[Pháo hôi]Chương133

[Pháo hôi]Chương133

Edit&Beta: Giếng.

Trên mạng đã nháo đến lật trời.

 

Nương theo quảng cáo của Meda cùng《 có thể ăn sao 》 một pháo vận đỏ gần mấy kỳ sáng chói ra mắt, Lục Vân Sinh đã sớm thu hút nhân khí ở trên mạng, ảnh chụp bị người ôm chạy như bay một khi truyền ra, đảo mắt liền xoát lên hot search Weibo.

 

Một account marketing* của phát thanh viên có bình luận cùng lượng share tối cao rất có danh khí, văn tự tự thuật mơ hồ ái muội, lại cố ý đem ảnh chụp photoshop thích hợp cho đẹp, những câu chỉ thẳng ra hai người quan hệ không rõ ràng, khu bình luận sớm đã ồn ào túi bụi.

 

*Account marketing: là tài khoản tiếp thị, nói một cách dễ hiểu, chủ yếu là một tài khoản công khai thu thập một số nội dung cụ thể, xử lý nó thành thông tin cụ thể, sau đó đẩy thông tin, nhưng những tài khoản tiếp thị này không phải để tạo chia sẻ nội dung mà để lấy lưu lượng truy cập hoặc lợi ích làm mục đích cơ bản. Nói cách khác, hầu hết các tài khoản tiếp thị trước tiên tích lũy lưu lượng truy cập thông qua nội dung và sau đó kiếm tiền từ lưu lượng truy cập.

 

“Account marketing thiếu tiết tấu, Tiểu Vân Sinh rõ ràng là không thoải mái, sốt ruột bế lên chạy có cái gì không bình thường sao?!”

 

“Kia cũng không cần phải ôm như vậy đi? Xác thật là nhìn có một chút ái muội a……”

 

“Cái này đều nói là người đại diện đi, loại chuyện như đi xem bác sĩ này cho dù có người hỗ trợ không phải cũng nên là trợ lý sao?”

 

“Vân Sinh hẳn là không có trợ lý, xem ý tứ lộ ra trong câu chữ, giống như bên người cũng chỉ có một người chiếu cố …… Hẳn là bởi vì mới xuất đạo, phòng làm việc còn chưa hoàn thiện?”

 

“Từ từ chỉ có một??? Kia chẳng phải là gia trưởng sao?!”

 

“……!!”

 

“Ông trời của ta gia trưởng ăn ngon như vậy sao ta cắn đường! giá trị nhan của gia trưởng cũng có thể đánh? Tưởng tượng như vậy bức ảnh này bỗng nhiên thật ngọt……”

 

“Mặt trên bình tĩnh một chút đi, cái “Gia trưởng” này của các ngươi, chính là người đại diện quỷ hút máu lúc trước thay Đàm Nhất Triết tiếp một đống quảng cáo thượng vàng hạ cám cùng kịch bản tam lưu kia, có thời gian chạy nhanh lo lắng cho tiểu hài tử nhà các ngươi đi.”

 

“Đi tra xét, bỗng nhiên lo lắng…… Chính là gia trưởng thật sự không giống người xấu a QAQ”

 

“Cùng không cảm thấy gia trưởng là người xấu Q^Q là người Tiểu Vân Sinh thích a, hơn nữa ở trong tiết mục thật sự siêu ôn nhu……”

 

“Tri nhân tri diện bất tri tâm ┓(‘-‘)┏ ai nói chuẩn đâu.”

 

“Các ngươi đều đang nói cái gì ta mặc kệ! Nhãi con có phải đóng phim nóng hay không a a a ヾ(ノQ□Q )ノ mau mở máy lạnh!! Rót nước hoắc hương chính khí*!!”

 

*Nước hoắc hương chính khí: tên một loại thuốc độc quyền của Trung Quốc, là một chất khử nhiệt, có tác dụng làm dịu bề mặt và độ ẩm, điều hòa khí và điều hòa năng lượng. Thuốc được sử dụng cho các trường hợp cảm lạnh do gió lạnh ngoại sinh, nội thương và ẩm ướt hoặc nóng ẩm mùa hè. Các triệu chứng bao gồm nhức đầu, nôn mửa, buồn nôn ngực và cơ hoành, căng tức bụng và đau, nôn mửa và tiêu chảy; cảm lạnh đường tiêu hóa có các triệu chứng trên.

 

“Bị cảm nắng ngàn vạn không nên uống nước hoắc hương chính khí gõ bảng đen*! Nước hoắc hương chính khí là trị hàn nhiệt, cay và nóng, ngược lại sẽ làm cảm nắng nặng thêm! Nhãi con mau đi bệnh viện a a a nhãi con đã đi bệnh viện……”

 

*Gõ bảng đen: ý chỉ hành động lên lớp, giảng bài.

 

……

 

Khu bình luận ầm ĩ không thôi, hơn nữa không ít kẻ dụng tâm kín đáo nhân cơ hội quẫy nước đục, sự tình càng thêm có vẻ khó bề phân biệt, chuyện Cố Hàn Sơn một lần bị hắc cũng không ngừng được lật ra thêm một lần nữa.

 

Cố Hàn Sơn ôm đầy đồ ăn vặt mà đạo diễn tuyệt đối cấm, bưng hai ly nước ô mai lớn gian nan vào cửa. Liếc mắt một cái thấy tiểu hài tử nhà mình đang dựa vào đầu giường, vùi đầu lướt di động, biểu tình nghiêm túc như là đang chuẩn bị đi đem biển tên công ty nện xuống để thay y trút giận.

 

…… Đại khái là sốt đến hồ đồ.

 

Bị ý niệm bỗng nhiên toát ra của chính mình làm hoảng sợ, người đại diện cứng họng mà lắc đầu, phóng nhẹ bước chân đi qua, một tay nhẹ đè lại màn hình di động.

 

Lục Vân Sinh ý thức được ngẩng đầu, nhấp chặt khóe môi còn có chút nghiêm túc chưa cởi, nhìn thấy y mặt mày đã giấu không được cao hứng, lại nhu nhu cong lên, giang hai cánh tay chờ y ôm.

 

“Trước đừng nhúc nhích, cẩn thận choáng đầu.”

 

Cố Hàn Sơn ôn nhu dặn dò một câu, buông đồ vật trong tay, nắm tay cậu ở lòng bàn tay, thuận thế đem người ôm vào trong lòng ngực ngồi ổn: “Còn khó chịu không? Ta nhìn xem còn nóng hay không ……”

 

Y một tay ôm Lục Vân Sinh, một tay nắm tay cậu, đơn giản trực tiếp lấy gương mặt dán lên.

 

Cách cuộc họp báo còn hơn hai giờ, vị trí khách sạn không xa, đã đến lúc phải đi sớm hơn một chút. Cố Hàn Sơn tính toán làm tiểu hài tử nghỉ nhiều thêm một lát, thông báo với đoàn phim, cố ý chạy xuống đi mua đồ ăn vặt cậu thích, nhìn thấy có bán nước ô mai, lại mua thêm hai ly lớn tràn đầy cầm theo.

 

Khối băng trong suốt ở trong nước ô mai chìm nổi lên xuống, một đường lạnh đến cóng tay, bưng lên còn mang theo hơi nước thấm lạnh.

 

Lục Vân Sinh thích uống đồ vật chua chua ngọt ngọt này đó, ngày thường ở đoàn phim đạo diễn nhìn chằm chằm, đồ ăn vặt cũng chỉ có thể trộm ăn, Cố Hàn Sơn đều biết cậu mắt thèm đã lâu.

 

Mặt trời đúng thời điểm nắng nhất, người đại diện tới tới lui lui chạy lên chạy xuống, cổ áo không biết bị thuận tay kéo ra từ khi nào, giữa trán cũng thấm một tầng mồ hôi mỏng, giống như là không biết nóng, vẫn như cũ tỉ mỉ xem xét tình huống của cậu.

 

Lục Vân Sinh từ trước đến nay thích thân mật như vậy, một chút nghiêm túc cuối cùng trên khuôn mặt thanh tú cũng hoàn toàn trút hết. Kéo khăn giấy giúp y cẩn thận xoa mồ hôi, khóe môi lặng lẽ nhếch lên, nhanh chóng ghé vào bên tai y hôn một cái: “Không nóng.”

 

Tiểu hài tử lá gan càng lúc càng lớn.

 

Đỉnh mày Cố Hàn Sơn hơi nhướng, chờ cậu hoàn toàn ngồi ổn, giơ tay xoa xoa tóc ngắn hơi vểnh do tỉnh ngủ của Lục Vân Sinh, mỉm cười đem nước ô mai ướp lạnh mới vừa mua dán lên trên mặt cậu, chọc ống hút uy đến bên môi cậu.

 

“Ta mới vừa nhìn một vòng, dưới lầu có mấy paparazzi chuẩn bị truy xe, chúng ta đợi chút lại đi ra ngoài, đến thu thập cho đẹp chút đi……”

 

Tiểu nghệ sĩ nhà mình, liền tính bị paparazzi chụp lén cũng phải là cấp bậc nghệ thuật.

 

Người đại diện kim bài có cái tự tin này, mặc cho thân thể mềm mại thấm lạnh ở trong ngực củng tới củng đi tìm tư thế thoải mái, vẫn như cũ kiên trì ngồi trong lòng vẫn không loạn, không dấu vết mà thoáng thay đổi dáng ngồi, kịp thời cầm đi di động Lục Vân Sinh lại muốn đi lấy: “Mấy thứ này nhìn xem là được, không cần cho là thật.”

 

Chỉ cần y muốn một lần nữa tái nhậm chức thân phận người đại diện, những chuyện đó liền chú định là phải bị lôi ra nhắc tới tới. Lúc trước không có thể thuyết minh, y cũng không trông cậy về sau còn có thể lại có chuyển đổi gì.

 

Đến nỗi các phóng viên làm trò trước mặt nói lưu trình tố tụng pháp luật, chẳng qua là nói ra cho Đàm Nhất Triết nghe, hù dọa hù dọa cái gia hỏa cả ngày nhảy nhót không yên kia. Lục Vân Sinh thật ra vẫn luôn thay y ở trong lòng nhớ kỹ, cũng hỏi qua y vài lần những cái chứng cứ đó, Cố Hàn Sơn hàm hồ cho qua cậu, trong lòng cũng không lại tính toán nhắc đến chuyện cũ rối rắm cho qua.

 

Trong giới có cái thói quen này, phàm là dính qua kiện tụng, muốn tìm công ty khác liền khó khăn.

 

Cố Hàn Sơn tự mình đương nhiên không để bụng, lại không thể làm tiền đồ của Lục Vân Sinh trì hoãn tại loại sự tình râu ria này.

 

Lục Vân Sinh chớp chớp mắt không tiếp tục lên tiếng, cũng không đòi lấy lại di động, chỉ là dựa vào trong lòng ngực y một ngụm nước ô mai một ngụm bánh kem vùi đầu khổ ăn. Cố Hàn Sơn xem cao hứng, cúi đầu thân thân cái trán cậu, nắm tay vỗ xuống phía dưới một cái, dư quang lại bỗng nhiên thoáng nhìn một đạo vệt đỏ trên bàn tay.

 

Cố Hàn Sơn không khỏi nhíu mày, nắm bàn tay lật qua, mới phát hiện là dấu vết dây cương tới lui thít chặt ra, địa phương bị ma sát cũng đã để lại vài đạo vết máu chói mắt.

 

Bản thân Lục Vân Sinh hoàn toàn không có phát hiện, chớp chớp mắt tò mò ngẩng đầu, đem bánh kem trong tay đưa tới bên miệng y.

 

“Có đau hay không?”

 

Cố Hàn Sơn nghẹn họng, lắc đầu để chính cậu ăn bánh kem, lòng bàn tay mềm nhẹ mơn trớn vết máu: “Thời điểm ghìm ngựa bị thương?”

 

Cái động tác này vốn không có trong phân cảnh, là Lục Vân Sinh tự mình làm được —— Cố Hàn Sơn biết Lôi Hoành Bác hù dọa tiểu hài tử phải hảo hảo biểu hiện, nhưng không có kẻ nào có thể nghĩ đến, Lục Vân Sinh thế nhưng có thể biểu hiện đến xuất sắc như vậy.

 

Những cái động tác yêu cầu cao độ đó cho dù là giao cho thế thân làm cũng khó tránh khỏi bị thương, lúc ấy nhìn Lục Vân Sinh ngồi trên lưng ngựa, trái tim y đều sắp từ cổ họng nhảy ra ngoài.

 

Một phân cảnh kia quay ra nhìn rất đẹp, đồ diễn cởi ra cơ hồ bị mồ hôi thấm ướt, trong đó có bao nhiêu mạo hiểm bao nhiêu khó khăn, cũng chỉ có người ở hiện trường mới rõ ràng.

 

Nếu là chính mình lúc ấy có thể xử lý càng tốt……

 

Cố Hàn Sơn nắm chặt nắm chặt quyền, đem người nhẹ nhàng đặt ở trên giường, đứng dậy chuẩn bị đi lấy thuốc.

 

Đều là hậu quả ngoài ý muốn do lúc trước tùy tiện điều thấp tố chất thân thể, làn da Lục Vân Sinh trắng, vài đạo vết máu liền có vẻ dị thường dễ thấy, kỳ thật sớm đã không cảm thấy đau, theo bản năng giơ tay đem y giữ chặt: “Không đau, đều hảo ——”

 

Lời còn lại ở trong thần sắc dị thường nghiêm túc người đại diện im tiếng, tiểu nghệ sĩ chớp chớp mắt, ngoan ngoãn ngồi ở trên giường, nhìn thân ảnh cao lớn ở phòng bệnh bận rộn tới tới lui lui, từ chỗ bác sĩ lấy tới miếng bông tẩm cồn tiêu độc, nâng tay cậu nhíu chặt mi lải nhải.

 

“Không đau cũng phải xử lý. Lần sau cần phải đến nói cho ta, đến tiêu độc băng bó —— không được cười, băng keo cá nhân cũng là băng bó, cẩn thận nhiễm trùng, nói không chừng gặp phải đồ vật gì không sạch sẽ ở phim trường ……”

 

Người đại diện động tác ôn tồn, cồn mát lạnh bị tăm bông dính lau qua vết máu không thể xưng là miệng vết thương, cẩn thận kiểm tra qua không có nhiễm trùng, cầm băng keo cá nhân cẩn thận dán lên, lại mất bò mới lo làm chuồng mà thổi nhẹ hai cái.

 

Nghiêm túc như là đại sự gì quan trọng lắm.

 

Lục Vân Sinh nháy đôi mắt, nhìn người đại diện trịnh trọng nhéo băng keo cá nhân hình tiểu hoa nhỏ trong tay như chuyện lạ, thở sâu nhịn rồi lại nhịn, rốt cuộc vẫn là không có thể giấu được ý cười, giang hai cánh tay nhào lên, bỗng nhiên liền chôn đầy cõi lòng chính người đại diện như ông cụ non lải nhải không ngừng.

 

“Không được không được —— chóng mặt thì làm sao bây giờ? Mau hít sâu, bác sĩ nói phải nhắm mắt lại, ôm ta đừng buông tay……”

 

Không phát hiện tiểu nghệ sĩ nhà mình mấy ngày này áp lực quá lớn tố chất thân thể trượt dốc không tính, cư nhiên ngay cả tay bị thương đến bây giờ mới phát hiện, quả thực không xứng chức đến muốn trừ nửa năm tiền lương.

 

Người đại diện kim bài hiện tại đang bị áy náy ép tới không dám ngẩng đầu, eo nhờ vào mấy ngày này trộm tập hít đất luyện ra đem người ôm ổn, đang chuẩn bị lại nghiêm khắc tuân lời dặn của bác sĩ lải nhải một hồi, cũng đã bị tiểu động vật nhồi đầy trong lòng ngực phủ lên trên người, hướng lên trên dịch hai tay buộc chặt, thẳng tắp mà hôn lên.

 

Paparazzi đang theo dõi sít sao!

 

Tuy rằng tính toán công khai, nhưng không tính toán dứt khoát lưu loát đến kinh thế hãi tục như vậy. Tim Cố Hàn Sơn đập đến nháy mắt bay lên, lại vẫn như cũ theo bản năng buộc chặt cánh tay, đem người chặt chẽ ôm lấy.

 

…… Đôi mắt thật là đẹp mắt.

 

Môi cũng mềm.

 

Đều nghe thấy động tĩnh paparazzi té ngã ở bên ngoài tiểu hài tử sao lại hôn đến cùng giống như tiểu chim gõ kiến nói không chừng eo so với y còn tốt hơn nhưng paparazzi giống như đang bò dậy……

 

Hơi thu hồi lý trí bị đôi mắt dạng đầy ý cười kia dẫn tới toàn tuyến hỗn loạn, người đại diện hít sâu, trầm ổn mà vỗ vỗ phía sau lưng Lục Vân Sinh: “Cửa có paparazzi chụp lén, chúng ta làm bộ là ngươi không thoải mái, ta ôm ngươi đi hít thở không khí, chậm rãi thả ngươi xuống dưới……”

 

Lời còn chưa dứt, Lục Vân Sinh đã chủ động từ trong lòng ngực y nhảy xuống, nắm tay đem người dẫn tới cửa, hứng thú bừng bừng mà kéo cửa ra.

 

……

 

Paparazzi bị dọa chạy.

 

Ở hiện trường trên xe chạy tới cuộc họp báo, người đại diện còn mang ý đồ an ủi tiểu nghệ sĩ nhà mình lòng tràn đầy mất mát xuất quỹ thất bại.

 

“Đều là paparazzi quá vô dụng ——paparazzi chỗ này không được.”

 

Cố Hàn Sơn ôn nhu mở miệng, nhẹ nhéo bàn tay Lục Vân Sinh: “Khác chúng ta lúc ấy, truy xe, microphone đeo trên mặt, cameras giấu kẹt cửa phía trên, đều là chuyện thường có ……”

 

Tiểu hài tử ngồi ở trên ghế phụ uể oải gật đầu, vẫn như cũ gục đầu xuống, khổ sở mà nhai bắp rang.

 

Mang theo tất cả đồ ăn vặt, bắp rang đều bị hơi ẩm của nước ô mai ngâm mềm, nhìn liền không thể ăn. Cố Hàn Sơn vốn nghĩ mua lại cái khác cho cậu, Lục Vân Sinh lại không bỏ được, vẫn như cũ ăn đến nghiêm túc, còn dừng sức lựa cái vẫn còn giòn lấy ra đút cho y.

 

Trong xe đều rót đầy mùi vị bắp rang ngọt ngào.

 

Ngực Cố Hàn Sơn cũng một mảnh ngọt mềm, vốn chuẩn bị tốt lời nói với cậu, tới lúc này liền như thế nào cũng nói không nên lời, chỉ có thể vừa lái xe vừa tiếp bắp rang Lục Vân Sinh đưa qua, lại vươn tay ra xoa bóp gương mặt cậu.

 

Y băn khoăn một tầng khác.

 

Trong giới không bài xích chuyện này, độ tiếp thu của khán giả cũng so với năm đó càng cao, riêng là loại sự tình như xuất quỹ này sẽ không tạo ra gợn sóng quá lớn. Nhưng có thân phận của hai bọn họ ở, tựa như Đàm Nhất Triết có ý định muốn bóp méo như vậy, mọi người liền sẽ càng đem lực chú ý tập trung đặt trên ý nghĩa bên ngoài sự kiện——

 

Người đại diện trong tay nắm đầy tài nguyên, cùng tiểu nghệ sĩ mới ra đời.

 

Chỉ cần dừng ở trong mắt người có tâm, đây là chuyện tẩy như thế nào cũng tẩy không sạch được.

 

Tiểu hài tử y phủng ở trên đầu quả tim che chở, không phải liền như vậy tùy tùy tiện tiện lấy ra để cho người chỉ trích bôi nhọ.

 

Cố Hàn Sơn chậm rãi nhai bắp rang Lục Vân Sinh uy lại đây, trong lòng còn đang lặp lại tính xem khi đối mặt với phóng viên nên khéo léo đáp lại thế nào.

 

Đàm Nhất Triết hiện tại hơn phân nửa đã điên rồi, chỉ cần có thể ngáng chân cơ hồ dùng bất cứ thủ đoạn nào, nếu y không đề cao cảnh giác, đến lúc đó bị hại nói không chừng liền sẽ là Lục Vân Sinh……

 

Một đường trầm ngâm không có kết quả, mang theo Lục Vân Sinh đuổi tới khách sạn, lúc chuẩn bị từ hậu đài đi đến trước đài, Cố Hàn Sơn nhận được điện thoại của Đàm Nhất Triết.

 

“Người đại diện trước của ta, cảm giác thế nào?”

 

Âm thanh Đàm Nhất Triết có chút nghẹn ngào, tựa hồ mang theo ý cười rất là hả giận, âm thanh không nhanh không chậm từ ống nghe truyền ra: “Tên kia nhà các ngươi không phải bị cảm nắng sao? Ngươi hôm nay không nên để cậu ta tham gia cuộc họp báo, liền nói bị bệnh, không có sức, đạo diễn các ngươi hẳn là cũng có thể lý giải châm chước đi?”

 

Bước chân Cố Hàn Sơn hơi dừng, đỉnh mày lặng yên nhíu chặt.

 

Cuộc họp báo hôm nay là một bước quan trọng nhất của Lục Vân Sinh, có thể đứng ở cuộc họp báo cấp bậc này, đối với một người mới vừa bước vào giới nghệ sĩ mà nói, gần như có nghĩa là bước vào trung tâm giới.

 

Cũng đúng là bởi vì cái này, cho dù vẫn lo lắng Lục Vân Sinh sẽ không thoải mái, y cũng không có để cho tiểu gia hỏa nghỉ ngơi quá lâu, vẫn như cũ đem cậu mang đến hiện trường buổi họp báo.

 

Đây là bộ phim đầu tiên của Lục Vân Sinh, chỉ cần một bước này bước đi ra, hết thảy phía sau đều sẽ nước chảy thành sông —— nhưng nếu ở thời điểm này xin nghỉ, mất đi không chỉ có là một lần cơ hội khó được, càng sẽ bị người nắm lấy cơ hội dùng ngôn luận “Người mới chơi đại bài”, “Không phối hợp hoạt động của đoàn phim”, “Không biết trời cao đất dày” linh tinh giả dối hư ảo hắc.

 

Trương miệng bịa đặt, bác bỏ tin đồn chạy gãy chân. Một khi mấy tin tức này truyền ra, chẳng sợ dù làm sáng tỏ như thế nào, đều là sẽ rơi xuống một vết nhơ khó có thể rửa sạch.

 

Nhưng nếu Đàm Nhất Triết đưa ra điều kiện này, cũng tất nhiên cũng có lợi thế tương ứng.

 

Cố Hàn Sơn không vội vã mở miệng, ý bảo Lục Vân Sinh hãy đi trước cùng vài vị đạo diễn chào hỏi, chính mình tìm địa phương yên lặng đi qua, trầm mặc chờ đợi câu kế của hắn.

 

“Ngươi đừng quên, ngươi hiện tại còn ở trong phòng ở của công ty, ta tùy thời có thể cho ngươi cút đi ngủ đường cái!”

 

Bị y trầm mặc dẫn tới động tính nóng, ngữ khí của Đàm Nhất Triết bỗng nhiên quái đản, lộ ra âm ngoan rõ ràng.

 

“Nói thật cho ngươi biết, ta đã tìm mấy cái tiểu nghệ sĩ tuyến ba* trước sau không nổi được, đều theo chân bọn họ thương lượng hảo, tin nóng hôm nay liền cùng truyền thông—— ta nói phần mềm ghi âm quấy nhiễu, ngươi không cần tìm chứng cứ, vô dụng. Ngươi cũng ở trong cái giới này lăn lộn không ít năm, hẳn là biết bọn họ sẽ nói cái gì……”

 

Cố Hàn Sơn chậm rãi nắm chặt di động, ánh mắt càng âm trầm.

 

“Ta có thể hắc ngươi một lần, là có thể hắc ngươi lần thứ hai.”

 

Đàm Nhất Triết cười lạnh một tiếng, âm thanh phảng phất lộ ra hàn khí âm trầm, chậm rãi từ trong điện thoại chảy ra: “Người đại diện kim bài nổi danh, mấy năm nay chơi đùa qua không ít tiểu nghệ sĩ không nổi danh, lần này dùng lại trò cũ, lừa gạt người mới…… Nhìn không được, thay hậu bối bênh vực lẽ phải, ngươi cảm thấy cái tin hot này thế nào? Lục Vân Sinh —— có thể tin tưởng hay không?”

 

Lục Vân Sinh không quá am hiểu cách cùng đồng nghiệp bắt chuyện, bị lôi kéo hàn huyên một trận cũng đã đến cực hạn, liên tiếp ở trong đám người quay đầu lại nhìn y.

 

Đôi mắt hắc bạch phân minh xinh đẹp dị thường, thanh thấu đến phảng phất không nhiễm một hạt bụi nhỏ. Ánh mắt dừng ở trên người y, như là tiểu động vật sớm dưỡng tốt, không hề phòng bị mà thân cận cùng ỷ lại y, lòng tràn đầy chờ mong mà chờ y lại đây đem chính mình ôm về trong ổ.

 

Cố Hàn Sơn thở sâu, nhắm mắt lại, hoãn thanh mở miệng: “Đây là hành vi vi phạm tổn hại hình tượng công ty …… Công ty sẽ không đồng ý ngươi làm như vậy.”

 

“Công ty không đồng ý ta liền đi ăn máng khác, ngươi cảm thấy công ty sẽ hướng về ta còn sẽ báo với ngươi?”

 

Đàm Nhất Triết khinh thường cười nhạo: “Tỉnh tỉnh đi, Cố đại người đại diện. Công ty hiện tại sung túng ngươi, đơn giản là muốn mượn quan hệ ngươi đem Lục Vân Sinh đưa tới công ty, ngươi mang nổi sao? Không biết bao nhiêu công ty đỉnh cấp chờ ký với cậu ta đâu —— ngươi xem chọn đi, chỉ cần ta ở trong phát sóng trực tiếp nhìn thấy Lục Vân Sinh ra sân, bọn họ lập tức liền sẽ liên hệ truyền thông tiếp nhận phỏng vấn, nhìn xem công ty cuối cùng sẽ che chở ai……”

 

Lạnh lẽo trên sống lưng thật lâu chưa tiêu, thân hình Cố Hàn Sơn banh chặt muốn chết, trong lòng lại ngược lại ngoài ý muốn bình tĩnh trở lại, nghiêng người né qua phương hướng của Lục Vân Sinh, cười nhẹ ách thanh mở miệng: “Được.”

 

Y đã từng ngã xuống đáy cốc, liền không để bụng lại ngã trở về.

 

Đó là tiểu hài tử của y, nên quang mang vạn trượng đường danh lợi bằng phẳng. Nên được càng nhiều người toàn tâm toàn ý mà thích, sủng, lo lắng sốt ruột mà quan tâm bị cảm nắng có khó chịu không, một người không cô đơn, nên bị lòng tràn đầy vui mừng mà nhìn đến nhất quang hoa sáng mắt, sau đó đứng ở chỗ tối cao kia.

 

Chính y trước nay luôn không để ý chỗ kia, Đàm Nhất Triết tựa hồ như thế nào cũng không thể lý giải được điểm này.

 

Đại khái là y đáp ứng quá bình tĩnh, Đàm Nhất Triết ngược lại nghe ra ý tứ y cất giấu, âm thanh chợt nghiêm khắc: “Cố Hàn Sơn! Nhìn vào tiền đồ của chính ngươi, đừng tưởng rằng công ty hiện tại dung túng ngươi, là có thể vẫn luôn che chở ngươi, chờ ta đi tìm bọn họ ——”

 

“Công ty có thể vẫn luôn che chở y.”

 

Giọng nói xa lạ trong trẻo lướt qua vang lên, đánh gãy hắn cuồng loạn uy hiếp.

 

Cố Hàn Sơn nhanh chóng hoàn hồn, di động đã bị Lục Vân Sinh từ phía sau đi lại cầm ở trong tay.

 

Nghệ sĩ trẻ tuổi đứng tại chỗ, lòng bàn tay vẫn như cũ dán băng keo cá nhân có hình hoa nhỏ đáng yêu đến quá phận, trên khuôn mặt thanh tuấn không có thần sắc gì đặc thù, mắt đen luôn luôn ôn nhuận lại doanh quang hoa kỳ dị nhàn nhạt: “Ngươi đi tìm bọn họ, nhớ rõ thuận tiện mang theo tiền vi phạm hợp đồng của ngươi.”

 

“Ngươi là ai —— Lục Vân Sinh? Ngươi thật sự tính toán tiến vào công ty này?!”

 

Đàm Nhất Triết kinh ngạc trả lời, trong lòng bỗng dưng hoảng hốt, khí thế đột nhiên yếu đi nửa phần: “Nơi này ta quen—— hành chính từ trên xuống dưới ta đều nhận thức, ngươi nếu là dám vào đây, ta sẽ không để ngươi sống tốt ——”

 

Âm thanh vội vàng đột ngột vang lên từ một khác đầu.

 

Lục Vân Sinh không chờ hắn tiếp tục nói, đã dứt khoát lưu loát mà cắt đứt điện thoại.

 

Cố Hàn Sơn đứng tại chỗ, như là còn chưa có từ trong kinh ngạc cứng đờ hoàn hồn lại đây, vẫn ngơ ngẩn nhìn cậu.

 

Lục Vân Sinh xoay người nhìn y, trên má thanh tú lại nổi lên đỏ ửng nhàn nhạt quen thuộc. Khóe môi nhạt màu hơi nhấp lên, cuối cùng xác nhận hợp đồng điện tử hệ thống truyền tới một lần nữa, nhẹ hít một ngụm tiến lên một bước, lấy hết can đảm nhẹ giọng mở miệng.

 

“Ngươi…… Muốn công ty sao?”

 

Hợp đồng chuyển nhượng đều chuẩn bị tốt, tên còn không có ký. Cậu tự nhận không muốn quản lý công ty, Cố Hàn Sơn nhất định có thể làm được so với cậu còn tốt hơn, tóm lại cũng là bọn họ hai người cùng nahu, sửa cái tên cũng không có gì quan trọng……

 

Lời kịch hệ thống chuẩn bị thật sự rất giống kịch ngôn tình bá tổng, mấy ngày này đi theo Cố Hàn Sơn học thẩm kịch bản, Lục Đăng cũng biết thêm không ít thường thức, nói ra một câu liền bất giác đỏ mặt. Co quắp mà xoa xoa góc áo, chuẩn bị lại giải thích rõ ràng, lại bỗng nhiên bị Cố Hàn Sơn vươn cánh tay ôm lấy.

 

Người đại diện kim bài từ trước đến nay lo lắng paparazzi lo lắng ảnh hưởng lo lắng internet đồn đãi dùng sức ôm cậu, làm trò trước mặt mọi người hôn môi xuống, chất lỏng ấm nóng rơi xuống.

 

“Cái gì phá công ty, lão tử từ bỏ……”*

 

*Mọi người nhớ câu hôm nay trời lạnh cho Vương thị phá sản không ạ.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Cố · mình không rời nhà · liền mất tức phụ · người đại diện: Từ bỏ! Mang theo tức phụ làm một mình! Phá công ty đóng cửa đi! ┴┴︵╰ ( ‵□′ ) ╯︵┴┴

 

Lục · kịch bản không đối · bá tổng chưa toại · băng keo cá nhân tiểu hoa nhỏ· Vân Sinh: (〃0 口0〃) phá · vô cùng cao hứng · công · chuẩn bị của hồi môn · tư: Σ( Q △ Q 三Q Д Q;)っ

 

# không phải #

 

# không phải như thế nha #

 

ヾ(ノQ^Q )ノ

 

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: