh, đi qua uy hai ngụm cho Lục Vân Sinh bọc trang phục mùa đông thật dày, kéo đến chỗ râm mát, cẩn thận sờ trán cậu: “Nóng hay không, có cần hít thở không khí không?”

 

Trạng thái Lục Vân Sinh mấy ngày này càng ngày càng tốt, chỉ là ông trời không chiều lòng người, quay cảnh mùa đông cố tình mặt trời lại chiếu chói chang trên đầu, phơi đến gần như nóng cả người, chụp mỗi một cảnh đều là dày vò.

 

Mấy diễn viên chính của đoàn phim thay phiên bị cảm nắng cạo gió, vài người thậm chí ngất xỉu ở phim trường, còn có thể chống cũng chỉ còn lại Lục Vân Sinh. Ngay cả nội dung Lôi Hoành Bác rống giận cũng từ “Nào có nghệ sĩ được nuông chiều như vậy”, “Sủng như vậy sao có thể thành nhân tài” biến thành “Tiểu Lục nóng như vậy cũng không biết mua kem cho cậu ấy ngươi rốt cuộc có phải người đại diện hay không”.

 

Người đại diện kim bài cảm thấy đạo diễn không quá ích kỉ.

 

Bằng tố chất thân thể của Lục Đăng, ở dưới 50 độ liên tục chịu một ngày cũng sẽ không thành vấn đề. Chỉ là vừa nghe y hỏi, nhìn nhìn lại phim trường ít nhiều ánh mắt có vẻ kinh kinh ngạc ngạc, cũng cảm thấy chính mình tựa hồ quá mức làm người chú ý, do dự mà lắc đầu: “Hiện tại còn không cần……”

 

Chờ một lát liền đem tố chất thân thể hơi chỉnh thấp xuống chút, đại khái liền cảm thấy nóng.

 

Loại thời tiết này đối với thân thể vô cùng có hại, Cố Hàn Sơn kỳ thật không quá muốn để cậu tiếp tục quay, nề hà Lục Vân Sinh kiên trì, cũng chỉ có thể dùng máy phun sương mù hạ nhiệt độ cho cậu từ trên xuống dưới phun toàn thân, lại ôm một cây quạt điện thổi gió một hồi. Lặp lại dặn dò một khi không thoải mái liền lập tức dừng lại, lập tức liền về chỗ nghỉ ngơi bên sân râm mát.

 

Lục Vân Sinh nghe lời gật đầu, lại không phải không có lo lắng mà ngắm ngắm bên sân: “Lôi đạo còn mắng ngươi sao?”

 

“Hắn hết biết nói gì, hiện tại đang vắt hết óc mà nghĩ còn cái gì mới để nói đi.”

 

Cố Hàn Sơn cười hướng cậu chớp chớp mắt, lòng bàn tay vừa lật liền lại lấy ra một cái máy ảnh.

 

Tiểu hài tử vốn lo lắng sốt ruột nháy mắt mở to hai mắt nhìn, đôi mắt đen nhánh tròn xoe nhìn y, khóe môi nhịn không được nhanh chóng nhếch lên.

 

“Mặt trời quá nóng, để hắn mắng mắng hả giận, dù sao ta đều sẽ chịu—— ngươi hảo hảo diễn, diễn xong chúng ta về nhà ăn dưa hấu……”

 

Sợ Lục Vân Sinh diễn diễn còn phải bận tâm, Cố Hàn Sơn nói đến mười phần nhẹ nhàng, lại mang theo nụ cười ôn nhu trêu cậu, uy cậu uống thêm hai ngụm trà lạnh.

 

Lục Vân Sinh yên tâm, sinh long hoạt hổ mà chạy về tiếp tục đóng phim, Cố Hàn Sơn đứng ở tại chỗ nhìn một hồi, rốt cuộc mới quay lại bên sân.

 

“Hàn Sơn —— Hàn Sơn!”

 

Nghe được bên người truyền đến âm thanh tiếp đón, Cố Hàn Sơn hoàn hồn, nhìn về phía Phương Xuyên thở hồng hộc chạy tới: “Không đi nhìn Giang lão sư nhà các ngươi, chạy tới đây làm gì?”

 

Thời tiết quá nóng, đệ nhất nam chính Giang Phong Thanh cũng quay đến mất nước bị cảm nắng, vẫn là Cố Hàn Sơn hỗ trợ giúp đỡ đưa đi nghỉ ngơi. Hiện tại nhìn Phương Xuyên vẻ mặt muốn nói lại thôi, nhịn không được nhăn nhăn mày: “Có chuyện liền nói, làm sao vậy?”

 

“Liền —— Chiều nay có cuộc họp báo đi, ngươi nhìn chằm chằm Weibo nhiều chút.”

 

Phương Xuyên ngó trái ngó phải, hạ giọng nhỏ giọng mở miệng: “Ta nghe nói Đàm Nhất Triết còn đang tìm người nhằm vào ngươi, lần này tìm phải người quen của ta, nghe bọn hắn nói chuyện phiếm, muốn hắc tiểu hài tử nhà ngươi—— nói là bị đạo diễn quy tắc ngầm, mới bắt được nhân vật này……”

 

“Cái đoàn phim lớn như vậy, chỉ dựa vào quy tắc ngầm có ích lợi gì.”

 

Từ lần trước nói chuyện phiếm nhắc tới khả năng bị quy tắc ngầm, Lục Vân Sinh vẫn luôn nhớ chuyện này, mấy ngày nay Cố Hàn Sơn cũng bị niệm đến có chút miễn dịch, nhíu nhíu mày thuận miệng trả lời một câu, bỗng nhiên phát giác không đúng, ngạc nhiên xoay người: “Bị ai quy tắc ngầm?!”

 

Phương Xuyên ngẩn ra: “Đạo, đạo diễn a, bằng không còn có ai?”

 

Cố Hàn Sơn mở to hai mắt nhìn.

 

Lôi Hoành Bác ở nơi xa từ dưới đệm mình tìm được máy ảnh, cũng cảm thấy chính mình gần nhất mắng người đại diện có chút quá mức vô cớ gây rối, hít sâu lại đây chuẩn bị nói lời xin lỗi, liền nghe thấy âm thanh Cố Hàn Sơn nén giận đề cao tám quãng.

 

“Nói giỡn —— đạo diễn đều mau trọc!”

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Lôi · máy ảnh của ta đâu · lương tâm phát hiện · chuẩn bị xin lỗi · không chuẩn bị · đạo diễn: Hảo, ngươi xong rồi:)

 

# này người đại diện nhà ai#

 

# không ai muốn #

 

#đi ra ngoài đi #

 

(/ “≡_≡)/~┸┸)`ν°) ┻━┻

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: